*Trong y học cổ truyền Trung Hoa, dược liệu được chia thành 3 loại là thượng dược, trung dược và hạ dược. Trong đó thượng dược có tính nhẹ, bổ dưỡng, không độc hoặc ít độc, có thể dùng lâu dài. Công dụng: dưỡng sinh, kéo dài tuổi thọ. Ví dụ: nhân sâm, linh chi, phục linh…
“Châu đại nhân, xin dừng bước!”
Khúc Du vẫn chưa thu hồi tầm mắt khỏi tòa đại điện nổi tiếng trong lịch sử kia, liền nghe thấy một tiếng gọi vội vàng, một tiểu hoàng môn chạy đến trước mặt hai người, lau mồ hôi trên trán.
Châu Đàn nhìn thấy hắn liền lập tức quay người lại, Khúc Du đỡ chàng cùng quay lại, thấy phía sau tiểu hoàng môn kia là một nam tử vận cẩm bảo màu vàng nhạt thêu hình đoàn long.*
*Đây là một họa tiết mang ý nghĩa truyền thống cổ đại, trong đó hình con rồng được đặt bên trong một khung hình tròn. Loại họa tiết này được sử dụng rộng rãi trên ngói đầu hồi, tranh tường kiến trúc, đồ nội thất và trang phục, đặc biệt trên long bào thời Minh – Thanh rất phổ biến.
Đoàn long màu vàng nhạt… y phục của hoàng thân quốc thích.
Chưa kịp để Khúc Du đoán ra thân phận người này, Châu Đàn liền lập tức ôm quyền gập người sâu: “Thái tử điện hạ vạn an.”
Hoàng thái tử Tống Thế Diễm.
Khúc Du sau khi phản ứng kịp liền vội vàng cùng Châu Đàn hành lễ, sau khi được đối phương ôn tồn cho phép mới dám ngẩng đầu. Khuôn mặt người thanh niên này hơi mờ dưới ánh nắng, nàng chỉ nhìn rõ khóe môi hơi cong của đối phương.
Tuy biết Châu Đàn là nịnh thần, nhưng lần đầu gặp mặt nàng không hề nảy sinh cảm giác sợ hãi với chàng. Chàng tuy giỏi đấu đá tâm cơ, nhưng không có thói quen giết chóc bừa bãi, thế nhưng vị trước mặt này lại khác.
Đôi khi Khúc Du thậm chí nghi ngờ đây là công lao di truyền của gia tộc, Đức Đế lúc thì bình thường lúc thì phát điên. Thái tử không học được cái hay, lại học cái tật thích phát điên một cách triệt để.
Trước khi Đức Đế lâm chung đột nhiên muốn tước vị trí trữ quân của hắn, hắn ta liền điên đến mức mở toang cửa thành Biện Đô, cấu kết với ngoại tộc g**t ch*t phụ hoàng. Đương nhiên cuối cùng cũng không có kết cục tốt đẹp, soán ngôi chưa đầy sáu tháng đã bị tôn tử của Cảnh Vương đánh bật khỏi ngai vị.
Lúc chết ngay cả danh hiệu cũng chưa chính thức định, thậm chí không được coi là quân chủ chính thức, sử sách gọi hắn là Lệ Vương, chữ ‘Lệ’ mang nghĩa sát hại người vô tội.
Thái tử lúc này trông rất bình thường, ai có thể tưởng tượng hắn ta sau này sẽ trở thành một kẻ điên lấy việc giết người làm thú vui. Khúc Du nghĩ như vậy, không khỏi rùng mình một cái, lại đúng lúc Thái tử rất hứng thú với nàng, cười hỏi: “Tiêu Bạch, đây là phu nhân của ngươi sao?”
Khúc Du đành miễn cưỡng hành lễ lần nữa: “Tham kiến điện hạ.”
Tống Thế Diễm bước lại hai bước, cẩn thận đánh giá nữ tử trước mặt.
Trước đây hắn ta từng nghe nói tên nàng, Cao Vân Nguyệt từng được chọn làm trữ Thái tử phi để bàn chuyện hôn sự với hắn. Mà nàng nhờ làm thơ cùng Cao Vân Nguyệt nên tiếng tăm vang xa.
Chức quan phụ thân Khúc Du quá thấp, con gái với không tới với cuộc hôn sự như vậy, chuyện được nhắc đến một lần rồi rơi vào quên lãng.
Sau này hắn cũng không thành hôn với Cao Vân Nguyệt mà cưới biểu muội nhà cữu phụ làm chính phi.
Ánh nắng gay gắt, Khúc Du không phải cố ý vào cung yết kiến nên không mặc lễ phục của mệnh phụ thông thường. Hôm nay nàng chỉ mặc đơn giản một chiếc váy dài màu xanh bích đào. Nàng sinh ra đã xinh đẹp rực rỡ lòng người, ngay cả khi tóc búi hờ hững thoải mái, vẫn là một vẻ đẹp phi phàm.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn, Châu Đàn bỗng bước lên trước Khúc Du một bước, không chút do dự nắm lấy tay nàng, miệng nói: “Nội tử lần đầu vào cung, nếu lễ nghi không chu toàn, mong Điện hạ rộng lòng tha thứ.”
Tống Thế Diễm hoàn hồn, nheo mắt, giơ tay đỡ hờ: “Tiêu Bạch không cần câu nệ, án rơi lầu có được kết quả như hôm nay nói ra cô còn phải đa tạ phu nhân, dám lên phố Ngự* kêu oan cho nữ tử phong trần, phu nhân quả là kỳ nữ.”
*Nghĩa đen là đường (phố) của hoàng đế hoặc đường dành cho vua đi. Nơi thường tượng trưng cho quyền uy hoặc nơi nghiêm ngặt. Ý ở trong đây chỉ nơi ngay trước mắt vua.
Tay Châu Đàn vốn luôn lạnh lẽo, lúc này nắm tay nàng rất chặt, cuối cùng cũng nảy sinh một chút ấm áp. Khúc Du khẽ nắm lại tay chàng, mỉm cười duyên dáng, không nhiều lời, giống như thẹn thùng mà đáp: “Điện hạ quá khen rồi.”
“Cô nghe nói Tiêu Bạch hôm nay bị phụ hoàng quở trách, vừa vặn vào cung, đặc biệt chạy đến tiễn ngươi một đoạn.” Tống Thế Diễm vỗ vai Châu Đàn, tiểu hoàng môn bên cạnh vội vàng dâng lên bình thuốc: “Đây là thuốc trị thương cô thường dùng trước đây, ngươi về nhà nhờ phu nhân chăm sóc cẩn thận, nghỉ ngơi vài bữa cho khỏe.”
Châu Đàn cung kính nhận lấy bình thuốc hắn ban, giọng điệu không quá xa cách, cũng không nịnh hót: “Bệ hạ hôm nay trách thần hoang dâm háo sắc chứ không phải bất mãn với vụ án rơi lầu. Điện hạ yên tâm, chỉ là…”
Tống Thế Diễm nhận được câu trả lời khiến hắn hài lòng, thấy Châu Đàn không nói tiếp, liền nhướng mày hỏi: “Chỉ là gì?”
“Bệ hạ cực kỳ tin tưởng Phó đại tướng công, một Bành Việt không thể làm lay chuyển gì.” Châu Đàn không tránh Khúc Du, nói thẳng: “Thần tự sẽ nghĩ cách khác để báo đáp điện hạ.”
—
Trên xe ngựa trên đường về, Châu Đàn khi này mới nhớ ra tay mình vẫn nắm tay nàng chưa buông.
Chàng nhất thời hơi luống cuống, thấy Khúc Du đang nhắm mắt nghỉ ngơi, liền thử rút tay về, không ngờ đối phương đột nhiên mở mắt, nắm lấy tay chàng: “Vị nhân vật lớn ở Phàn Lâu hôm đó chính là vị này phải không?”
Châu Đàn giật mình, cố gắng lờ đi bàn tay hai người đang nắm chặt đáp lời: “Ừm.”
“Ngài làm việc cho hắn?”
“Không.” Châu Đàn phủ nhận: “Chỉ là hiện tại cùng ngài ấy có chung kẻ thù mà thôi.”
Khúc Du nhớ lại lời khen ngợi của Tống Thế Diễm vừa rồi, đại khái hiểu ý chàng.
Phó quý phi là con gái của Tể phụ Phó Khánh Niên được hoàng đế sủng ái, ông ta đương nhiên hy vọng cửu hoàng tử do Quý phi sinh ra sẽ làm trữ quân. Cửu hoàng tử năm nay còn nhỏ, nếu có thể kế vị, Phó gia liền có thể hiển hách trăm năm.
Chấp chính Cao Tắc không đội trời chung với Tể phụ, từng là Thái phó của Thái tử, là người phe Thái tử thực thụ. Cao Tắc muốn lôi kéo Châu Đàn, phần lớn là ý của Thái tử.
Bành Việt là tâm phúc mà Phó Khánh Niên cài cắm ở Điển Hình Tự. Châu Đàn lập mưu hạ bệ hắn, bất kể có đại diện cho việc chấp nhận ý tốt của Thái tử hay không, đều rất có lợi cho hắn.
Mà Đức Đế phạt Châu Đàn, ước chừng cũng không phải vì những lời đồn hoang dâm háo sắc, mà là nghi ngờ chàng đã đầu quân về phe Thái tử. Để tỏ lòng trung thành của cô thần, chàng đành phải chịu đình trượng một trận thật nặng.
Khúc Du nghĩ đến đây, khẽ buông tay. Châu Đàn do dự một chút, rụt tay vào trong tay áo rộng thùng thình.
“Trước khi ngài nhìn thấy Nhiên Chúc Lâu vừa rồi, ngài muốn nói gì với ta?” Khúc Du nhớ lại thái độ của chàng, hỏi: “Ngài nói, là ngài đối với người đó…”
Lần này Châu Đàn im lặng rất lâu, cho đến khi xe ngựa sắp đến trước phủ chàng mới nói hết câu kia: “Là ta đã đặt kỳ vọng hão huyền vào hắn.”
Câu nói này không đầu không đuôi, Khúc Du nghe mà mơ hồ, chưa kịp mở lời hỏi, Châu Đàn liền nói: “Đợi ta lành vết thương, cô cùng ta đi cảm tạ ông chủ Ngải một chuyến.”
Sau khi chịu đình trượng, chàng được ân xá năm ngày không phải thượng triều. Hạ Tam hàng ngày đến tận phủ mang công văn khẩn cấp tới, nhưng Hình bộ gần đây không có chuyện gì lớn. Án rơi lầu đã qua Tam Ti hội thẩm, Hình bộ chọn một người khác ngoài Lương An tiếp quản, chỉ chờ tuyên án.
Bách Ảnh đến thăm một lần rồi vội vàng rời đi, chỉ nói thuốc trị thương Thái tử ban rất tốt, không cần hắn kê đơn khác, hắn gần đây bận rộn chuyện mở y quán dưỡng sinh, không rảnh ở lại lâu.
Hạ Tam và Đức thúc chân tay không khéo léo, việc bôi thuốc chỉ đành để Khúc Du đích thân làm. Châu Đàn từ chối vài lần rồi cũng không cố chấp nữa.
Các cô nương ở Phương Tâm Các không tiện đến tận phủ bái kiến, Khúc Du đã tới một chuyến, gửi cho mọi người một ít tiền bạc, sắp xếp những người còn phụ mẫu thì về nhà, những người không còn phụ mẫu thì tự nguyện do ông chủ Ngải sắp xếp công việc. Chỉ Lăng và Đinh Hương đều đã đến y quán mới của Bách Ảnh, nghe nói Bách Ảnh rất vui vẻ, ba người nhất thời cũng sống chung hòa thuận.
Mấy ngày nay có thể coi là những ngày thoải mái nhất của Khúc Du sau khi xuyên không. Nàng hầu như không có phiền muộn, cũng không có áp lực, ngoài việc về Khúc phủ bị Khúc Thừa từ chối cho vào thì mọi điều đều thuận lợi.
Chỉ có Châu Đàn như ngày thường, ngay cả khi bôi thuốc cũng không chịu nói nhiều với nàng. Khúc Du hiện tại đã hiểu tính khí của Châu Đàn, hơi lười để tâm đến chàng. Dù sao người này đa nghi đa tư, tính tình lại khó chịu, nếu nghi ngờ nàng bôi thuốc cũng có ý đồ xấu thì cứ để chàng tự mình khó chịu đi.
—
Đầu thu năm Vĩnh Ninh thứ mười lăm, Điển Hình Tự, Ngự Sử Đài và Hình bộ đã điều tra làm rõ án rơi lầu được Biện Đô quan tâm, tấu thỉnh lên thánh thượng.
Điển Hình Tự Khanh Bành Việt háo sắc cuồng vọng, ép lương dân thành kỹ nữ, giam cầm các nữ tử ở Phương Tâm Các để sỉ nhục và làm hại, đồng thời thực hiện giao dịch quyền sắc, liên lụy đến sáu mươi mốt quan chức lớn nhỏ trong triều, tội ác tày trời. Bành Việt bị tước đoạt quan vị, lưu đày biên cương, khởi hành ngay trong ngày.
Khúc Du thay nam trang, trà trộn vào đám đông xem cáo thị ở Hình bộ, cảm thấy tay mình đang run rẩy.
Các nữ tử chịu sỉ nhục nhiều năm, không biết bao nhiêu tính mạng, cộng thêm cú nhảy dốc hết sức lực của Cốc Hương Huỷ. Hai năm tốn công tốn sức của Yên Vô Bằng, cùng với việc nàng không màng thể diện cáo kiện, cuối cùng đổi lại chỉ là hình phạt lưu đày nhẹ nhàng tựa lông hồng.
Hôm nay nàng đến Hình bộ vốn là để đón Yên Vô Bằng đang bị tạm giữ làm nhân chứng về, nhưng nay nàng thần sắc hoảng hốt rời khỏi đám đông, khi đến hậu đường, đối phương đã rời đi rồi.
Bức thư để lại trên bàn chỉ viết bốn chữ —
Không cần tìm ta.