Bạch Tuyết Ca

Chương 57: Trừ Tịch*



*Trừ Tịch trong văn hóa Trung nghĩa là đêm giao thừa chuyển giao năm mới.

Đức Đế rốt cuộc còn chút nhân tình nên chuyến đi đến Nhược Châu lần này của Châu Đàn là bị giáng chức chứ không phải lưu đày. Đương nhiên, chàng chẳng cần phải bị Hình bộ sai người giám sát như Bành Việt, chỉ đơn giản là tạm thời bị bãi bỏ chức quan và được ban ân chuẩn có thể đợi đến đầu xuân mới khởi hành.

Mùa đông năm Vĩnh Ninh thứ mười lăm ấy trôi qua thật chóng vánh.

Khúc Du khoác chiếc áo choàng mới tinh, ôm mèo trong lòng. Châu Đàn vận lục bào nhạt thêu hạc, che ô cho nàng, mặc cho tuyết phủ kín vai áo bên kia của mình.

Hai người vừa bước đến cổng tiểu viện Tê Phong đã ngửi thấy mùi thảo dược thoang thoảng trong không khí.

Ngải Địch Thanh vội vàng ra mở cửa, nhỏ giọng giải thích: “Bách y quan nói A La e rằng không thể qua khỏi đêm Trừ Tịch này.”

Nghe kể, năm xưa khi Đức Đế tàn sát cả nhà Cảnh Vương, chính là nhờ cựu nô bộc trung thành của Cảnh Vương đã dùng con mình tráo đi Tống Thế Huyên, dẫn cậu một đường chạy trốn. Họ ẩn náu ở Giang Nam suốt một thời gian dài, sau này Cố Chi Ngôn mới tra ra hành tung và gửi thư từ liên lạc.

Vị cựu nô bộc đưa Tống Thế Huyên trở lại Biện Đô, nhưng chưa kịp gặp Cố Chi Ngôn thì ông đã bỏ mạng vì kiệt sức khi lẩn trốn sự truy lùng của quan phủ. Tống Thế Huyên vì thế mà lạc mất phương hướng, một mình lang thang giữa phố phường một thời gian dài.

May mắn thay, hoàng đế một lòng cho rằng Cảnh Vương tôn đã chết. Tống Thế Huyên lại không lớn lên ở Biện Đô nên dung mạo lạ lẫm, tạm thời cũng không đến mức nguy hiểm tính mạng.

Cậu chính là gặp A La vào lúc ấy.

Khúc Du dùng móng vuốt mềm mại của mèo chạm vào tay cô bé. A La yếu ớt mở mắt, thấy con mèo thì ánh mắt chợt sáng lên rồi ho khan hai tiếng: “…Ra là huynh thật sự có mèo.”

Tống Thế Huyên khản giọng đáp: “Ta không lừa muội.”

A La cũng không biết mình từ đâu đến, từ khi có trí nhớ đã cùng đệ đệ theo một vị cha già kiếm sống. Vì dung mạo xinh xắn, cô bé thường phải tự bôi nhọ mặt mũi đen thui. Cô bé là người thông minh, lại khéo giao tiếp, nên Tống Thế Huyên gặp được cô bé này cũng bớt được không ít khổ cực.

Sau này vì quan phủ kiểm tra gắt gao, A La dẫn đệ đệ đổi chỗ ở. Trong lúc vội vàng hỗn loạn, Tống Thế Huyên lạc mất cô bé, mãi sau này mới được Ngải Địch Thanh và Châu Đàn tìm về.

Cậu đã cố gắng tìm kiếm đối phương nhiều lần, nhưng Biện Đô quá lớn, lại không thể nhờ đến sức lực quan phủ. Những ăn mày bình thường hễ thấy quan binh là bỏ chạy, A La lại hay giả dạng, mãi đến vụ truyền tin, Tống Thế Huyên mới tìm được người.

Vị cha già đã chết vào mùa đông năm ngoái, kéo theo cả đệ đệ của A La, nhà họ dường như mắc bệnh di truyền gì đó mà Bách Ảnh nhìn cũng đành bó tay. Bấy nhiêu năm phong sương vất vả, vốn đã tổn hại gốc rễ, dù có dùng thuốc tốt bồi bổ, cũng không giữ được mạng sống của cô bé.

Tống Thế Huyên quay đầu lại, cung kính hành lễ với nàng và Châu Đàn, hỏi: “Lão sư đã đặt tên cho nó chưa ạ?”

Khúc Du thầm nghĩ cái tên ‘Tiêu Bạch’ mà mình tùy tiện đặt e rằng không thể dùng, còn Châu Đàn thì trong khoảnh khắc nhớ lại dáng vẻ nàng cười tít mắt gọi mèo là “Miêu Tang*”, thế là hai người hiếm hoi đồng thanh: “Chưa.”

*喵 (miāo/miêu/meo): Là con mèo hoặc tiếng kêu của mèo. | 桑 (sāng/tang): Là cách viết chơi chữ của ‘さん‘ (san) trong tiếng Nhật, là hậu tố lịch sự thường dùng sau tên người (giống như ‘anh’, ‘chị’ trong tiếng Việt). 喵桑 = Meow-san 

Khúc Du mặt đỏ lên, vội vàng che giấu: “Tử Khiêm đặt tên cho nó đi.”

Tống Thế Huyên liếc nhìn, A La khó nhọc đưa tay nắm lấy móng vuốt mèo con, khẽ lắc: “Cứ gọi là… gọi là A La đi, A La đi rồi, vẫn còn mèo con nhớ tên ta…”

Tống Thế Huyên lập tức nói: “Được.”

Đêm trước Trừ Tịch, Biện Đô đổ một trận tuyết.

A La lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng giữa ngày tuyết lớn. Cô bé không khác gì những ăn mày lang thang khắp Biện Đô, dù có may mắn hơn một chút, vẫn không giữ được mạng sống. Tống Thế Huyên chôn cất cô bé dưới gốc cây du phía sau tiểu viện Tê Phong, ngay đối diện với bức tường dây leo xanh biếc trên tường viện. Đợi xuân về, sẽ lại thấy một mảng xanh rì.

Đúng hôm Trừ Tịch, Ngải Địch Thanh bày một bàn tiệc nhỏ trong chính sảnh. Bách Ảnh vừa trò chuyện với hắn vừa ngân nga một khúc ca, lau chén rượu. Ngước mắt lên liền thấy Bạch Sa Đinh phủi tuyết trên tóc, hớn hở dẫn Diệp Lưu Xuân bước vào: “Tiểu Ngải, tuyết hôm nay lớn thật…”

Hắn còn chưa nói xong đã bắt gặp ánh mắt như thấy quỷ của Bách Ảnh. Bạch Sa Đinh vỗ đùi, lập tức nhào tới: “Thập Nhất ca!”

Bách Ảnh “phụt” một tiếng đứng dậy, quay người bỏ chạy: “Lẩn tránh mãi, rốt cuộc vẫn bị ngươi bắt gặp!”

Khúc Du vừa vén rèm bước vào, thấy Châu Đàn đang cùng Tô Triều Từ chơi cờ bên cửa sổ. Hai người chẳng hề bị ảnh hưởng bởi sự ồn ào trong nhà, tĩnh lặng chuyên tâm.

Nàng đứng nhìn một lúc, kéo kéo tay áo Châu Đàn: “Ta còn đang thắc mắc vì sao hai người này nhìn giống nhau, Bách y quan lại là người của Bạch gia sao? Chẳng trách lần đầu ta quen hắn, hắn thề thốt không khám bệnh cho quan chức hiển quý, có phải là sợ gặp phải Thập Tam tiên sinh lang bạt khắp nơi này không…”

Nàng luyên thuyên một hồi, Châu Đàn chẳng hề phản ứng. Khúc Du nghiêng đầu nhìn chàng, chợt hiểu ra: “Chàng đã biết từ lâu rồi?”

“Nàng mời Bách y quan đến nhà xem bệnh cho ta, ta đã biết rồi. Bằng không, nàng nghĩ vì sao ta lại yên tâm để hắn chữa bệnh, cũng yên tâm để nàng thường xuyên qua lại với hắn?” Châu Đàn cầm quân cờ trắng, thản nhiên nói: “Hắn cũng quen ta.”

“Vậy…”

“Mẫu thân của Bách y quan không phải chính thê, chết lại đầy điều nghi vấn, nhiều năm nay e rằng hắn chất chứa không ít bất mãn với Bạch gia. Trong hàng cháu chắt, hắn không được ưa thích lắm, chỉ có Thập Tam tiên sinh là thân thiết với hắn. Ban đầu, Thập Tam tiên sinh chính là đuổi theo hắn đến Biện Đô.” Châu Đàn bình tĩnh đáp: “Hai người họ giận dỗi nhau, ta không tiện nói nhiều.”

Chàng vừa dứt lời, Bách Ảnh đã ôm một cái chén sứ chạy vụt qua cửa sổ, vừa chạy vừa mắng: “Châu phu nhân, đều tại cô! Nếu không quen biết cô, ta đã chẳng đi khám bệnh cho phu quân cô! Cũng chẳng quen biết ông chủ Ngải, để rồi bị dẫn đến gặp người này! Hai người đúng là một cặp phu thê lòng dạ đen tối…”

Bạch Sa Đinh đuổi theo sau lưng hắn: “Châu phu nhân, ra là người tẩu nói với ta lần trước chính là hắn! Đổi một cái họ mà ta không nghe ra! Bạch Tam Cảnh, huynh đứng lại! Còn Châu đại nhân, huynh đã quen hắn, sao không nói cho ta biết? Huynh cũng thất đức y như tên đệ đệ ngốc nghếch của huynh…”

Tô Triều Từ nhíu mày “ừm” một tiếng, mắt dán chặt vào bàn cờ, nghiêm nghị nói: “Tử đệ Kim Lăng Bạch gia ai nấy đều như vậy, sao ngươi lại hoàn toàn khác biệt?”

Châu Đàn đáp: “Ta thông minh hơn một chút thôi.”

Khúc Du đến bàn kiếm một ấm trà uống, rồi liền khoác tay Diệp Lưu Xuân đi nói chuyện. Châu Đàn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, hỏi: “Huynh khi nào phục quan?”

Tô Triều Từ đáp: “Sau Trừ Tịch.”

Tuyết trắng làm ánh sáng ban ngày càng thêm rực rỡ, trầm hương lững lờ bay lên từ bên cạnh hai người. Châu Đàn im lặng một lúc, nói: “Đêm nay có thể uống rượu.”

Tô Triều Từ chuyên tâm đánh cờ: “Hay lắm, đã lâu lắm rồi huynh đệ ta chưa đối ẩm.”

Hắn nâng tay rót một chén trà, đưa qua: “Ngươi tới Nhược Châu, đường sá xa xôi, nhất định phải bảo trọng. Phó Khánh Niên khó đối phó, nếu không đi nước cờ hiểm, tuyệt đối sẽ không có kết quả ngày hôm nay. Bệ hạ có thể cho ngươi viễn hành, ngươi cũng nhân cơ hội này nghỉ ngơi một phen. Triều đường có ta, nhất định sẽ cẩn trọng trải đường cho Tử Khiêm.”

Châu Đàn uống trà: “Ta đương nhiên yên tâm về huynh.”

Đêm xuống, Biện Đô rực lên pháo hoa. Châu Đàn uống hơi nhiều, bước chân chênh vênh khi ra khỏi tiểu viện Tê Phong. Khúc Du đỡ chàng lên xe ngựa, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc giữa hai người.

Giờ nhân định1 chưa tới, vì là trừ tịch thừa nên người đi trên phố không nhiều, nhưng vẫn rộn ràng náo nhiệt. Xe ngựa đi qua đại lộ sông Biện vẫn có thể nghe thấy tiếng rao bán của tiểu thương và tiếng trẻ con nô đùa. Chắc hẳn phải qua giờ nhân định những người này mới về nhà thủ tuế2.

1Nhắc lại để mọi người nhớ giờ nhân định là khoảng từ 9-11 giờ đêm nha!
2Thủ tuế là phong tục thức khuya đón giao thừa dịp Tết âm lịch, ở lại đến sáng để tiễn năm cũ, đón năm mới, mang ý nghĩa cầu chúc may mắn, sức khỏe và sự trường thọ cho cha mẹ, cũng như cầu mong gia đình đoàn tụ và thịnh vượng.

Khúc Du vén rèm nhìn ra ngoài, quay đầu lại đã thấy Châu Đàn ghé sát vào mặt mình.

Khoảng cách gần đến thế, ngay cả tiếng hít thở cũng nghe rõ mồn một. Khúc Du bỗng cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Nàng đưa tay ôm lấy khuôn mặt chàng, nói: “Ta cứ nghĩ chàng không bao giờ uống rượu.”

Châu Đàn nhìn thẳng vào nàng, khàn giọng nói: “Thật ra hồi nhỏ, ta cũng từng là một công tử bột ở thành Lâm An…”

Hình như sách có viết, Khúc Du hứng thú hỏi: “Ồ?”

Châu Đàn nhắm mắt lắc đầu: “Mua hoa chuốc rượu, vung tiền như nước… nhưng những ngày ấy phù phiếm như bóng trăng đáy nước, chớp mắt là qua. Mỗi lần uống rượu lại nhớ tới, chi rằng không uống nữa.”

Lông mi chàng khẽ rung động, Khúc Du thấy đáng yêu, đưa tay chọt chọt, thành thật nói: “Hôm nay bằng hữu của chàng đều ở đây, chàng vui không? Ta mong chàng có thể sống vui vẻ hơn một chút.”

Châu Đàn mặt đỏ ửng, thở ra một hơi: “Nàng vì sao lại mong ta vui vẻ?”

Khúc Du sững lại: “Vì chàng… là một người tốt.”

Thế là Châu Đàn khẽ cười một tiếng, mắt sáng long lanh: “Trên đời này có biết bao nhiêu người tốt như vậy…”

“Chàng không giống họ.” Khúc Du lắc đầu, suy nghĩ rồi nói: “Chàng có nhớ không, hôm đó chàng cùng ta lên Phàn Lâu, ta nói với chàng, ta hy vọng có thể làm sáng tỏ sự thật của thế giới này.”

Châu Đàn nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, rồi lại ghé sát hơn: “Nhớ.”

“Chàng thật sự nhớ sao?” Tửu lượng của chàng chắc là không tốt lắm, mới uống một chút đã say đến mức này, tựa như không có xương cốt dựa vào người nàng. Khúc Du bất đắc dĩ, đành vòng tay ôm lấy cổ chàng, tiếp tục nói: “Chàng không biết đâu, chàng… ừm, trong lời đồn không hề tốt đẹp, lúc đầu ta gả cho chàng, cũng thường lấy ác ý xấu nhất để suy đoán về chàng. Nhưng khi ta tận mắt chứng kiến, ta phát hiện mọi thứ đều khác hẳn.”

Châu Đàn tựa đầu lên vai nàng, im lặng một thoáng, khàn giọng nói: “Nàng muốn biết sự thật của thế giới này, nhưng ta chỉ là một hạt bụi nhỏ bé trong biển người mênh mông ấy, vốn không đáng để nàng bận tâm thêm một chút.”

Khúc Du nghĩ chàng đã say, quyết định không để tâm những gì chàng đang nói. Một tay nàng vô thức v**t v* lưng chàng như đang vuốt lông mèo, vừa vuốt vừa lơ đãng nói: “Lịch sử là do con người tạo nên, cái gọi là khí tiết hay phong thái, cốt cách trong lịch sử đều là vì có những người tốt như chàng mới khiến người đời sau cảm động qua hàng nghìn năm. Chàng tự thấy mình nhỏ bé, người khác nhìn chàng với ô danh chồng chất, nhưng ta kính trọng chàng, thấy chàng tắm mình trong dòng suối trong, một thân chàng là ánh trăng. Những người tốt trưởng thành giữa bùn lầy nghịch cảnh, luôn đáng quý hơn một bậc so với những người tốt trải qua cuộc đời một cách thuận buồm xuôi gió.” 

Nói đến cuối, nàng cũng không biết mình đang nói gì. Châu Đàn dường như đã ngủ thiếp đi. Ngay lúc nàng nghĩ đối phương sẽ không trả lời nữa, lại nghe thấy chàng khẽ hỏi: “Nàng… chỉ kính trọng ta thôi sao?”

Chàng nói nhỏ như hơi thở, Khúc Du không nghe rõ: “Hửm?”

“Ta hỏi…” Châu Đàn đưa tay chạm vào sau ót nàng, trong ánh sáng lờ mờ áp sát về phía nàng hỏi: “Nàng—”

Nàng thậm chí đã cảm nhận được hơi thở nóng rực của đối phương phả vào khóe môi mình thì xe ngựa đột ngột ngừng một cái. Châu Đàn đầu đâm vào xương quai xanh của nàng.

Khúc Du nghe thấy phu xe bên ngoài thì thầm trao đổi với ai đó, rồi cung kính ghé sát rèm xe nói: “Phu nhân, gia bộc Cao gia đã chặn xe, nói tiểu thư Cao gia nhìn thấy xe ngựa từ trên Phàn Lâu, mời phu nhân và đại nhân qua đó ngồi một lát.”

Thật tiếc, vừa nãy hình như sắp hôn được rồi.

Khúc Du mơ mơ màng màng nghĩ, quay đầu nhìn Châu Đàn một cái. Châu Đàn trông như vừa làm chuyện xấu, có chút hoảng loạn ngồi thẳng lại, giả vờ ho khan hai tiếng: “Ta hơi say rồi, nàng cứ đi một mình vậy, ta đợi nàng trong xe dưới lầu.”

Chàng vừa nói xong, Khúc Du đã ghé sát lại, thơm một cái lên má chàng.

Châu Đàn nhất thời ngây người, vô thức đưa tay sờ lên má mình. Khúc Du thì đã xuống xe đi rồi, vừa đi vừa ngân nga một bài hát mà chàng không hiểu: “Vậy phu quân nghỉ ngơi đi, lát nữa ta sẽ quay lại.”

Cao Vân Nguyệt hôm nay không ngồi trong nhã gian, thấy xe ngựa Châu phủ tại lan can tầng ba Phàn Lâu liền lập tức sai người đi mời. 

Chẳng bao lâu, Khúc Du được gia bộc dẫn đến. Cao Vân Nguyệt kéo nàng đi vào trong lầu, kinh ngạc nói: “Ôi chao, đêm trừ tịch, ta cứ nghĩ chỉ có mình ta lang thang bên ngoài, hai phu thê nhà cô, đi đâu thế?”

“Cô sao lại ở đây?” Khúc Du lấp l**m qua, tò mò hỏi: “Cao đại tướng công không bày gia yến trong phủ sao?”

“Hừ, yến tiệc trừ tịch của phụ thân đâu phải gia yến. Dù nói là phải tránh nghi ngờ kết bè đảng, nhưng ông vẫn mời không ít thanh niên tuấn tài, bảo ta cách tấm bình phong mà xem mắt một phen. Ta thấy phiền quá, nói với mẫu thân là đã hẹn cô đi đốt pháo hoa, trốn đến đây tìm chút đồ ăn.” Cao Vân Nguyệt chống cằm, nhìn nàng cười nói: “Không ngờ lại trùng hợp thế, thật sự thấy xe ngựa nhà cô.”

Khúc Du nhướng mày, còn chưa kịp nói, Cao Vân Nguyệt đã hỏi: “Sắc mặt cô sao lại đỏ thế này, lẽ nào trong xe ngựa nóng quá?”

“Không phải.” Khúc Du vui vẻ cướp lấy một chiếc bánh sữa chua trước mặt nàng, vừa ăn vừa bỗng nảy ra ý nghĩ hỏi: “Vân Nguyệt, nếu phu quân quá xấu hổ thì phải làm sao?”

Cao Vân Nguyệt trừng mắt nhìn nàng, gò má dần ửng hồng: “Ta là nữ tử chưa xuất giá, cô lại hỏi ta chuyện này?”

“Thì ta cũng chẳng còn ai khác để hỏi.” Khúc Du bất đắc dĩ nói: “Thôi thôi, đợi cô thành hôn rồi nói chuyện này vậy. Mà không phải, nhìn dáng vẻ cô, e rằng không muốn thành hôn, như vậy cũng tốt…”

“Cô còn nói ta. Ngươi sắp đi Tây Cảnh rồi, cũng chẳng biết bao giờ mới tụ họp lại được.” Cao Vân Nguyệt mắt đỏ hoe, quăng quăng chiếc khăn trong tay. “Thành hôn… Ta chỉ là không muốn bị phụ thân xem như quân cờ tranh chấp phe cánh, tùy tiện mà gả đi. Có được mấy người như cô, gả đi rồi lại thấy phu quân tốt hơn trong tưởng tượng? Đa số nữ tử trên đời, đều là gả rồi mới biết đối phương không bằng lòng, hóa tiêu hao cả một đời, thật đáng thương.”

Khúc Du gật đầu tỏ vẻ đồng tình: “Đúng là vậy, không phải ai cũng có vận may tốt như ta.”

Cao Vân Nguyệt nguýt nàng một cái, nói: “Mà này, cô nghe tin gì chưa? Sau khi Phó tướng xảy ra chuyện, Quý phi tuy không bị liên lụy, nhưng đã chuyển đến cung điện hẻo lánh nhất, chẳng khác gì lãnh cung. Nghe nói nàng ta vừa vào đó ngày đầu đã bắt đầu tuyệt thực, e rằng thời gian không còn nhiều.”

Khúc Du giật mình: “Nàng ta tuyệt thực làm chi?”

“Cô ngốc thế.” Cao Vân Nguyệt nói: “Nếu Quý phi qua đời, bên ngoài sẽ nói là bệnh mất. Bệ hạ sẽ tìm cho cửu hoàng tử một dưỡng mẫu xuất thân cao quý, sau này vẫn là con cháu hoàng gia. Nếu Quý phi không chết, ai dám nuôi dưỡng cửu hoàng tử, ai cũng sợ bệ hạ nhớ lại chuyện cũ mà giận lây.”

Quả nhiên hầu môn một khi bước vào thì sâu không thấy đáy.

Dù Phó Khánh Niên đã hao tổn tâm tư muốn bảo vệ tính mạng con gái, cũng không địch lại việc Phó Minh Nhiễm tự mình có người muốn bảo vệ hơn.

Hai người cảm thán một phen, lại trò chuyện một lát, thấy đường phố bắt đầu thưa thớt người qua lại, liền khoác tay nhau xuống lầu.

Vừa ra khỏi Phàn Lâu, Khúc Du còn chưa kịp cáo biệt Cao Vân Nguyệt, thì từ bên cạnh đã có một người lao ra. Nàng nhìn kỹ lại, thì ra là Nhậm Thời Minh.

Cao Vân Nguyệt kêu khẽ một tiếng, lấy ống tay áo che mặt, lùi lại mấy bước: “Đồ lãng tử trèo tường, người đâu, mau đuổi hắn đi.”

Khúc Du vội vàng nói: “Khoan đã.”

Nàng đánh giá Nhậm Thời Minh mấy lần, bước lên hai bước, khách khí nói: “Nhậm công tử, ngươi đến tìm ta sao?”

“Châu Đàn đâu?” Nhậm Thời Minh nhìn chằm chằm phía sau nàng, đoán chừng là tưởng Châu Đàn cùng nàng dự tiệc: “Ta, ta muốn nói với hắn vài câu.”

Thấy phía sau hai người không có ai, ánh mắt Nhậm Thời Minh liền rơi vào chiếc xe ngựa dừng cách đó không xa. Hắn sải bước đi tới, Khúc Du chẳng còn bận tâm nhiều, xách váy chạy nhanh tới, chặn trước mặt hắn: “Nhậm công tử!”

“Châu Đàn, ta ở Trâm Kim Quán không bị tra tấn, có phải là nhờ sự quan tâm của ngươi không?”

Nhậm Thời Minh dường như cũng đã uống rượu, hắn thở hổn hển, bất chấp tất cả mà hét lớn vào trong xe. Cao Vân Nguyệt thấy vậy kinh hãi, vội vàng dặn dò thị nữ dẫn gia đinh bao vây chiếc xe ngựa, không cho người ngoài dòm ngó.

Khúc Du vốn muốn lên xe, lại lo lắng Nhậm Thời Minh sẽ xông vào theo nàng, nên đứng trước rèm xe không động đậy.

Mãi sau, giọng Châu Đàn mới truyền ra: “Ngươi đã không sao rồi thì đừng hỏi nhiều nữa. Hôm nay là đêm trừ tịch, sớm về nhà đi.”

Nhậm Thời Minh mắt đỏ ngầu, đấm một quyền vào thanh ngang xe: “Ngươi giả bộ làm người tốt làm chi, chuyện này ta, ta vốn là bị ngươi liên lụy. Giờ đây, ngươi còn muốn ta mang ơn ngươi sao?”

“Nhậm công tử!” Khúc Du chắn trước mặt hắn, nghe vậy cuối cùng không nhịn được, giận dữ quát một câu: “Ngươi không mang ơn thì thôi, sao, ngươi hôm nay đến đây là muốn hưng sư vấn tội à?”

Nhậm Thời Minh cứng cổ nói: “Ngươi bảo hắn xuống đây!”

“Không cần, hôm nay ta sẽ thay chàng nói rõ ràng, ta còn đang lo không tìm được cơ hội.” Khúc Du quay đầu nhìn lại một cái, tâm trạng phức tạp: “Châu Đàn chưa từng nợ ngươi, ngày đó chàng bị ám sát, ngươi không hề bận tâm thêm một chút. Sau này lại đầu quân cho Phó tướng, ngàn phương vạn kế cản trở việc chàng làm. Ngươi có biết chàng suýt chút nữa chết trên giường bệnh, có biết những gì ngươi đã làm thật sự sẽ cướp đi mạng sống của chàng không?”

Nhậm Thời Minh vô thức lùi lại một bước: “Hắn làm sao có thể chết…”

“Ta không biết hôm nay ngươi đến tìm chàng là muốn nghe những lời gì, nhưng giờ Phó tướng đã chết, ta và chàng cũng sẽ rời kinh trong vài ngày nữa, thẳng thắn nói rõ với ngươi. Nhậm công tử, nếu ngươi thông minh hơn một chút, suy nghĩ nhiều hơn cho chàng một chút thì nên biết sau án Nhiên Chúc chàng đã khó khăn đến nhường nào. Xa lánh gia đình các ngươi, chẳng lẽ không phải để bảo vệ các ngươi sao?”

Châu Đàn nói sau rèm: “Thôi, A Liên, chúng ta đi thôi.”

Khúc Du không nghe, nhìn ánh mắt thất thần của Nhậm Thời Minh tiếp tục nói: “Người ngoài đương nhiên có thể phỉ báng, nhưng các ngươi… chẳng lẽ không phải người thân của chàng sao? Cho dù không hề thấu hiểu, cho dù oán hận, cũng không nên bỏ mặc tính mạng chàng… Mẫu thân ngươi từng đến tìm ta, lúc đó tình thế cấp bách, ta chưa nói rõ. Ngươi về chuyển lời với bà ấy, bảo bà ấy hôm khác trở về Bạch gia mà hỏi, hỏi xem khoản tiền chuộc Nhậm đại nhân năm đó rốt cuộc là từ đâu ra. Bạch gia tuy có tiền tài, nhưng vì sao lại chịu cho mối thân thích xa này mượn tiền? Bà ấy hỏi ra đáp án rồi thì lúc ấy ngươi sẽ rõ lẽ.”

Nhậm Thời Minh như trúng sét đánh, sắc mặt trên má tức khắc tái nhợt. Khúc Du không dây dưa với hắn nữa, quay người lên xe ngựa, có chút xin lỗi nói với Cao Vân Nguyệt: “Làm phiền cô rồi, hôm khác ta sẽ mời cô đến phủ bồi tội.”

Cao Vân Nguyệt đáp: “Không sao, hai người đi đi.”

Nhậm Thời Minh thấy xe ngựa sắp lăn bánh, vội vàng đứng dậy, đuổi theo hai bước rồi thất thần quỵ xuống đất. Cao Vân Nguyệt gọi gia đinh và thị nữ của mình trở lại, quay người định rời đi, lại nghe thấy tiếng thút thít phía sau: “Huynh trưởng…”

Nàng suy nghĩ một lát, rồi bảo một thị nữ bên cạnh đưa một chiếc khăn tay không thêu thùa gì qua.

Thị nữ cúi đầu đi tới. Nhậm Thời Minh đón lấy, không chút suy nghĩ lau mặt, rồi lại nhận ra điều không ổn, quay đầu nhìn cô nương đứng cách mình một quãng xa. Tự thấy tình cảnh vừa rồi thật khó coi, hắn bèn lau vệt nước mắt trên mặt, chắp tay từ xa cảm tạ.

Cao Vân Nguyệt liếc nhìn trộm từ trong tay áo ra ngoài, thấy hắn đã rời đi.

“Người này kỳ lạ thật, Châu đại nhân sao lại có thân thích quái gở như vậy.” Nàng lẩm bẩm rồi bước lên xe ngựa nhà mình, lại đe dọa thị nữ không được nói với ai.

“Có điểu, trông cũng khá tuấn tú đấy.”