Khi lửa tắt trời đã gần sáng.
Tuyết lớn phong tỏa núi, dốc trơn trượt lại phải dập lửa, vì thế Châu Đàn và Khúc Du không xuống núi mà cùng các tăng nhân của chùa Tụ Thanh đến Hiểu Phong không xa chính điện để qua đêm.
Hiểu Phong là nơi ở của trụ trì đại sư chùa Tụ Thanh. Khúc Du dùng bàn tay không bị thương đẩy cửa sổ ra, liền nhìn thấy di tích chính điện bị cháy thành một màu đen giữa làn tuyết trắng bao phủ.
Châu Đàn đã dậy từ sớm, bưng cơm chay đẩy cửa bước vào. Chàng có chút thất thểu, trên đỉnh đầu phủ tuyết lấm tấm, nhưng thấy nàng tỉnh lại thì mỉm cười ý nhị gọi: “A Liên.”
Chàng đặt cơm chay lên chiếc bàn nhỏ trước mặt nàng: “Nàng ăn chút gì đi, ta đến chính điện xem xét một chút rồi chúng ta sẽ xuống núi.”
Khúc Du cúi đầu nhìn cơm chay trước mặt, rồi ngẩng đầu nhìn Châu Đàn. Đêm tuyết gió hôm qua nàng không nhìn kỹ, giờ mới thấy chàng gầy đi rất nhiều.
Nàng đưa tay ôm lấy cổ chàng, Châu Đàn thuận thế ôm nàng vào lòng.
Chàng ôm nàng rất chặt, mặt vùi sâu vào hõm cổ nàng, hồi lâu mới khàn giọng nói: “… Ta còn tưởng sẽ không bao giờ gặp lại nàng nữa.”
Nói đoạn giọng chàng nghẹn lại: “Sau ngày chia ly ở bến đò, ta hôn mê một thời gian dài, tỉnh lại đã ở ngoại ô thành Lâm An… Cơ thể này không khỏe, dù được Bách y quan tận lực chăm sóc cũng không chịu nổi, không thể lập tức đến cứu nàng. Ngày đó nàng lập kế đưa bọn ta rời khỏi Biện Đô sao không nghĩ, nếu nàng gặp chuyện ở đây, ta… làm sao có thể sống một mình?”
“Hôm qua chàng đến cứu thiếp, ý muốn tự tận chẳng phải cũng nói thật quả quyết đấy sao?” Khúc Du khẽ vỗ lưng chàng: “Thôi được, xem như hai ta hòa nhau.”
Châu Đàn buông tay, mắt đỏ hoe không thèm để ý đến nàng, hờn dỗi như thể đang giận, nhưng tay lại gắp thức ăn đưa đến miệng nàng.
Khúc Du cười rồi hé miệng ăn.
Trước đây nàng thấy các cặp đôi đút cơm cho nhau đều cảm thấy thật màu mè, giờ đây ở trong hoàn cảnh này lại chỉ cảm thấy tình yêu nồng đậm, chỉ ước gì ngay cả việc mở miệng nhai cũng làm thay được.
Hai người dùng xong cơm chay, Khúc Du ôm cánh tay bị thương theo chàng xuống giường, nói: “Chàng muốn đến chính điện, thiếp đi cùng chàng… Không hiểu sao, thiếp cứ có cảm giác Thái tử phi…”
Nàng không nói tiếp, Châu Đàn do dự một chút, rồi cũng đồng ý.
May mắn thay, tượng phật trong chính điện được đúc bằng đồng vàng không bị đổ sụp. Khúc Du đứng trong đống đổ nát ngước nhìn lên, một nửa mặt tượng phật bị cháy chảy ra, méo mó thành một mảng hỗn độn, nhưng nửa mặt kia vẫn từ bi, rủ mắt lặng lẽ nhìn nàng.
Có tăng nhân đang lo lắng lẩm bẩm một bên, nhưng trụ trì đại sư lại xuất hiện, tay xoay một chuỗi phật châu, không hề lấy làm khó chịu, vui vẻ cúi người chào nàng.
Khúc Du vội vàng đáp lễ: “Tịch Vân đại sư an lành.”
Tịch Vân lại nói: “Từ biệt mấy năm, nên để bần tăng hỏi cố nhân liệu có an lành không.”
Khúc Du nhất thời sững sờ: “Đại sư…”
Tịch Vân lập tức đáp: “Thí chủ lúc nhỏ từng theo mẫu thân đến thắp hương, bần tăng từng đổi cho thí chủ một chữ. Khi ấy thí chủ còn nhỏ, không nhớ cũng là chuyện thường tình.”
Nàng do dự gật đầu. Tịch Vân nói xong cũng không nhiều lời, quay đầu đi về phía Châu Đàn. Châu Đàn chắp tay hành lễ với ông, hai người không biết đang nói gì, vài câu sau liền đi xa.
Khúc Du hoàn hồn, dưới sự bảo vệ của hai thị vệ đi quanh một vòng trong chính điện bị cháy thành một đống đổ nát. Chợt nàng thấy dưới đất phía sau tượng phật có một hố sâu đã được lấp đầy.
Nàng thấy kỳ lạ, hỏi thêm một câu với tăng nhân bên cạnh: “Sư phụ, chỗ này là sao, có phải là vốn có khi xây dựng không?”
Vị tăng nhân cung kính trả lời: “Thí chủ không biết ấy thôi, nơi đây vốn có một mật thất trong chính điện chùa Tụ Thanh, dùng để cất giữ sáp nến, dầu đèn và đá hương, tránh ánh sáng mà không bị mục nát. Sau này bỏ trống lâu ngày, vài năm trước đã bị lấp. Hôm qua, nữ thí chủ kia đốt đá lửa, thuốc nổ đã chôn sẵn tại đây, làm lật gạch nền mới có thể thấy được.”
Khúc Du nhíu mày hỏi: “Mật thất này có thông với bên ngoài núi không?”
Tăng nhân đáp: “Tất nhiên là không thông.”
Khúc Du gật đầu, đi vài bước sang bên khác, nhưng vẫn không nhịn được quay lại hỏi: “Sư phụ, không biết mật thất này có thể đào lên xem không. Tuy có chút mạo phạm, nhưng lòng ta bất an.”
Tăng nhân nói: “Không sao, chỉ là mật thất đã bị lấp quá lâu, nếu thực sự đào, e rằng phải mất chút thời gian.”
Khúc Du vội vàng cúi người: “Ta sẽ để người lại, làm phiền sư phụ rồi.”
—
Sáng sớm, các thị vệ đã khiêng ra một nữ thi thể bị cháy đến biến dạng từ đống đổ nát. Hôm qua, Lý Duyên Quân đốt thuốc nổ chôn sẵn trong chính điện để tự thiêu. Ngoài bản thân nàng ta còn làm liên lụy đến vài thị vệ do nàng ta mang đến canh gác ngoài điện. Lúc đó lửa quá lớn, không ai dám cứu, khiến nàng ta bị cháy thành ra bộ dạng này.
Khúc Du đến vườn sau chính điện xem xét, bất ngờ phát hiện lửa men theo bãi cỏ phía sau chính điện cháy một đoạn rất dài, nhưng khi đến gần cây cổ thụ quấn đầy dải lụa đỏ thì lại bất ngờ bị dập tắt.
Tịch Vân đã rời đi, Châu Đàn chắp tay đứng dưới gốc cây cổ thụ. Cây cổ thụ phủ đầy tuyết, tuyết rơi rào rào xuống. Chàng quay đầu thấy nàng đến, nở một nụ cười: “A Liên, chúng ta cũng buộc một dải lên đó đi.”
Thế là hai người cùng viết một dải ‘bình an suôn sẻ’ rồi buộc lên.
Khúc Du kéo chặt chiếc áo choàng đỏ, nói với chàng những điều nàng thấy trong điện: “Chàng có biết trong chính điện lại có mật thất không? Thiếp thấy không yên lòng, định sai người lại đào xem. Không hiểu sao, thiếp cứ cảm thấy Lý Duyên Quân sẽ không dễ dàng tự thiêu như vậy…”
Nàng do dự một chút, kể lại những suy nghĩ trong lòng ngày hôm qua. Châu Đàn nghe xong, ánh mắt sắc bén hơn vài phần: “Ý nàng là, sau Tống Thế Diễm và Lý Duyên Quân còn có một người nữa đang thao túng trong bóng tối?”
Khúc Du “ừm” một tiếng, do dự nói: “Thiếp thực sự không nghĩ ra rốt cuộc bông pháo hoa màu đỏ hôm qua là ai b*n r*. Giờ thậm chí còn nghi ngờ người này có thực sự tồn tại không. Không manh mối, không biết bắt đầu từ đâu.”
Châu Đàn lại nói: “Lời nàng nói không phải là không có khả năng. Đợi chúng ta xuống núi, chuyện này vẫn phải báo cho Tiêu Yên và Tử Khiêm bọn họ biết…”
Hai người đang tâm sự, chợt có một thị vệ vội vã chạy đến, ôm quyền trước ngực nói: “Đại nhân… Tướng quân bảo tiểu nhân chuyển lời, mời đại nhân nhanh chóng xuống núi vào cung. Điện hạ và vài vị lão đại nhân đang chờ đại nhân ở điện Huyền Đức.”
—
Thái Anh lặp đi lặp lại xem di chiếu do Tô Triều Từ mang đến, lại thầm thì với người bên cạnh một hồi, cuối cùng mới do dự nói: “… Đây đích xác là bút tích của tiên đế, có cả ấn tỉ của tiên đế và Cố tướng.”
Phế thái tử đã chết, kim điện vô chủ, vì thế mọi người vẫn gọi Đức Đế là “bệ hạ” và Tuyên Đế là “tiên đế”.
Tô Triều Từ bình thản nói: “Không dám lừa dối Thái đại nhân.”
Hôm qua, hắn mang theo di chiếu do Châu Đàn để lại hộ tống Tống Thế Huyên vào cung, trước tiên thả những bề tôi bị giam trong Hình bộ. Ngày hôm sau lại triệu tập các trọng thần trong triều đến điện Huyền Đức đọc công khai di chiếu trước triều đình.
Trong triều đình lập tức nổi lên một phen ồn ào náo động, ý kiến trái chiều, cuối cùng chia thành hai phe. Một phe nghe Tống Thế Huyên nói vài câu về chuyện tiên Cảnh Vương, lập tức tin. Dù sao hắn có quốc ấn trong tay, Tô Triều Từ lại xuất thân thế gia, là văn thần liêm chính có danh tiếng rất tốt, sẽ không vô duyên vô cớ làm chuyện mưu nghịch.
Phe khác thì có chút do dự, lo lắng di chiếu này đã quá lâu, không thể phân biệt thật giả. Thái Anh nhìn quanh triều đình một vòng, không nói nhiều, chỉ nói: “Tô thượng thư trước hết hãy mời tiểu Châu đại nhân trở về.”
Mọi người không hiểu ý ông, nhưng vài người được Đức Đế triệu kiến trước khi băng hà thì lòng đã rõ.
Khi Đức Đế nguy kịch đã triệu họ đến bên giường, ngoài phế Thái tử, còn dặn dò chuyện thừa tự. Đức Đế không đủ sức nói nhiều, chỉ nắm tay Thái Anh, nói mơ hồ về chuyện di chiếu.
Đức Đế đã để lại di chiếu cho Châu Đàn, chỉ có Châu Đàn biết di chiếu ở đâu.
Ngày đó ông bị phế Thái tử ép buộc, trong cơn phẫn nộ vì chính nghĩa, muốn tự vẫn. Cũng chính phu nhân của Châu Đàn đã cúi xuống nói với ông một câu.
“Thái tướng công bảo trọng thân mình, bệ hạ đã để lại di chiếu. Nếu chư vị đều bỏ mạng tại đây, sẽ không còn ai làm chứng.”
Một câu nói khiến ông nhớ lại chuyện này, nhờ đó mới ngậm miệng không nói, ở Hình bộ nhẫn nhịn mọi bề mà sống đến tận bây giờ.
Phu nhân của Châu Đàn nằm vùng bên cạnh phế Thái tử là để bảo toàn tính mạng của họ, ông hiểu rất rõ. Tô Triều Từ mang đến di chiếu tiên đế trong tay Châu Đàn, nhưng đó chỉ là lời nói một phía. Ông cần phải gặp Châu Đàn mới có thể xác nhận.
Mọi người đợi rất lâu trong điện Huyền Đức mới thấy Châu Đàn chậm rãi bước đến.
Chàng và Khúc Du xuất hiện ở cửa điện, mọi người đều xúc động. Tô Triều Từ vội vàng tiến lên đón, hỏi thăm sức khỏe của Châu Đàn bằng tông giọng trầm trầm. Tống Thế Huyên đi theo, vốn định hành lễ, nhưng bị Châu Đàn ngăn lại.
Hắn đành vòng sang bên cạnh Khúc Du hỏi thăm: “Xa cách nhiều ngày, sư mẫu an ổn chứ?”
Khúc Du luôn không thể hợp nhất Minh Đế lạnh nhạt trong ký ức với đứa trẻ trước mặt này, đành cố gắng mỉm cười, khẽ đáp: “Tử Khiêm có lòng, ta mọi việc đều ổn.”
Mấy vị lão thần từng được Đức Đế triệu kiến lập tức cúi người hành bán lễ với Châu Đàn. Người không biết nội tình thì lấy làm lạ, nhưng họ hiểu rằng, Đức Đế trước khi lâm chung đã gặp riêng Châu Đàn, di chiếu cũng để lại cho chàng, gần như là giao phó trọng trách. Người này sau này nhất định đóng có vai trò quan trọng trong triều, không thể không bái.
Thái Anh chỉnh lại mão quan, tiến lên: “Tiểu Châu đại nhân, nơi cất giữ chiếu thư của bệ hạ chỉ có ngươi biết, Tiểu Châu nhân cùng ta đi mở mới phải.”
Châu Đàn cúi lạy một cái, khàn giọng nói: “Thái tướng công nói phải, là ta đến muộn rồi.”
Đức Đế đã để di chiếu lại sau long ỷ ở điện Huyền Đức. Xung quanh vị trí chính giữa điện Huyền Đức được lát bằng gạch vàng. Ngày đó Khúc Du cũng ở chỗ này cạy góc, giấu quốc ấn đi.
Ngày đó may nhờ nàng bịa chuyện khiến Tống Thế Diễm tưởng Châu Đàn đã mang di chiếu bỏ trốn nên mới không tìm kỹ.
Hai người lấy di chiếu từ gạch vàng ngay dưới long ỷ ra. Thấy Thái Anh biết rõ chuyện này, mọi người không dám nghi ngờ, vội vàng quỳ xuống.
Châu Đàn đưa hộp gấm qua: “Mong Thái tướng công tuyên chỉ.”
Thái Anh nói: “Bệ hạ giao phó cho ngươi.”
Châu Đàn mặt mày bình tĩnh: “Trong di chiếu e rằng có liên quan đến bản thân, ta không dám đọc càn.”
Thái Anh thở dài, nhận lấy hộp gấm trong tay chàng.
Hai người đi đến trước điện, Thái Anh lấy chiếu thư ra, phát hiện ngày chiếu thư được niêm phong lại là một ngày trước khi Đức Đế triệu họ vào cung phế Thái tử.
Đức Đế đã viết di chiếu từ rất lâu rồi. Từ xưa di chiếu phải kèm theo ấn Tể phụ. Nay Tể – Chấp bỏ trống, phong Thái tử cuối cùng vẫn là do Thái Anh tự tay đóng ấn.
Xem ra sau khi gặp Châu Đàn, Đức Đế đã do dự rất lâu, cuối cùng vẫn viết lại di chiếu. Vì thời gian gấp rút, thậm chí không kịp triệu ông đến bàn bạc.
Nhưng hiện tại là thời kỳ đặc biệt, ông biết di chiếu này là thật hay giả nên không cần tính toán quá nhiều.
Thái Anh mở chiếu thư, Châu Đàn quỳ ngay ngắn bên cạnh ông.
“Chúng thần nghe chiếu: Trẫm thân mang đức mỏng, phụng sự Tông Miếu đã hơn hai mươi năm, sớm khuya lo sợ, duy chỉ sợ phụ lòng sự ủy thác của tiên đế. Mọi việc trong ngoài cung, không dám kể lể chi tiết. Tứ phương yên bình, không tai ương họa hoạn, ấy là đã tạm an… Song trẫm không có đức độ, không dám nhận trọng phục, tế khí bằng vàng, nghi lễ của tiên đế xin giảm bớt một nửa, như thế là đủ rồi.”
Mấy vị lão thần bên dưới nghẹn ngào khẽ gọi: “Bệ hạ!”
Thái Anh cũng nức nở tiếp tục tuyên đọc: “… Nay bệnh tật và nỗi ưu tư, e rằng không thể cứu chữa, trẫm sắp rời bỏ thế gian mà đi, nỗi lo sợ này bao trùm lấy trẫm! Thật lấy làm tiếc. Diễm Hoàng thái tử ở Đông cung không thể giữ được hiếu đạo, mọi phục chế đều bị bãi bỏ. Đã tuân theo tổ huấn biết tiên đế có chiếu chỉ, báo cáo tại Tông Miếu, thỉnh cầu các quan chấp chưởng chiếu chỉ cùng văn võ quần thần trong ngoài hợp mưu đồng lòng, tuân theo chiếu chỉ của tiên đế mà nghênh lập Trữ quân, kế thừa ngôi vị hoàng đế. Văn quan võ quần thần trong ngoài, cùng chung sức phụ tá việc triều chính. Từ khi trẫm lên ngôi đến nay, những bề tôi vì lời can gián mà mắc tội, ai còn sống thì triệu về dùng lại, ai đã mất thì cấp dưỡng ghi công, những người đang bị giam cầm thì trước hết phóng thích và khôi phục chức vụ, người làm thuật sĩ cùng những kẻ khác chiếu theo tội trạng mà xử theo luật định. Quan chấp chỉ vào Chính Sự Đường dẫn các quan tuyên bố, cáo thị cho thiên hạ đều được rõ.”
Vừa đọc xong, Tô Triều Từ liền nâng di chiếu trong tay đứng dậy nói: “Tiên Đế có chiếu, hoàng đế bất kính, nhường ngôi cho hậu duệ Cảnh Vương, quốc ấn, tư ấn của Cố tướng kèm theo, chưởng ấn Trung Thư, ba thể đều đầy đủ, kính mong chư vị đại nhân cùng xem xét.”
Châu Đàn cúi người thật sâu, trán chạm vào gạch vàng lạnh buốt.
“Thần chấp chỉ… khấu nhận thánh ân.”
——
*Quan chấp chỉ ở trên được nhắc là Châu Đàn.