Bạch Tuyết Ca

Chương 34:



Hai người đi đến trước vườn bên cạnh nơi nam khách tụ tập, đột nhiên nghe thấy một đoạn khúc điệu du dương. Khúc Du nghe có chút quen tai, thuận miệng nói: “Khúc này thật hay, là tiếng đàn nguyệt cầm.”

Cao Vân Nguyệt nhẹ nhàng nói: “Tai cô thính thật, yến tiệc hôm nay phụ thân ta mời Xuân nương tử của Xuân Phong Hóa Vũ Lâu đến góp vui. Ngoài nàng ra, đâu ai còn có thể gảy được nguyệt cầm hay đến thế?”

“Xuân nương tử cũng đến sao?” Khúc Du vui mừng nói: “Có thời gian rảnh có thể đi gặp nàng một lát.”

“Cô và nàng ấy rất quen thuộc sao?”

“Đương nhiên, Xuân nương tử là bạn tốt của ta.”

Cao Vân Nguyệt kinh ngạc nhìn nàng, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nói: “Là tình nghĩa lúc cô đánh trống ở phố ngự trước kia sao? Cô… có thể xưng hô bằng hữu với các nàng ấy sao?”

Khúc Du thở dài một hơi, nhận ra hành vi của mình đối với một nữ tử lớn lên trong gia đình quan lại phong kiến như Cao Vân Nguyệt dường như có chút quá vượt trội: “Cô cảm thấy… hành động này làm nhục thân phận sao?”

Không ngờ Cao Vân Nguyệt lại nhẹ nhàng lắc đầu.

“Xem ra cô thật sự quên rất nhiều chuyện rồi, trước đây là ta nói với cô muốn kết giao với Xuân nương tử, cô lo lắng hết lần này đến lần khác không dám đi.”

“Lúc đó ta đọc sách lung tung, đã xem Bắc Lý Chí của người Đường, có một đoạn ấn tượng đặc biệt sâu sắc.”

“‘Các nữ tử từ nhỏ đã lớn lên trong cảnh nghèo khó, thiếu thốn, hoặc làm thuê cho nhà nghèo nơi hạ lưu, thường xuyên có kẻ xấu xa, lén lút rình rập. Cũng có những nam tử con cái nhà gia giáo thay mặt gia đình đi hỏi cưới họ nhằm tìm kiếm món hối lộ lớn hơn. Nếu lỡ sa chân vào vòng xoáy đó thì chẳng có cách nào thoát ra được. Ban đầu dạy ca hát rồi trách mắng vô cùng nghiêm khắc, hơi lười biếng một chút thì roi vọt tới tấp’… Số phận như vậy, ta hoàn toàn không dám nghĩ đến.”

Cao Vân Nguyệt cười khổ: “Nào có ai tự nguyện sa chân vào chốn phong trần, hoặc vì tội lỗi bị liên lụy, kiếm tiền nuôi gia đình, bị người thân bán đi, hoặc thân thể khiếm khuyết, gặp người không tốt, thậm chí là báo thù rửa hận, kỳ nữ tử nhiều vô kể mà thân bất do kỷ. Tiền triều còn có Hương Trụy phu nhân ngàn dặm đưa quân lương, ta không cảm thấy hành động này là sỉ nhục.”

Khúc Du nhìn sâu vào nàng, nghĩ, một ngàn năm trước, ngoài Châu Đàn thì thật ra cũng có người như thế. Cho dù chỉ là thở dài một tiếng vì các nàng ấy than một câu “không hề cam tâm tình nguyện”.

“Cuốn sách ta cho cô mượn, xem ra cô tìm không thấy rồi.” Cao Vân Nguyệt thấy nàng không nói gì, liền nói: “Không ngờ cô lại đi kết thân với Xuân nương tử trước, lát nữa ta sẽ tìm một nha hoàn mời nàng ấy đến đây, cô giúp ta giới thiệu một chút đi.”

Khúc Du cười đáp ứng.

Hai người trở lại chỗ ngồi, chỗ ngồi ban đầu của Cao Vân Nguyệt ở ngay bên cạnh Cao phu nhân, nhưng nàng lại theo Khúc Du ngồi ở bàn cuối, Cao phu nhân bất đắc dĩ, đành mặc kệ nàng. Sau tiệc hoa cúc, các nữ quyến được dẫn dắt thành từng nhóm nhỏ đến lầu các trong vườn nghe ca từ, ngâm thơ thưởng hoa.

Cao Vân Nguyệt dẫn Khúc Du chọn một chỗ ngồi tốt nhất, vừa rót rượu cúc vừa trả lời những câu hỏi của nàng: “Vị kia? Đó là Gia Phúc quận chúa, vừa mới gả cho Thích tiểu tướng quân, trước đây nàng ta từng làm khó dễ cô, ít bắt chuyện với nàng ta đi… Người vừa bước vào là nhị cô nương Ninh gia, đang bàn chuyện hôn sự với huynh trưởng của ta. Huynh trưởng lại cứ muốn thi võ cử, làm phụ thân ta tức đến sống dở chết dở. Nói ra thật đáng tiếc, trước đây huynh ấy còn lén hỏi ta cô thích ăn gì, ta vốn tưởng rằng có thể chiếm lợi giùm cô rồi…”

“À, bên cạnh mẫu thân ta là Bình Tích đại trưởng công chúa, người bên cạnh đang cúi đầu là Thái tử phi Lý thị. Hôm nay Thái tử cũng đến, chắc hẳn đang cùng phụ thân ta và phu quân cô đàm đạo ở chỗ khách nam…”

Khúc Du cuối cùng cũng nhận diện được mọi người một lượt, may mắn là nàng khá hiểu về quý tộc và quan chế của Bắc Dận nên không đến nỗi mơ hồ. Nàng nâng chén rượu hoa cúc bên tay nhấp một ngụm, vừa lúc nghe thấy Cao Vân Nguyệt dừng lại một chút hỏi: “Vị ấy… là mẫu thân của Liên Hề.”

Nàng đặt chén rượu xuống, nhìn theo ánh mắt của Cao Vân Nguyệt.

Lưu mẫu là một phụ nhân sáng suốt giỏi giang, phu quân là Triều Phụng đại phu nhờ thi khoa cử mà được thăng chức, ngang cấp với phụ thân Khúc Du. Nhưng Khúc Thừa xuất thân thế gia thư hương, lúc nghèo khó cũng có uy vọng, còn Lưu đại nhân lại xuất thân từ vùng quê nghèo khó, Lưu mẫu cũng là chính thất mà ông cưới khi còn ở chốn đồng quê, trong giới quý phu nhân ở Biện Đô có chút không hòa hợp.

Những người khác đa phần là đi theo nhóm ba hoặc hai, nhưng Lưu mẫu lại không có ai đi cùng. Bà lạnh mặt ngồi trong sảnh uống một chén rượu hoa cúc, sau đó liền ngồi thẫn thờ trên ghế.

Cao Vân Nguyệt lắc đầu: “Trước đây ta và Liên Hề thân thiết, mẫu thân liền thường xuyên gửi thiếp mời cho Lưu phu nhân, Lưu phu nhân là người sáng suốt thận trọng, từng lời nói cử chỉ đều cẩn thận, sợ lộ vẻ kém cỏi làm hỏng quan danh của Lưu đại nhân… Người như bà ấy lại dám đến Hình bộ làm ầm ĩ một trận, ta nghe xong không khỏi kinh hãi. Bà ấy dính líu đến chuyện này, lần này mẫu thân gửi thiếp mời đã do dự rất lâu, ta vốn tưởng rằng hôm nay bà ấy sẽ không đến.”

“Người tóc bạc tiễn người đầu xanh, nỗi khổ trong đó quả thật không thể kể xiết…” Khúc Du nói xong rồi cùng Cao Vân Nguyệt tiến lên chào một tiếng: “Phu nhân an khang.”

Lưu mẫu đờ đẫn nhìn hai người một cái, ánh mắt dừng lại trên người Khúc Du. Bà nhận ra nàng, có chút kích động đứng bật dậy khỏi ghế, môi run run: “Châu, Châu phu nhân?”

Bà không để ý đến thất lễ, nắm chặt tay Khúc Du: “Liên Hề trước đây thân thiết với hai vị, ta nghe nói… giờ cô nương là phu nhân của Châu Thị Lang Hình Bộ. Phu nhân nhất định phải, nhất định phải minh oan cho Liên Hề!”

Thấy tình cảnh của bà, Cao Vân Nguyệt liếc nhìn trái phải, vội vàng dẫn người đến nội thất phía hậu đường, đóng cửa lại.

Khúc Du cảm thấy nước mắt đối phương từng giọt từng giọt rơi trên mu bàn tay mình, liền lấy một chiếc khăn tay lau cho bà: “Bá mẫu, vì sao người lại quả quyết rằng Kinh Đô Phủ phán án có sai sót?”

Nàng hỏi thẳng, Cao Vân Nguyệt liếc nhìn nàng một cái.

Trên mặt Lưu mẫu đột nhiên xuất hiện một vẻ cực kỳ phẫn hận, lại không thể không kiềm chế, bà cố gắng cắn răng, căm hận nói: “Năm đó Liên Hề bị lời ngon tiếng ngọt của Đỗ Cao Tuấn lừa gạt, gả qua rồi đối phương mới lộ ra bộ mặt thật! Hắn vốn là một tên công tử ăn chơi khét tiếng ở Biện Đô, đáng thương con gái ta lại thật sự tưởng rằng mình đã có được tấm chân tình của tên công tử bột này. Thành hôn chưa đầy năm ngày, tên Đỗ Cao Tuấn kia liền, liền muốn nạp tỳ nữ của con bé vào phòng…”

“Liên Hề không bằng lòng, Đỗ Cao Tuấn lại dám động thủ với con bé, từ đó về sau càng là đánh đập chửi mắng. Nửa năm trước con bé không chịu nổi nữa, cuối cùng đã kể chuyện này cho ta nghe…” Trên mặt Lưu mẫu dần hiện lên vẻ hối hận và tự trách. “Nhưng ta, ta lo lắng cho con đường quan lộ của phụ thân con bé được thuận lợi, lo cho thể diện của gia đình, đành phải bảo con bé hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn. Ta không ngờ… là ta đã hại chết con gái mình!”

“Kinh Đô Phủ nói tên hộ viện kia nửa đêm trộm cắp, bị Liên Hề bắt gặp. Chưa nói đến vì sao không có tỳ nữ nào đi theo, con bé từ nhỏ đã tu thân, mỗi ngày tới giờ nhân định* nhất định sẽ đóng cửa nghỉ ngơi, làm sao có thể bắt gặp người ta trộm cắp lúc nửa đêm? Cáo trạng này trăm bề sơ hở, Kinh Đô Phủ lại càng là làm việc trái lương tâm, ta ngay cả thi thể của con gái cũng chưa từng được thấy, làm sao có thể tin tưởng cho được!”

*Giờ nhân định là khoảng từ 9-11 giờ tối, lúc mọi người nghỉ ngơi.

“Chưởng lệnh Kinh Đô Phủ là hảo bằng hữu của phụ thân Đỗ Cao Tuấn, trước kia Điển Hình Tự Khanh còn thông đồng với họ, ta cầu cứu không được. Sau này nhớ lại Châu phu nhân từng là cố hữu của Liên Hề, liền cố gắng thử một lần… Xin phu nhân thương xót, giúp trả lại công đạo cho con gái ta!”

Bà nói rồi liền muốn quỳ xuống, hai người hoảng hốt, vội vàng đỡ bà dậy, khó khăn lắm mới tạm thời khiến bà ngừng khóc.

Khúc Du nắm tay bà hỏi thăm vài vấn đề, mãi lâu sau mới tiễn bà ra. Cao Vân Nguyệt cùng nàng rời khỏi nội thất, chọn một lối tắt về chính sảnh.

Một bên hành lang dài là lan can, sau lan can trồng nhiều hoa hồng, bên kia là tường gạch trắng, xen kẽ vài cửa sổ chạm hoa. Ánh nắng từ kẽ cửa sổ chiếu vào, tạo thành những vệt sáng nhỏ li ti trên mặt người nữ tử.

Cao Vân Nguyệt bước chậm rãi, đột nhiên nói: “Cô hôm nay bảo ta chỉ cho cô nhận diện những mệnh phụ, quý nữ này thật ra chính là để tìm Lưu phu nhân phải không?”

Khúc Du chững lại, trong lòng hơi kinh ngạc, nhưng không lên tiếng.

“Cô nghĩ ta không nhận ra sao?” Cao Vân Nguyệt lại bắt đầu tức giận. “Cô muốn nói chuyện với bà ấy thì cứ nói thẳng, cần gì phải đi một vòng lớn như vậy. Ta sai người đưa bà ấy đến nội thất là được rồi.”

“Cô đừng giận mà.” Khúc Du bất đắc dĩ dỗ dành nàng. “Ngày mai Hình bộ cũng sẽ nghe lời chứng của Lưu phu nhân, ta chỉ lo rằng có vài lời bà ấy kiêng kỵ danh tiếng của Liên Hề nên không muốn nói trước mặt nhiều người, vì vậy muốn hỏi trước một câu. Cô biết mà, ta… sau khi ngã xuống nước có chút ngu ngốc, nhờ cô giúp nhận diện, cũng không hoàn toàn chỉ vì bà ấy thôi đâu.”

“Ta hiểu rồi, cô chỉ là thận trọng mà thôi. Cái đồ Khúc Ý Liên nhà cô, ngay cả ta cũng không tin!”

Cao Vân Nguyệt liếc nàng một cái, sắc mặt lại dịu xuống, nàng vừa định nói thêm vài câu, phía sau liền truyền đến một giọng nói ôn hòa pha chút cười: “Cao cô nương, đây là có chuyện gì vậy?”

Cao Vân Nguyệt quay đầu lại nhìn, vừa vặn thấy Diệp Lưu Xuân ôm cây đàn nguyệt cầm yêu thích của mình cúi người hành lễ, dịu dàng nói: “Ta nghe theo lời tỳ nữ, vốn tính sau yến tiệc sẽ đi tìm hai vị, nhưng thật khéo tiệc vừa tan liền thấy hai vị đi qua trước hành lang nên đi theo, sao lại cãi nhau rồi?”

Nàng chưa tháo trâm vòng, trang điểm lộng lẫy, y phục hoa lệ, mắt nàng khẽ nâng khẽ hạ đều toát lên vẻ duyên dáng, quá đỗi quyến rũ. Cao Vân Nguyệt nhìn nàng ngẩn người một lúc, Khúc Du từ sau lưng nàng chạy nhanh tới: “Xuân tỷ tỷ, Cao cô nương rất thích nguyệt cầm của tỷ, còn có ý muốn kết giao với tỷ. Giờ ta lỡ chọc giận nàng ấy rồi, tỷ giúp ta hoàn lại lễ, tiện đây gảy cho nàng một khúc đi, ta xin đa tạ tỷ trước.”

Cao Vân Nguyệt từ nhỏ đã thông thạo cầm kỳ thi họa, đặc biệt yêu thích thi ca và âm luật, đàn cổ cầm rất hay, nhưng cũng chỉ có thể gảy và bình luận nhạc vào những dịp bằng hữu tụ họp. Sau này nàng thỉnh thoảng nghe Diệp Lưu Xuân gảy một khúc trong tiệc, kinh ngạc như thấy tiên nhân, từ đó trong lòng luôn mong muốn được kết giao.

Nàng quả thật muốn nghe nhạc của Diệp Lưu Xuân, nhưng lại không tiện thể hiện quá rõ, đành cứng miệng nói: “Một khúc của Xuân nương tử đáng giá ngàn vàng, đến yến tiệc cũng chỉ gảy hai bản, cô mặt mũi lớn đến mức nào, dám bảo người ta gảy đàn để dỗ ta?”

Diệp Lưu Xuân thấy hai người đấu khẩu, không khỏi che mặt cười, cúi đầu tháo lớp vỏ gấm bên ngoài chiếc đàn nguyệt cầm trao cho nữ tỳ đi theo, nữ tỳ nhận lấy rồi lui xuống.

“Chuyện này có gì mà khó, khiến tiểu cô nương vui vẻ là quan trọng nhất.” Nàng ôm đàn tùy tiện ngồi xuống dưới hành lang bên cạnh, nghĩ một lát rồi đặt miếng gảy ngọc trắng xuống, ngón tay thanh mảnh gảy vài tiếng. “Ta gảy cho cô nương một khúc chưa từng có ai nghe qua, thế nào?”



“Thương tích của Tiêu Bạch đã hoàn toàn khỏi chưa?”

Tống Thế Diễm cầm một chiếc quạt gấp, hôm nay hắn chỉ mặc gấm phục thông thường, mang dáng vẻ công tử thế gia thanh tao: “Thuốc trị thương của ta do thái y trong cung điều chế, hẳn là tốt hơn bên ngoài một chút.”

Châu Đàn hết sức cung kính khách sáo: “Đa tạ điện hạ quan tâm, thần đã không còn gì đáng ngại nữa.”

Cao Tắc đang nói chuyện với một vị đại nhân khác bên cạnh, Tống Thế Diễm chuyển ánh mắt từ mọi người phía sau về, mỉm cười nhìn Châu Đàn bên cạnh: “Phụ hoàng giao vụ án ở Kinh Đô Phủ cho ngươi, chắc ngươi phải hiểu rõ thâm ý của người chứ?”

Châu Đàn không trả lời, vươn tay sửa lại ống tay áo của mình, lá trúc xanh thẫm làm tôn lên dáng vẻ như trúc thanh cao của chàng.

Vừa rồi đoàn người đi qua hàng trăm chậu cúc thu dưới lầu các, vẫn có nữ quyến vừa né tránh, vừa lén lút quan sát phía bên này qua chiếc quạt tròn.

“Ngươi là người thông minh, nên làm gì trong lòng ngươi tự biết, không cần ta phải nhiều lời.” Tống Thế Diễm cầm quạt gấp khẽ gõ lên một bụi hoa hồng bên tay, những cánh hoa sắp tàn rụng xuống lả tả. “Châu đại nhân à, mặc cho ngươi biểu lộ lòng trung thành như thế nào, chỉ riêng việc từng là môn sinh của Cố tướng đã quá đủ rồi, ngươi muốn làm thuần thần, ông ấy tuyệt đối không bao giờ tin.”

Hắn ta vừa nói xong câu này liền nghe thấy tiếng nhạc truyền đến từ sau bức tường trắng ngói xanh bên cạnh. Hai người đi theo bức tường vài bước, cách một chiếc cửa sổ hoa chạm trổ tinh xảo, nhìn thấy lờ mờ vài cái bóng.

“Hay!” Tống Thế Diễm khen ngợi đầy hứng thú. “Khúc nhạc hay như thế này, vừa rồi ở yến tiệc Xuân nương tử tuyệt đối không gảy ra được.”

Châu Đàn cụp đôi mắt dài hẹp, loáng thoáng nghe thấy giọng hát quen thuộc xen lẫn trong khúc nhạc, chàng có chút thẫn thờ, không tiếp lời.