Bạch Tuyết Ca

Chương 84: Ngắm trăng



Khi Khúc Du mở mắt, điều đầu tiên nàng nhìn thấy là Diệp Lưu Xuân với vẻ mặt đầy lo lắng bên giường.

Nàng ấy đã trút bỏ những trâm cài thường thấy ở Xuân Phong Hóa Vũ Lâu, vận y phục đơn sắc, cài trâm ngọc, nhưng chỉ với mái tóc buông xõa thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy kiều mị thư thái.

Khúc Du cố gắng ngồi dậy, Diệp Lưu Xuân lập tức nắm chặt tay nàng.

Nàng không nói một lời, Khúc Du cũng không chủ động mở lời, nàng nhìn vào mắt Diệp Lưu Xuân, khẽ lắc đầu.

Thế là Diệp Lưu Xuân thở phào nhẹ nhõm.

Khúc Du nhờ tay nàng uống một chén trà, nhịp tim loạn xạ lúc này mới dần dần dịu lại.

Khi biết Tống Sưởng triệu tập tất cả trọng thần vào cung, nàng đã biết có điều chẳng lành. Châu Đàn cũng cảnh giác, hai người bàn bạc một hồi, định chờ đến hoàng hôn thì trốn khỏi phủ đệ, đến tiểu viện Tê Phong hội họp với mọi người.

Sau đó Khúc Du bèn bỏ thuốc mê đã xin từ Bách Ảnh lần trước vào chén trà của chàng.

Lần trước nàng đã bàn bạc với Tô Triều Từ, nếu trong cung có biến, phải lập tức đón Châu Đàn đi từ cửa sau Châu phủ.

Châu Đàn không hề đề phòng nàng, mê man ngủ thiếp đi. Tô Triều Từ đến đúng hẹn, đưa chàng ra khỏi phủ.

Trước khi đi, hắn quay đầu lại, ngập ngừng hỏi: “Đệ muội thật sự không đi cùng chúng ta sao?”

Khúc Du lắc đầu: “Ngài trông chừng chàng ấy, nếu chàng ấy tỉnh lại, đừng để chàng quay về Biện Đô.”

Tô Triều Từ nói: “E rằng hắn sẽ không chịu.”

Khúc Du nói: “Bên cạnh Tử Khiêm có nhiều việc như vậy, các ngài… luôn có cách ngăn được chàng.”

Tô Triều Từ nặng nề thở dài.

Hai người kỳ thực cũng không quá thân quen, cũng chưa từng nói với nhau đươch mấy câu, nhưng Khúc Du nhìn hắn, luôn có một tâm lý kỳ lạ khó tả. Tô Triều Từ lúc này vẫn còn trẻ, ngay thẳng như cây trúc, hệt như những gì mà giáo viên hướng dẫn của nàng đã giảng trong buổi diễn thuyết.

Người đời sau ca ngợi hắn thanh cao chính trực, cảm giác mà bản thân hắn mang lại cho Khúc Du cũng không khác gì sử sách ghi chép. Trong lòng nàng vừa khâm phục vừa v**t v* bàn tay lạnh buốt của Châu Đàn, lòng nàng chợt dâng lên một nỗi bi thương và bất lực không thể kìm nén.

Vì sao lịch sử lại bất công với Châu Đàn như thế?

Nàng không thể trả lời câu hỏi này.

Tô Triều Từ cùng nàng đỡ Châu Đàn lên xe ngựa, quay người cúi lạy thật sâu: “Đệ muội vì đại nghĩa cao cả, ta và Ngải tiên sinh đến Kim Lăng rồi nhất định sẽ tìm cách đến tương trợ, xin hãy bảo trọng.”

Khúc Du hỏi: “Các ngài định tới Kim Lăng trước sao?”

Tô Triều Từ nói: “Đúng vậy.”

Khúc Du gật đầu: “Cũng tốt, nếu bệ hạ băng hà, Thái tử có ngàn mối lo, nhất thời không thể truy đuổi. Nếu tình thế cấp bách, các ngài chi bằng men theo sông tiếp tục đi về phía đông đến địa phận Lâm An sẽ an toàn hơn.”

Tô Triều Từ “ừm” một tiếng: “Ngải tiên sinh cũng nói vậy, nhưng ta luôn nghĩ Kim Lăng là bồi đô*, dù sao cũng không quá xa Biện Đô, nhỡ có chuyện gì cũng tiện bề tương trợ.”

*Bồi đô có thể hiểu là kinh đô phụ hoặc kinh đô tạm thời, thường trong tình huống quốc gia gặp khủng hoảng hoặc để phân chia quyền lực, bảo đảm kiểm soát lãnh thổ rộng lớn với kinh đô chính.

Khúc Du nói: “Ngài nói phải, một mình ta chỉ có thể cố gắng hết sức lay chuyển ý định Thái tử, khi vạn bất đắc dĩ, vẫn phải trông cậy vào sự giúp đỡ của các tiên sinh và tiểu Yên. Hiện giờ Sở lão tướng quân đã bố trận chờ sẵn, nhân lúc Thái tử chưa rời cung, các ngài hãy mau đi đi.”

Tô Triều Từ quay người cáo biệt, Khúc Du nghĩ ngợi lại gọi hắn lại.

Nàng kéo xuống một sợi dây đỏ từ cổ mình, buộc vào cổ Châu Đàn. Tô Triều Từ nhìn thoáng qua, phát hiện trên sợi dây đỏ ấy là chiếc nhẫn ban chỉ bạch ngọc mà Châu Đàn trước đây luôn đeo không rời thân.

Lòng hắn khẽ run lên, gọi: “Đệ muội…”

Khúc Du lại mỉm cười với hắn: “Giữ lại chút kỷ niệm, mau đi thôi.”

Thấy xe ngựa của Tô Triều Từ khuất dạng nơi cuối ngõ, Khúc Du đưa tay lau đi một chút ẩm ướt tràn ra khóe mắt. Nàng vén váy chạy nhanh vào phòng, uống cạn chén trà mà Châu Đàn vừa uống dở.

Nàng mềm nhũn trượt xuống sàn nhà theo mép bàn, rồi dần dần chìm vào hôn mê.

Trong cơn mơ màng, nàng dường như nghe thấy tiếng chuông tang trầm lặng từ đâu đó vọng lại, xuyên qua bầu trời Biện Đô.

Tỉnh lại lần nữa, nàng đã ở nơi này.

Nhưng Khúc Du không có cơ hội nói chuyện nhiều với Diệp Lưu Xuân mà ngay liền sau đó cùng Thái tử phi vội vã vào cung.

Thái tử phi vào cung thì bị thị vệ chặn lại, đưa đến thiên điện chờ đợi, ngược lại Khúc Du lại được dẫn đến trước cửa điện Huyền Đức.

Thái tử kê một chiếc ghế ngồi trước điện, đang nhàn nhã mân mê quốc ấn trong tay, thấy nàng đến, hắn ta khẽ cười một tiếng.

Khúc Du cúi đầu hành lễ một cái.

Tống Thế Diễm hỏi: “Châu Đàn đi đâu rồi?”

Khúc Du lắc đầu: “Vào sang sớm nay, nghe nói bệ hạ mời chư vị đại nhân vào cung, hắn hẳn là bắt đầu bí mật mưu tính rời đi. Ta lén theo hắn vào thư phòng, vốn muốn dò thám thêm tin tức cho điện hạ, ai ngờ lại bị hắn phát giác, dùng thuốc mê làm ta hôn mê.”

Tống Thế Diễm cười như không cười: “Hắn cứ thế để nàng lại trong phủ sao?”

Khúc Du bình tĩnh đáp: “Từ lần trước điện hạ mời ta đến Phàn Lâu gặp mặt, Châu Đàn đã bắt đầu nghi ngờ ta. Ta đã có lựa chọn khác, tự nhiên cũng không cần phải cùng hắn tiến thoái như trước nữa.”

Tống Thế Diễm vẫn có chút không tin: “Dù gì hai người cũng là phu thê.”

“Từ Nhược Châu trở về ta đã đòi hắn một phong thư hòa ly thư có đóng tư ấn của hắn.” Khúc Du cúi đầu, lập tức từ ống tay áo lấy ra phong hòa ly thư mà Châu Đàn đã viết từ rất lâu trước đây: “Để hắn trốn thoát là sơ suất của ta, đợi điện hạ bắt hắn về, ta nhất định đích thân xử lý để bày tỏ lòng trung thành.”

Tống Thế Diễm nhìn kỹ một cái, trên thư quả thực có tư ấn của Châu Đàn, hắn ta tạm thời yên tâm: “Nếu hai người đã hòa ly, cô liền tạm ban cho nàng chức Cung lệnh, đi theo bên cạnh cô và Thái tử phi xử lý việc vặt đi.”

Khúc Du hơi chần chừ, quỳ xuống trước mặt hắn đáp: “Cung kính tạ ơn Thái tử.”

Tống Thế Diễm cười nói: “Giờ đây nàng lại chịu quỳ rồi.”

“Trước mặt thiên tử ở nội cung hoàng thành, tất nhiên là phải quỳ.”

Nàng ngẩng đầu lên, cân nhắc nói: “Ta đột nhiên nhớ ra một chuyện, điện hạ, chư vị đại nhân trong điện Huyền Đức, ngài vẫn chưa thể giết họ.”

Tống Thế Diễm nheo mắt lại: “Vì sao?”

“Ta nghi ngờ trong tay Châu Đàn có một phong di chiếu do bệ hạ để lại.” Khúc Du nói: “Hắn vừa trở về Biện Đô, sau khi mật đàm với Bệ hạ, ta vô tình nhìn thấy hộp gấm trong tay hắn. Tuy không thể xác định, nhưng ta luôn cảm thấy chắc đến tám chín phần.”

Nàng quỳ bò hai bước, ân cần nói: “Vạn nhất trong tay hắn thật sự có di chiếu, điện hạ nhất định phải giữ lại những lão đại nhân này, hết sức thuyết phục họ đổi lời làm chứng cho điện hạ, không chỉ phải chứng thực bệ hạ đã để lại khẩu dụ mà còn phải chứng thực di chiếu trong tay Châu Đàn là giả.”

Trong tay Châu Đàn quả thực có di chiếu, nhưng không phải do Đức Đế để lại. Mấy ngày trước Châu Đàn đã nói di chiếu của Đức Đế vẫn còn trong điện Huyền Đức. Nàng cố ý nói lời lẫn lộn khiến Thái tử lầm tưởng di chiếu đã bị Châu Đàn mang đi, như vậy hắn ta sẽ không cần phải huy động binh lực lớn lục soát trong điện nữa.

Hơn nữa, việc cấp bách của nàng là tìm một cớ, trước tiên phải bảo toàn tính mạng của những người trong điện Huyền Đức.

Tống Thế Diễm hơi do dự.

Hắn ta kê ghế ngồi trước điện chính là để đợi những người trong điện chịu khuất phục, dù sao hắn đã hứa, ai bằng lòng đứng ra viết chiếu thư kế vị liền có thể làm tâm phúc của hắn. Nếu tất cả đều không chịu viết, sau một nén hương hắn ta sẽ vào trong gặng hỏi từng người một, ai không chịu thần phục nữa thì cứ một kiếm g**t ch*t cho xong.

Hắn vốn tưởng rằng Đức Đế dù có di chiếu bíật thì cũng phải còn ở trong cung, nhưng nếu quả thật như lời Khúc Du nói, Châu Đàn đã mang di chiếu đi từ mấy ngày trước thì cũng không phải là không thể. Thậm chí còn hợp lý hơn, Đức Đế chắc chắn có thể dự đoán được ngày hắn ta bức cung, ủy thác sớm cũng là để chuyển hướng tai mắt.

“Cho nên Châu Đàn hôm nay mới không vào cung!” Hắn trong lòng bỗng dâng lên một cỗ cảm xúc bạo ngược phiền muộn, thậm chí suýt nữa tiện tay quăng quốc ấn bên cạnh xuống đất. Khúc Du bị hắn ta làm cho giật mình, hô lên: “Điện hạ!”

Tống Thế Diễm lúc này mới hoàn hồn, hừ lạnh một tiếng: “Đám lão già ngoan cố này tên nào cũng cứng đầu như đá, làm sao chịu làm chứng cho cô, chi bằng sớm giết sạch cho rồi.”

Hắn ta vừa dứt lời, hai người liền nghe thấy tiếng thị vệ chạy tới từ phía xa cửa cung: “Điện hạ—”

“Sở Lâm tướng quân nghe thấy chuông tang, muốn vào cung, dẫn binh đối đầu với người của chúng ta ngoài cửa hoàng thành rồi!”

Binh lực trong tay Lý Uy không nhiều bằng dưới trướng Sở Lâm, nhưng Sở Lâm hiện giờ lại kiêng dè tính mạng đám người trong điện Huyền Đức, không dám hành động mạo hiểm, đành cùng Lý Uy giằng co ngoài cửa. Tình thế như vậy không duy trì được bao lâu, nếu Sở Lâm quyết định tấn công quyết liệt, Lý Uy chưa chắc đã chống đỡ nổi.

Cho nên… Thái tử mới phải mượn binh.

Khúc Du quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy trên mặt Thái tử không hề có vẻ kinh hoảng, hắn ta đứng dậy ngáp một cái, theo thị vệ kia bước ra ngoài, đi được hai bước còn quay đầu nhìn nàng một cái.

“Khúc nương tử, cô ở đây còn có việc quan trọng phải xử lý, nàng nay đã quy phục thì chi bằng trước hết giúp cô khuyên nhủ những người trong điện đi. Nếu cô trở về mà họ vẫn cứ như vậy thì không cần phí sức nữa.”

Khúc Du vội vàng đáp: “Vâng.”

Thái tử đi rồi, nàng vội vã tiến vào nội điện, phái hết tất cả thị vệ ra ngoài.

Đám lão đại nhân này tuy từng nghe nói chuyện nàng đánh trống trước Phố ngự nhưng phần lớn chưa từng gặp nàng, thấy một nữ tử tuổi xuân bước vào, ai nấy đều ngơ ngác.

Có người trực tiếp mở lời mắng: “Tên khốn Thái tử này rốt cuộc có ý gì?”

Khúc Du lớn tiếng nói: “Ta là Chưởng lệnh bên cạnh Thái tử, đặc biệt đến đây để khuyên nhủ chư vị đại nhân thay điện hạ.” Đây là lời nàng nói cho người ngoài điện nghe, đám thị vệ kia đứng gần như vậy, Thái tử vẫn chưa hoàn toàn yên tâm về nàng.

Trong đám người dường như có kẻ nhận ra nàng, ngập ngừng nói: “Ngươi chẳng phải… là nội quyến đã vì Châu Thị Lang đánh trống trước phố Ngự khi hắn cùng Phó tướng vướng vào vụ án lần trước sao?”

Thái Anh nhìn thêm mấy lần, cũng thấy quen mắt: “Quốc sự trọng đại, khi nào đến lượt một nữ tử nội trạch khoa tay múa chân? Ngươi là nội quyến của Châu Đàn… sao, hắn nay đã đầu quân cho Thái tử?”

Khúc Du lớn giọng nói: “Ta cùng Châu Đàn đã hòa ly, thư hòa ly ở đây, có đóng tư ấn của hắn. Châu Đàn không chịu quy thuận Trữ quân, nay đã trốn khỏi Biện Đô rồi. Loại loạn thần tặc tử này, người người khinh bỉ, đại nhân chớ nên kéo ta dính líu đến hắn.”

“Huống hồ, thế nào là nữ tử nội trạch? Ta từ nhỏ đã đọc sách, kiến thức rộng rãi, có thể minh oan cho nữ tử nghèo hèn, có thể hiểu nỗi khổ chiến sự biên cương, nay được Thái tử chiếu cố thực hiện hoài bão mà thôi.”

Nàng vừa nói vừa ngồi xổm xuống trước mặt Thái Anh, nháy mắt với ông.

Thái Anh nghe nói Châu Đàn chưa hề đầu quân cho Thái tử, sắc mặt lúc này mới dịu đi một chút, ông hừ lạnh một tiếng, miệng nói: “Châu Đàn hiếm hoi lắm mới có lương tri một lần, phu nhân hắn lại đi theo kẻ tiểu nhân âm hiểm làm loạn thần tặc tử, việc này quả là…”

Khúc Du ghé sát tai ông ta, nhanh chóng nói một câu.

Thế là chúng thần thấy sắc mặt Thái Anh lập tức thay đổi, ông ta không thể tin được nhìn Khúc Du một cái, dùng khẩu hình hỏi: “Thật sao?”

Khúc Du vẻ mặt ngưng trọng gật đầu.

Nàng đứng dậy, cúi sâu vái chào mọi người, hạ giọng cực thấp: “Chư vị tiên sinh, vạn phần bảo trọng, tương lai Đại Dận vương triều vẫn phải trông cậy vào chư vị.”

Tống Thế Diễm từ cung môn trở về liền nghe nói Thái Anh đã giao ra phong chiếu thư phế truất Thái tử mà ông bấy lâu vẫn ôm chặt trong lòng.

Khúc Du giúp hắn ta ném vào đống lửa, ôn tồn nói: “Đám lão đại nhân này chỉ là nhất thời chưa thể xoay chuyển thôi, điện hạ chi bằng tạm thời giam họ vào Hình bộ đi. Đợi đến khi điện hạ cần lời khai của họ, lại thả người từ Hình bộ ra, không lo họ không quy phục.”

Nếu theo tính cách của Tống Thế Diễm, nhất định sẽ chém giết hết đám người này ngay tại điện Huyền Đức, nhưng không hiểu sao, Khúc Du lại khuyên nhủ họ buông lời. Lúc này thấy nàng dịu dàng nhỏ nhẹ, lòng hắn ta cũng xuôi đi không ít, vung tay ra lệnh: “Người tạm thời giam ở đây, mỗi ngày đưa chút nước sạch đến, đợi khi hoàng đình ổn định thì đưa tất đến Hình bộ giam giữ.”

Tống Sưởng vừa chết, Trâm Kim Quán liền bị niêm phong theo. Thái tử không kịp đưa người của mình vào thay thế, dứt khoát bãi bỏ tổ chức này. Trâm Kim Quán tồn tại ngắn ngủi, lại không nhúng tay vào đại án nào, trách sao không được ghi vào sử sách.

Khúc Du tạm thời được sắp xếp ở bên cạnh Thái tử phi.

Sở Lâm dẫn binh vây hoàng thành, Thái tử phải xử lý xong việc này mới có thể tổ chức đại điển đăng cơ, mấy ngày nay Thái tử phi vẫn luôn ở thiên điện xử lý một số việc vặt vãnh trong cung. 

Tuy nàng xuất thân từ thế gia đại tộc, nhưng đột nhiên đối diện với cảnh tượng này, khó tránh khỏi luống cuống tay chân. May mắn Khúc Du tương đối quen thuộc với nghi chế trong hoàng thành, lại có vài lão ma ma giúp đỡ, cuối cùng cũng tạm ổn thỏa việc thu xếp cung điện và các phi tần tiền triều.

Thái tử phi cảm kích nàng đến rơi nước mắt, dường như nàng ấy không hề bận tâm Khúc Du rốt cuộc là vào cung làm nữ quan hay là làm người kề cận Thái tử, có vài lần thậm chí còn nói muốn phong nàng làm Quý phi. Khúc Du giải thích rất nhiều lần mới khiến nàng ấy miễn cưỡng tin.

Ngày thứ ba, nàng nghe được tin tức trong nội cung, Thái tử mở toang cửa thành Biện Đô, thả một đội ‘kỳ binh trời giáng’ vào trong thành. Sở Lâm bị đánh úp trước sau, trở tay không kịp, bị chém chết trước cổng Nam Hoa.

Tống Thế Diễm mặc dù theo lời nàng nói mà tạm thời giam những thần tử trong điện Huyền Đức hôm đó vào Hình bộ, nhưng vẫn còn rất nhiều thần tử chưa được Tống Sưởng gọi vào cung hoàn toàn không hiểu rõ nguyên do cung biến là gì, bị Tống Thế Diễm lừa vào điện Huyền Đức, ép buộc họ quy thuận. 

Trữ quân kế vị vốn là danh chính ngôn thuận, nhưng không ít người biết được ý định phế truất Trữ quân của Đức Đế, đòi Tống Thế Diễm giao ra di chiếu. Người khôn ngoan hơn thì im lặng không nói, tạm thời chưa bày tỏ thái độ.

Khúc Du biết được chuyện này thì đã không kịp ngăn cản, giấy cửa sổ điện Huyền Đức bị máu đỏ tươi bắn tung tóe. Khi nàng đi qua chỉ thấy cung nhân tìm chiếu cỏ, chuẩn bị di chuyển thi thể của đám người trung can này.

Triều đình bị Thái tử dùng hành động c**ng b** dã man này cuốn sạch, chẳng mấy ngày sau, hắn ta liền vội vàng chuẩn bị đại điển đăng cơ.

Khúc Du dẫn người trong cung lo liệu đại điển lễ nghi cho hắn, Lễ bộ nhân số không đủ, có nhiều sai sót. Nàng nhân cơ hội này trộm quốc ấn mà Tống Thế Diễm tùy tiện giao cho Thái tử phi, cạy một viên gạch vàng trong điện Huyền Đức, giấu quốc ấn đi.

Ngày thứ hai sau đại điển đăng cơ, Thái tử mặc tang phục lên triều. Trong số các thần tử còn lại không nhiều ở triều, có người run rẩy bẩm báo, nói rằng gần đây có một nhóm người mặc quân phục lảng vảng trong Biện Đô, làm ra nhiều việc trái luật pháp. Hình bộ và Điển Hình Tự không dám bắt người, đành phải xin Tống Thế Diễm chỉ thị.

Khi Khúc Du từ cung Lý Duyên Quân người vừa được phong Hoàng hậu đi đến điện Huyền Đức, liền nghe thấy thị vệ ở cửa nói bệ hạ đang tiếp khách. Nàng gần đây thường xuyên đi theo bên cạnh Thái tử, đám người này đều nhận ra nàng, cũng biết nàng có tiếng nói trước mặt Thái tử, vì thế rất cung kính, không dám chậm trễ.

Khúc Du đứng ngoài đại điện một lúc liền thấy một người có tướng mạo dị tộc bước ra từ trong điện, hắn lả lơi liếc nhìn nàng một cái, trong mắt ánh lên vẻ kinh ngạc, sau đó lầm bầm hai tiếng, nghênh ngang rời đi. Hắn nói tiếng Tây Thiều, nàng cũng nghe hiểu – một câu “mỹ nhân” mang ý trêu chọc.

Khúc Du cụp mắt bước vào điện, sau rèm châu, Tống Thế Diễm không đứng dậy, lười biếng hỏi: “Ai?” Nàng đáp: “Bệ hạ, là ta.”

Tống Thế Diễm lật người ngồi thẳng dậy trên long ỷ, nở một nụ cười: “Khúc nương tử đến rồi à, dạo này cô ít gặp nàng thật.” 

Sau khi quốc ấn bị mất, Tống Thế Diễm nổi trận lôi đình, vốn định xử tử những người liên quan, là nàng đã khổ sở khuyên giải, nói rằng mình có trí nhớ siêu phàm, vẽ lại hình quốc ấn cho Thái tử, mời thợ thủ công làm giả một cái ngay trong đêm. 

Thời gian này nàng hành sự trong cung, tuy còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng nàng ngày đêm học hỏi nghi thức cung đình từ mấy lão ma ma, mọi việc nàng phụ trách đều làm đâu ra đấy, thêm chuyện quốc ấn, Tống Thế Diễm gần đây càng tin tưởng nàng.

“Mấy ngày này, công việc mà Khúc nương tử làm rất chu toàn.” Khúc Du đáp: “Nhờ ơn bệ hạ tin tưởng.”

Tống Thế Diễm hứng thú nhìn nàng: “Vừa qua buổi chầu không lâu, nàng đến đây có việc gì?” 

“Ta nghe nói, buổi chầu sáng nay có đại nhân bẩm báo, nói trong thành Biện Đô có binh sĩ ngang ngược cậy thế, ức h**p dân chúng.” Khúc Du nói: “Chuyện đã ầm ĩ rồi, ta đến đây để hỏi xem bệ hạ muốn xử lý thế nào.”

Nàng không muốn tự xưng “nô tỳ”, lúc này cũng không tiện xưng “hạ quan”, nên vẫn xưng là “ta”, may mắn thay Tống Thế Diễm không để tâm đến hư lễ, hầu như không hề chú ý. 

“Khúc nương tử thông minh như vậy, hẳn ít nhiều cũng đoán được đội quân binh này từ đâu đến.” Tống Thế Diễm giơ tay bảo cung nhân lui xuống, cân nhắc nói: “Trẫm gần đây rất bận, không có tâm trí quản nhiều đến bọn họ, cứ coi như là khao thưởng ba quân đi.”

“Bệ hạ, đây không phải là chuyện nhỏ.” Khúc Du đưa tay châm thêm cho hắn một chén trà, cung kính nói: “Ta biết bệ hạ đối đãi rộng lượng, luôn cảm thấy ban thưởng chút cũng chẳng sao, nhưng việc họ hành sự ngoài kia có quy củ hay không, người ở trên triều đình cao vời, e rằng không thể thấy rõ sự thật.”

Nàng hai tay bưng chén trà qua: “Nếu chỉ là chuyện nhỏ sẽ không khiến chư vị đại nhân làm ầm ĩ đến tận buổi chầu đâu. Lúc này người vừa mới đăng cơ, lòng dạ dân chúng Biện Đô chưa ổn định, bất kể họ làm gì, bá tánh cũng chỉ đổ lỗi lên đầu người, hà tất phải như vậy? Theo suy nghĩ của ta…” Nàng tới đây ngừng không nói tiếp nữa. 

Tống Thế Diễm nhấp một ngụm trà xanh nàng pha, cảm thấy lá trúc hơi đắng. Hắn ta đặt chén trà xuống, giọng điệu không rõ ràng nói: “Những lời này đại khái chỉ có nàng dám nói.”

Khúc Du sắc mặt không đổi: “Bệ hạ đã giữ ta lại, tự nhiên là muốn nghe ta nói những lời này.” 

“Vậy nàng nói tiếp đi.”

“Ta biết, bệ hạ tạm thời không muốn đắc tội với họ, nhưng không muốn đắc tội, còn có cách khác, ví như… Bệ hạ điều họ ra khỏi thành, đi bắt những loạn thần tặc tử đó thì sao?” 

Tống Thế Diễm “ừm” một tiếng: “Đám người đó còn có thể gây ra sóng gió gì nữa?”

Khúc Du nói: “Họ đã bỏ trốn thành nhóm, nhất định là có kẻ cầm đầu, có kế hoạch. Tuy nói các hoàng tử hiện đang ở trong thành, nhưng không chắc trong lòng họ đang nghĩ gì, bệ hạ cứ bắt hết họ về để phòng ngừa vạn nhất thì tốt hơn.”

Trong điện tràn ngập mùi Long Diên Hương, nàng cúi đầu, hơi không quen ngửi mùi này, đang định nói thêm điều gì đó, Tống Thế Diễm lại đột nhiên nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng về phía mình. 

Khúc Du giật mình, lập tức buộc mình phải bình tĩnh lại: “Bệ hạ thỉnh tự trọng.”

“Du Du, trẫm thật sự càng ngày càng thích nàng.” Tống Thế Diễm khẽ nói, hơi thở ấm áp phả vào một bên cổ nàng, lan ra một trận run rẩy.

“Nàng thật sự… không muốn làm nữ nhân của trẫm sao? Tất cả những gì nàng muốn, trẫm đều có thể cho nàng.”

“Ta muốn có được quyền lực khiến nam tử tôn trọng, bệ hạ có thể cho ta không?” Nàng cố hết sức nghiêng đầu, lạnh lùng nói: “Ta muốn không bị coi là vật phẩm, không bị đánh giá bằng ánh mắt trêu chọc, muốn làm nên những việc lập công danh nghiệp, khiến nam tử kính nể, sợ hãi, chứ không phải như người Tây Thiều vừa bước ra khỏi cửa điện kia liền nhìn ra bằng ánh mắt mập mờ và khinh miệt. Bệ hạ… có thể cho ta, nhưng không thể bằng cách này.”

Tống Thế Diễm bị lời nàng làm cho sững sờ, khẽ nới lỏng tay, Khúc Du liền lập tức lùi lại ba bước. “Hèn chi nàng thành thân với Châu Đàn lâu như vậy mà hắn chưa từng thương tiếc nàng.” Khóe môi Tống Thế Diễm cong lên một nụ cười dịu dàng: “Trẫm sờ dọc theo gáy nàng, chỉ sờ được đốt xương phản nghịch, nhưng nếu không phải như vậy, trẫm cũng sẽ không thích nàng. Thôi, trẫm không thích cưỡng ép, nàng lui xuống đi.”

Khúc Du cúi mình cáo lui, đi dọc theo bức tường đỏ lạnh lẽo một đoạn đường dài, mãi đến khi đến trước điện của Diệp Lưu Xuân, nàng mới không nhịn được ho khan khan hai tiếng. 

Nàng cảm thấy trong dạ dày cuộn trào, khó chịu đến mức không nói nên lời, ngước đầu lên, lại thấy vầng trăng trên trời. Trăng lạnh lẽo, sáng tỏ, có lẽ Châu Đàn cũng đang ngắm cùng một vầng trăng với nàng. 

Nàng theo bản năng đưa tay chạm vào nơi chiếc nhẵn ban chỉ bạch ngọc trước ngực vẫn hay đeo – trước kia chiếc nhẫn ban chỉ này luôn cọ vào da thịt gây rát buốt. Nay mất đi, nàng lại thấy trong lòng trống rỗng.



Ngày hôm sau, Tống Thế Diễm liền trong lúc bận rộn hạ chiếu điều động đội quân Tây Thiều ra khỏi Biện Đô. Khúc Du tự nguyện dẫn một đội thị vệ tâm phúc của hắn tiễn nhóm người này ra khỏi thành, sau đó lại đi tuần tra hai vòng trong thành, giúp đỡ một số bá tánh bị bọn họ ức h**p sửa chữa lại nhà cửa. Khi trở về cung đã là chạng vạng.

Nàng đi ngang qua cổng Châu phủ, đột nhiên nổi hứng, bèn bảo người đợi ở đầu ngõ, tự mình đi vào xem. Chính là lúc giữa hè, mấy cây hoa hạnh dù không ai chăm sóc cũng mọc um tùm xanh tốt, tay nàng v**t v* qua lớp vỏ cây sần sùi, cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hẳn. Ấy là một cảm giác chưa từng có.

Bởi vì nàng biết, người Tây Thiều hôm nay tuy mắng mỏ lầm bầm, nhưng rốt cuộc vẫn ngoan ngoãn rời thành, dù sao trong lòng họ, truy đuổi văn thần bỏ trốn chẳng qua chỉ là việc dễ như trở bàn tay,  dọc đường còn có thể cướp bóc các thành trì đi qua. Nơi đó trời cao hoàng đế xa, còn tự do hơn ở trong thành Biện Đô. Ai có thể ngờ Yên Phục đã sớm dẫn binh từ Tây cảnh chạy đến rồi chứ.

Một tháng lễ băng nhạc hoại* ở Biện Đô đã không lặp lại, nàng dụng tâm cơ nằm vùng bên cạnh Tống Thế Diễm bấy lâu nay, cuối cùng đã thay đổi được hướng đi của lịch sử. Đây cũng là lần đầu tiên nàng cảm nhận chân thực được rằng mình đã thay đổi dòng chảy của lịch sử. Mặc dù không biết vận mệnh tương lai sẽ ra sao. Nhưng những chuyện này, nàng tuyệt đối không hối hận.

*Lễ băng nhạc hoại tức lễ nghi sụp đổ, lễ nhạc hư hoại. Đây thành ngữ mô tả thời kỳ xã hội hỗn loạn, đạo đức suy đồi, trật tự xã hội tan rã.

Khúc Du ngây người nhìn vầng trăng một lúc dưới bóng cây hạnh, đi dọc theo con ngõ nhỏ tối đen bên ngoài Châu phủ. Chưa đi được mấy bước, xung quanh liền lóe lên một bóng người, túm lấy nàng kéo qua.

Khúc Du giật mình, theo bản năng muốn kêu lên, nhưng người đến lại bịt miệng nàng lại, dưới ánh trăng, nàng nhìn thấy một đôi mắt màu hổ phách. 

Thị vệ ở đầu hẻm nghi hoặc gọi: “Tiểu Khúc tiên sinh…” Khúc Du vội vàng đáp lại một câu: “Không sao, ta ngồi xuống nghỉ một lát.”

Nàng quay đầu lại, còn chưa kịp cất lời thì một nụ hôn lạnh buốt đã đặt lên khóe môi nàng. Mùi hương Tĩnh Thủy quen thuộc nhẹ nhàng lan tỏa trong màn đêm, sau một hồi lâu im lặng, nàng mới hạ thấp giọng, kinh hãi hỏi: “Chàng điên rồi sao, chàng… cớ sao dám quay lại?”

Châu Đàn hiếm khi mặc y phục màu đen, tóc cũng được búi cao gọn gàng, chàng cụp mắt, khản giọng đáp: “Hôm qua ta nhìn thấy trăng, mơ thấy phu nhân đang nhớ ta.”