Khúc Du không cất lời, thực ra chiêu thức này nàng không hề xa lạ.
Mấy triều đại sau Đại Dận, đặc biệt là lúc cận kề hiện đại, đế vương thường hành động như vậy, chọn tâm phúc lập nên bộ phận riêng nằm ngoài chế độ quan chức, quyền hạn vượt qua văn võ bá quan, chỉ vâng lệnh từ vua.
Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ đã ra đời như thế nào, vì sao hoạn quan lại độc chiếm quyền hành sau đó, quyền lực trung ương ngày càng siết chặt. Không ngờ điều này đã khởi nguồn ngay từ Đại Dận.
Nói cách khác, Đức Đế quan tâm đến vụ án này thực ra cũng không phải muốn Châu Đàn và Tam Ti thực sự điều tra ra được sự trong sạch cho hắn, mà hắn chỉ muốn mượn cơ hội này gom thêm càng nhiều quyền hành vào tay về cho mình.
“Đảng tranh của Tể – Chấp đã đến nước này, cớ sao bệ hạ vẫn chưa yên tâm chứ.” Khúc Du thở dài một tiếng. “Lúc Cố tướng còn tại vị, triều cục thanh minh sáng sủa, Gián Viện vẫn còn năng lực phản bác. Giờ đây, e rằng cũng chẳng dám rồi?”
“Hình luật viết không rõ ràng, Gián Viện và Ngự Sử Đài chỉ có năng lực can gián. Quân vương có tiếp thu hay không, ấy lại là chuyện khác.” Châu Đàn nói.
“Bệ hạ muốn người lớn hơn luật pháp, vụ án này chính là mục tiêu được chọn lựa.” Khúc Du cười khổ một tiếng: “Phó lão nếu không nghĩ đến tầng ý này thì cái bẫy giăng ra cho chàng cũng vô dụng. Hèn chi chàng lại bình tĩnh tự tại đến thế.”
“Ta bước vào cạm bẫy của ông ta giăng ra, ông ta tự nhiên cũng không thể đứng ngoài.” Châu Đàn nhìn ra ngoài nói: “Giờ đây trong triều người dám nói thẳng càng ngày càng ít…”
Nói đến đây, chàng đột nhiên dừng lại, rồi chuyển hướng: “Kỳ nghỉ phép khó có được, chúng ta cùng đến tiệm dược thiện mới mở của Bách y quan xem thử đi.”
Tiệm dược thiện của Bách Ảnh không mở ở phố bắc. Phố bắc cá lẫn lộn với rồng, dược thiện giá cao sẽ không có đường sống. Trước đây hắn chỉ khổ vì không có tiền thuê, nay lại bắt tay với Ngải Địch Thanh chỉ có tiền, hai người hợp ý, thuê một tòa lầu hai tầng bên bờ sông Biện.
Sau khi khai trương, Khúc Du từng ghé qua một lần. Lần này trở lại, lại thấy cửa tiệm vắng vẻ. Chỉ Lăng đang tính sổ giữa sảnh, thấy hai người bước vào liền vội vàng bỏ sổ sách chạy đến cười nói: “Khúc tỷ tỷ đến rồi!”
Trước đây Khúc Du và Châu Đàn giữ quan hệ nhàn nhạt nên nàng ấy vẫn gọi là “tỷ tỷ”. Chỉ Lăng nhìn sang Châu Đàn đang không cảm xúc, hành lễ: “Châu Đại nhân.”
“Ừm.” Châu Đàn đáp một tiếng.
Khúc Du vội hỏi: “Ông chủ cô đâu rồi, sao giờ trong tiệm chỉ có một mình cô?”
Không nhắc thì thôi, nhắc đến là Chỉ Lăng hừ một tiếng giận dỗi: “Đừng nhắc nữa. Bách y quan tuy mở tiệm, nhưng trong mơ cũng chỉ muốn làm chủ tiệm rảnh tay, chỉ cần tiền vô mà không phải quản lý gì. Tiệm này là do ta và Đinh Hương tỷ tỷ cùng kinh doanh. Hai chúng ta không giỏi đường buôn bán, dò dẫm rất khó khăn. Gần đây còn muốn nhờ ông chủ Ngải chỉ dạy đôi chút. Bách y quan hứa sẽ mời người đến, quay đầu lại đã không thấy tăm hơi. Chắc lại vác hòm thuốc đi khám bệnh cho người ta ngoài phố rồi.”
Dù nàng phàn nàn nhưng không hề có ý trách cứ. Bách Ảnh tuy rất yêu tiền, nhưng sau khi mở tiệm vẫn thích đi khám bệnh cho người nghèo khổ. Hành động này là đại thiện, không có gì đáng chê trách.
Chỉ là tiệm ăn lúc này quả thực quá đỗi vắng vẻ.
Khúc Du liếc nhìn xung quanh một vòng. Chỉ Lăng đi theo nàng, nói: “Đinh Hương tỷ tỷ đang lật xem sách thư cổ trên lầu, dạy mấy tiểu nhị mới tuyển chép tay mấy phương thức dược thiện. Tỷ tỷ… Phu nhân có muốn lên đó thăm tỷ ấy không?”
Thế là hai người lên lầu.
Ban đầu, việc Bách Ảnh muốn mở tiệm dược thiện là do Khúc Du đề nghị. Khi Châu Đàn bị thương nặng chưa lành, nàng đã nhờ Bách Ảnh viết kê nhiều phương thuốc. Kết quả phát hiện những món dược thiện này Bách Ảnh tham khảo từ sách nghiên cứu, không chỉ rất có lợi cho dưỡng sinh mà còn có hương vị thơm ngon.
Quan niệm dùng thức ăn điều dưỡng thân thể ở Đại Dận không thịnh hành. Vì Bách Ảnh thiếu tiền nên nàng liền gợi ý, đối phương nghe xong rất hứng thú, sau đó liền mở tiệm ngay.
Bách Ảnh tuy dụng tâm viết nhiều phương thuốc dựa trên nhu cầu sử dụng khác nhau, nhưng dược thiện so với rượu thịt thông thường vẫn kém hơn một chút nên khách quay lại không nhiều.
Đinh Hương đang dạy người làm công mới chép lại thực đơn trên lầu. Khúc Du trò chuyện vài câu với nàng, trong lòng đã có chút tính toán.
Bách Ảnh quả thực nên bàn bạc với ông chủ Ngải chuyện làm ăn. Ý tưởng này vốn do nàng đưa ra, trong lòng nàng cũng có vài suy nghĩ, có cơ hội có thể trao đổi.
Châu Đàn cùng nàng xuống lầu. Vừa đi được vài bước thì kéo vạt áo nàng lại. Khúc Du không hiểu vì sao, ngước mắt lên thì thấy hai thị vệ đang cúi đầu đứng ở cửa.
Hẳn là trong tiệm có quý nhân đến.
Nàng lập tức im lặng, liếc nhìn xuống qua khe hở, thấy Chỉ Lăng đang cẩn thận tiếp chuyện một vị khách nữ vẻ quý phái. Nàng ngẫm nghĩ một lát rồi kinh ngạc nói: “Đây hình như là… chính phi của Thái tử.”
Trước đây nàng từng thoáng nhìn Thái tử phi ở yến tiệc Cao gia, ấn tượng sâu sắc. Thái tử phi Lý Duyên Quân tuy xuất thân từ thế gia tướng môn, nhưng khí chất lại vô cùng yếu ớt như tơ hồng vậy. Nàng cụp mày rủ mắt bên cạnh Bình Tích đại trưởng công chúa, cũng không nói nhiều.
“Thái tử phi ở đây, ta sẽ không xuống nữa.” Châu Đàn khẽ hỏi: “Nàng có muốn xuống chào hỏi không?”
Khúc Du do dự một lúc rồi vẫn bước xuống lầu.
Thái tử phi thấy nàng từ trên lầu xuống, có chút bất ngờ dò hỏi: “Thị Lang phu nhân?”
“Xin thỉnh an điện hạ.”
Khúc Du nghiêng mình hành lễ, có chút ngạc nhiên vì Thái tử phi vẫn còn nhớ mặt nàng.
“Phu nhân sao cũng ở đây?” Thái tử Phi đỡ cánh tay nàng, nâng nàng đứng dậy. “Thị Lang đại nhân không đi cùng sao?”
Nàng trang nhã, dịu dàng, lời lẽ ôn hòa. Tuy nhan sắc chỉ ở mức tầm trung nhưng cử chỉ lại toát lên lễ nghi của cô nương nhà quyền quý. Khúc Du sinh lòng quý mến, rủ tay nói: “Ta thường xuyên đến đây. Điện hạ muốn chọn thứ gì, để ta chọn giúp điện hạ.”
“Tốt quá!” Thái tử Phi thân mật khoác tay nàng, cùng nàng đi dạo trước đống thẻ gỗ ghi phương thuốc. “Gần đây ta thường xuyên cảm thấy tức ngực buồn bực, các y quan thường thấy trong phủ không tinh thông môn này, lại không tiện làm phiền thái y. Mấy hôm trước Vân Nguyệt đến thăm, giới thiệu cho ta nơi này.”
Khúc Du cùng nàng chọn lựa trong tiệm, phát hiện những thẻ gỗ Bách Ảnh viết chẳng hề có thứ tự, chỉ viết qua loa tên dược thiện và công dụng tương ứng, chọn lựa vô cùng khó khăn.
Nàng cùng đọc kỹ từng món, còn nói vài câu đùa vui khiến Thái tử phi vui vẻ vô cùng. Cuối cùng chọn được ba bộ thực đơn và mua một phần cao chế phẩm và đồ khô.
Hoàng gia ít khi dùng bữa bên ngoài, Thái tử phi không ở lại dùng cơm, chỉ lưu luyến từ biệt Khúc Du, mời nàng hôm khác đến phủ tụ họp. Khúc Du lấy từ chỗ Đinh Hương một bản liệt kê tương khắc của các món ăn vừa được sắp xếp chép xong tặng cho nàng rồi tiễn người ra về.
Nàng bước lên cầu thang, phát hiện Châu Đàn đã gọi một bát canh gà xé sợi, đang cẩn thận vén tay áo thưởng thức. Thấy nàng lên, chàng đưa cho nàng một chiếc thìa. Khúc Du vừa ngồi xuống đã nghe Châu Đàn khẽ hỏi: “Nàng thấy Thái tử phi thế nào?”
Nàng lập tức ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, phát hiện không biết từ lúc nào Châu Đàn đã cho lui những người trong đại sảnh tầng hai. Gần họ nhất là Hạ Tam và hai tiểu tỳ của nàng đang đứng ở cầu thang.
“Thái tử phi không giống người xuất thân từ thế gia tướng môn.” Khúc Du cân nhắc kỹ lưỡng, thận trọng nói: “Giống con gái của văn thần đoan trang, giữ đức.”
Châu Đàn cười nhẹ một tiếng. Động tác chàng uống bát canh trong tay vô cùng tao nhã, ngay cả một chút dầu mỡ cũng không dính. Khúc Du ngồi rất gần chàng, trong đầu không đúng lúc mà hiện lên bốn chữ ‘tú sắc khả xan’,* sau đó lại lắc đầu một cái, lấy một chiếc khăn tay lau môi mình.
*Vẻ đẹp mà đẹp đến mức có thể ăn được.
“Ta và Thái tử điện hạ quen biết từ sớm. Với tính cách của hắn ta thì sẽ không thích một nữ tử như Thái tử phi.” Châu Đàn nói: “Hôn sự này cũng là ngoài ý muốn. Cao chấp chính từng là Thái phó của Thái tử, tình giao sâu đậm. Hôn sự giữa Cao cô nương và điện hạ khi đó suýt chút nữa đã được định. Thái tử phi là họ hàng bên mẫu tộc của Thái tử, là cô nương duy nhất trong thế hệ này. Vừa hay một lần tình cờ bị ngã xuống nước, được Thái tử cứu, thuận lý thành chương mà trở thành chính phi của Thái tử.”
“Chấp chính nếu kết thông gia với Thái tử, bệ hạ sẽ yên tâm sao?” Khúc Du nghi hoặc hỏi.
“Khi ấy Chấp chính trong tay không có thực quyền, chỉ làm Thái phó mà thôi.” Châu Đàn giải đáp nghi vấn cho nàng: “Sau khi hôn sự này tan vỡ, bệ hạ mới thăng Chấp chính lên vị trí hiện tại để đối chọi với Phó Khánh Niên.”
“A… Nói như vậy thì thú vị đây. Vậy mối hôn sự này là do Lý thị sắp đặt để bảo toàn vinh quang gia tộc, hay là bệ hạ không hài lòng Thái tử kết bè phái, cố ý ngăn cản?” Khúc Du nhấc ấm trà trước mặt lên, rót thêm một chén trà cho Châu Đàn. Nước trong ấm này hẳn là hoa hồng, chất lỏng trong chén trà hình hoa sen bằng bạch ngọc trông rất đậm đà, thu hút.
Châu Đàn nhấp một ngụm, hơi chua.
“Chuyện này không ai rõ được, nhưng… ta lại có phần cảm thấy may mắn.”
“Vì sao?”
Châu Đàn chấm nước bằng tay, viết một chữ ‘thận’* lên bàn.
*Chữ thận (慎) ý muốn nhắc Khúc Du cẩn thận, dè chừng lời nói nơi tai vách mạnh rừng.
“Chấp chính là lương thần.”
Khúc Du hiểu được câu nói không đầu không cuối này của chàng.
Chàng bằng lòng tham dự yến tiệc mùa thu ở Cao gia là đủ hiểu. Trong mắt Châu Đàn, Cao Tắc là người cương trực, tuy cũng có tâm cơ, nhưng được xem là thần tử chính trực.
Chấp chính là lương thần, nhưng Thái tử chưa hẳn là lương quân.
Nàng vừa hiểu rõ ý ngoài lời của Châu Đàn, liền nghe thấy Hạ Tam ho khan một tiếng. Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc từ dưới lầu truyền lên: “Gì cơ? Châu Đại nhân và phu nhân đến rồi ư?”
Lại có thêm một giọng nói bất ngờ khác: “Tiêu Bạch đang ở đây à?”
Bách Ảnh thật không ngờ lại trở về cùng Ngải Địch Thanh. Chỉ là không biết quan hệ của hai người thân thiết từ khi nào.
Khúc Du có chút kinh ngạc bước xuống lầu hành lễ với hai người. Châu Đàn khẽ nhướn mày với Ngải Địch Thanh. Ngải Địch Thanh lập tức nhảy bổ đến bên cạnh chàng nói: “Tiêu Bạch, hiếm khi thấy ngươi không ở Hình bộ, hôm nay bảo Bách y quan mời chúng ta uống rượu!”
“Đây là tiệm dược thiện của ta, rượu ở đâu ra? Ngươi muốn say bí tỉ với rượu sâm già ư?” Bách Ảnh cất giọng lớn: “Hay là ngươi mời thì tốt hơn.”
Châu Đàn nghiêng đầu nhìn Khúc Du một cái, bất ngờ đồng ý. Chỉ Lăng và Đinh Hương cho người hầu lui, treo bảng ‘nghỉ bán’ trước cửa tiệm.
Khúc Du chứng kiến hành động của hai người, nói với Bách Ảnh: “Ngươi chẳng hề để tâm đến tiệm này như vậy, e là chẳng bao lâu sẽ phải đóng cửa.”
“Chính xác! Ta gần đây đang rầu rĩ vì chuyện này!” Bách Ảnh vỗ đùi, cau mày khổ sở nói: “Thế nên hôm nay gặp ông chủ Ngải ở phố bắc, ta lập tức mời người đến đây hiến kế giùm ta.”
Chỉ Lăng sắp xếp một chiếc bàn lớn hơn cho mấy người, cười mời mọi người ngồi xuống: “Bách y quan chẳng biết gì về việc buôn bán. Ta và tỷ tỷ cũng không giỏi con đường này. Ông chủ Ngải cần phải dụng tâm nhiều hơn. Vừa nãy Thái tử phi đích thân đến, vẫn phải làm phiền phu nhân tháp tùng, kiên nhẫn chọn lựa hồi lâu mới khiến ngài ấy hài lòng. Nếu chỉ có mình ta, tuyệt đối không thể ứng phó nổi.”
“Làm phiền, làm phiền rồi.” Bách Ảnh cười xòa chắp tay tạ lỗi.
Khúc Du chống cằm nhìn quanh, nói: “Không cần đa lễ. Chỉ mong ông chủ Ngải hôm nay hiến thêm vài phương pháp, bằng không số tiền ngươi kiếm được từ ta và Châu đại nhân, e rằng chẳng mấy chốc sẽ đổ sông đổ bể hết.”