Bành Việt không đợi nói thêm, cười lớn từ biệt rời đi. Hạ Tam vừa hoàn hồn sau cơn kinh sợ, đứng ở cửa cúi đầu, suy nghĩ làm sao để tạ tội.
Sau khi điều tra ra Yên Vô Bằng, vì hắn là tâm phúc của Bành Việt, Hình bộ tạm thời không tiện trực tiếp bắt người, Châu Đàn liền dặn dò mấy thuộc hạ, bảo họ theo dõi sát sao Yên Vô Bằng.
Yên Vô Bằng cả buổi chiều đều ở trong Phương Tâm Các, nhưng khi bước ra khỏi Phương Tâm Các lại đi thẳng đến phủ đệ của Bành Việt. Hạ Tam dẫn người mai phục ở cửa rất lâu mà không thu hoạch được gì, khi phản ứng lại người có lẽ đã rời đi từ cửa sau thì đã quá muộn, phố đông ngay cả lửa cũng đã tắt, chỉ còn lại một mảng đổ nát đen kịt.
Hạ Tam đứng tại chỗ, mồ hôi lạnh rịn ra, không ngờ nửa buổi chỉ nghe thấy một câu: “Ta biết rồi, ngươi quay về trước đi, một lát nữa ta sẽ quay lại Hình bộ.”
Châu Đàn ngồi tại chỗ, chậm rãi rót chén trà Bành Việt chưa uống hết, đợi Hạ Tam rời đi chàng liền ho một tiếng.
“Ra đi.”
Khúc Du ngẩn người một lát mới nhận ra Châu Đàn đang nói chuyện với nàng, nàng từ dưới đất bò dậy, vén rèm châu: “Ngài biết ta ở đây?”
Châu Đàn đứng dậy, đáp một câu đơn giản: “Đi theo ta.”
Đức thúc đã chuẩn bị hai con ngựa ở hậu viện cho Châu Đàn, chàng nhảy lên một con, Khúc Du thay nam trang, nhưng lại chần chừ không động, thấy Châu Đàn nhìn qua, nàng đành giải thích: “Ta không biết cưỡi ngựa.”
Châu Đàn sững sờ, lông mày khẽ nhíu lại, một lát sau liền giãn ra, chìa một tay về phía nàng: “Lên đây.”
Chuẩn bị xe ngựa vào giữa đêm quá phiền phức, Khúc Du hơi do dự, đưa tay qua. Còn chưa kịp hoàn hồn thì người đã bị Châu Đàn một tay ôm lên, chàng dang hai tay che chở nàng ở trước ngực, cưỡi ngựa ra khỏi phủ.
Thật là không thể tin được, từ khi thành thân đến nay, hai người lại là lần đầu tiên tiếp xúc gần như vậy.
Khúc Du dán sát vào chàng, chóp mũi toàn là mùi tĩnh thủy hương. Nàng thậm chí còn cảm nhận được nhịp đập phập phồng nhẹ nhàng nơi lồng ngực đối phương, hơi thở khẽ khàng phả vào gáy nàng, có chút ẩm ướt và khẽ nhột
Ngựa phi nước đại qua ngõ hẻm tối tăm và đường lớn ven sông Biện vẫn còn nhộn nhịp, tiếng vó ngựa cộp cộp vang lên trên nền đá xanh.
Nàng ngoảnh đầu lại, muốn nhìn thoáng qua vẻ mặt hiện tại của Châu Đàn, nhưng đối phương lại siết chặt cánh tay, khẽ cảnh cáo: “Đừng cử động lung tung.”
Nhịp tim đập rộn ràng trộn lẫn, Khúc Du nắm chặt một bên ống tay áo của Châu Đàn, nhỏ giọng hỏi: “Ngài biết ta ở đó, vì sao không bận tâm?”
Châu Đàn không nói gì, chuyên tâm cưỡi ngựa, thỉnh thoảng mới nói một tiếng thúc ngựa, cho đến khi gần đến Hình bộ ở tứ phố ngoài hoàng thành, Châu Đàn mới đột ngột nói: “Bành Việt này ngày thường ưa thích nữ tử xinh đẹp nhất, lại có chỗ dựa, cô có thể thấy được, hắn không hề bận tâm việc có mạo phạm ta hay không.”
Điều này khác xa với câu trả lời Khúc Du tưởng tượng: “Cho nên ngài không muốn ta gặp hắn, là vì…”
Nàng chưa kịp nói hết câu, Châu Đàn liền kéo chặt dây cương trong tay, tự mình xuống ngựa trước, sau đó một tay ôm nàng xuống.
Hai người vừa vặn đụng phải một toán thị vệ vừa từ phố đông trở về ở cửa Hình bộ, các thị vệ cúi đầu hành lễ với Châu Đàn, người đứng đầu nói: “Đại nhân, chúng thuộc hạ đã mang thi thể về rồi.”
Châu Đàn trầm giọng hỏi: “Tìm thấy dấu vết phóng hỏa chưa?”
Thị vệ cúi đầu đáp: “Vẫn chưa.”
Khúc Du đi theo vào, liền thấy có người vén tấm vải trắng phủ trên thi thể lên. Đây là lần đầu tiên nàng thấy thi thể, lập tức mặt trắng bệch như giấy, nàng vấn cưỡng ép mình nhìn một cái.
Vì chết do hỏa hoạn, thi thể bị cháy thảm khốc không thể tả, nàng lờ mờ phân biệt ra đây chính là y phục lúc Yên Vô Bằng gặp nàng khi chiều, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng.
Nàng nắm chặt ống tay áo Châu Đàn bên cạnh, Châu Đàn nhíu mày, liếc nhìn nàng, nhưng không hề giãy ra.
Khúc Du th* d*c, nhìn thêm vài cái, hơi thở đột nhiên ngưng lại.
Tay nàng buông lỏng, Châu Đàn liền ngồi xổm xuống, tự tay phủ lại tấm vải trắng lên thi thể.
Chàng từ khi biết tin có cháy nhà cho đến tận bây giờ đều bình tĩnh quá mức. Khúc Du vừa rồi lúc ngựa chạy xóc nảy vẫn còn tự hỏi vì sao Châu Đàn lại bình tĩnh như thế.
Bây giờ… nàng có lẽ đã đoán ra một chút.
Thị vệ nhỏ giọng bên cạnh: “Ngỗ tác* đã đến xem qua một hồi, thi thể là nam tử khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi không nghi ngờ gì. Tuy mặt mũi bị hủy hoại không thể nhận ra, nhưng về cơ bản có thể xác định chính là Yên Vô Bằng, những thứ còn lại thuộc hạ đã bảo hắn đi kiểm tra rồi, một lát nữa sẽ báo lại với đại nhân.”
*Ngỗ tác là tên một chức quan lại chuyên khám nghiệm tử thi thời xưa, tương đương với pháp y ở thời hiện đại.
Châu Đàn khẽ gật đầu, bước về hậu đường. Khúc Du kéo tay áo chàng đi theo, trong lòng từ từ dâng lên một phỏng đoán mà ngay cả nàng cũng không dám tin.
Trong hậu đường không có người trực, Hạ Tam đi theo sau dường như biết Châu Đàn có lời muốn nói với nàng nên đã đóng cửa cho họ.
Hai ngày không gặp, chiếc bình phong vốn trống trơn lại bị viết thêm rất nhiều chữ, Khúc Du đi qua bên cạnh bình phong, liếc thấy nét chữ của nhiều người khác nhau.
Nàng trước hết thấy một câu: “Vị nhân huynh nào bổ sung câu thơ hay vậy. ”Lại thấy một câu: “Gần đây việc nhiều phiền lòng, may mà mẫu thân có tiền bốc thuốc, mong tiên sinh an lành”.
Nhưng lúc này nàng không có tâm trạng xem nhiều, Châu Đàn chắp tay xoay người lại, chủ động hỏi nàng: “Cô muốn nói gì?”
“Thi thể đó không phải Yên Vô Bằng.” Khúc Du nhìn vào đôi mắt màu hổ phách của chàng, quả nhiên không hề phát hiện ra một chút kinh ngạc nào. “Ta vừa rồi còn nghĩ Châu đại nhân vì sao lại bình tĩnh như vậy, giờ thì đã đoán được một hai phần.”
Giọng Châu Đàn bình thản: “Ồ?”
Chàng khựng lại một chút, lại hỏi: “Làm sao cô biết thi thể không phải Yên Vô Bằng?”
Khúc Du nhìn chằm chằm chàng nói: “Bởi vì Yên Vô Bằng là nữ tử.”
Châu Đàn hất mi, giọng điệu mang theo vài phần tán thưởng: “Cô nhìn ra rồi ư?”
“Ta từ nhỏ thường làm quen với son phấn, biết nếu giả nam trang thì cần phải hóa trang thế nào, Yên… Yên cô nương cũng thành thạo điều ấy.” Khúc Du trả lời: “Cách hóa trang của chúng ta người thường không nhìn ra, nàng ấy giả dạng còn giỏi hơn ta, nhưng lại quên một chi tiết…”
“Nàng ấy quên vẽ yết hầu cho mình.”
Châu Đàn theo bản năng nhìn xuống cổ nàng, quả nhiên phát hiện Khúc Du đã vẽ bóng mờ giống như yết hầu nam giới ở phần cổ họng của mình.
“Nếu không quá chú ý, tuyệt đối sẽ không để ý đến khuyết điểm như vậy, e rằng ngay cả các cô nương ở Phương Tâm Các cũng không biết thân phận của nàng ấy. Lúc ta rời đi, nàng ấy hỏi ta vì sao tin tưởng nàng ấy, bởi vì ta biết nàng ấy là nữ tử, có thể đồng cảm với hoàn cảnh của họ, ta cũng như vậy.”
“Hai người…” Châu Đàn nhẹ giọng nói: “Đều là người lương thiện.”
“Còn ngài thì sao?” Khúc Du quan sát kỹ biểu cảm trên mặt chàng, hỏi ngược lại: “Hôm qua ta rời khỏi Hình bộ, ngài phải là không biết ta đã đi đâu nhỉ?”
Ánh mắt Châu Đàn trầm xuống.
“Ta có một phỏng đoán.” Khúc Du nhìn không chớp mắt, nở một nụ cười: “Có lẽ ngài đã quen biết Cốc Hương Huỷ rơi lầu từ trước và cả Yên Vô Bằng giả nam trang. Phóng đại hơn một chút, có lẽ họ vốn là người ngài sử dụng, từ ngày ở Phàn Lâu xảy ra chuyện, ngài đã bày ra một ván cờ lớn…”
Nhìn sắc mặt Châu Đàn bình thản không chút gợn sóng, nàng liền biết mình đoán đúng, cổ họng nghẹn lại, tiếp tục nói: “Ngài hành sự có nhiều bất tiện, đang lo không có ai giúp đỡ, quyết định lợi dụng ta. Không đúng, là ta tự muốn điều tra, không thể trách ngài, ngài chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Cho nên hôm qua ngài chỉ mụ tú bà kia cho ta xem, dẫn ta đến Phương Tâm Các, ta vừa đến, Yên cô nương liền tới.”
“Ngài rõ ràng đã phái người đi theo ta, nhưng chưa từng cứu ta, là vì ngài biết Yên rõ cô nương là người của ngài, nhưng nàng ấy cũng rõ ràng biết ta là phu nhân của ngài mà vẫn thử thăm dò ta. Châu Đàn—” Khúc Du gọi cả họ lẫn tên chàng, ánh mắt không hề né tránh: “Ngài nghi ngờ ta ư?”
Châu Đàn nghịch chuỗi tiểu diệp tử đàn trên cổ tay, không nói gì, giữa hai người chìm vào sự tĩnh lặng.
Màn đêm dày đặc, ánh nến trên chính đường chợt nảy lên, “tách tách” nổ trên bấc nến.
Châu Đàn cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, lộ ra nụ cười mà Khúc Du rất đỗi xa lạ, nụ cười đó lãnh đạm khinh bạc, không hề có vẻ sợ hãi khi bị vạch trần. Khúc Du nhìn vào mặt chàng, có chút kinh hãi nhận ra, Châu Đàn trước đây quá khách khí với nàng, cho đến hôm nay, nàng mới thực sự nhìn thấy bộ dạng trong lời đồn về chàng.
Gió ngoài cửa sổ xào xạc, giọng Châu Đàn nhẹ như hơi thở: “Đúng vậy, ta thử dò xét cô, nghi ngờ cô…”
“Vậy thì đã sao?”