Bài Đăng Chế Độ Ẩn Của Chồng

Chương 2



Tôi liếc nhìn Thẩm Tri Châu vẫn ngồi trơ ra như khúc gỗ, rồi quay người đi vào phòng ngủ. Cuộc hôn nhân này nhất định phải kết thúc, cơ mà tôi cần phải lên kế hoạch kỹ càng lâu dài. Chỉ là tôi không ngờ, kế hoạch lại không kịp thay đổi trước những biến cố dồn dập.

Hôm đó Thẩm Tri Châu lại tăng ca. Con gái không biết là khó chịu ở đâu, mới ngủ chưa đầy một tiếng đã đột ngột bật dậy trên giường khóc nấc lên từng hồi.

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải bế con đi đi lại lại trong phòng để dỗ dành. Nhưng con bé khóc ngặt nghẽo, không biết là do gặp ác mộng hay sao mà tôi có dỗ thế nào cũng không ăn thua.

Oái oăm thay, mẹ chồng tôi đang ngồi xem tivi ở phòng khách, vặn âm lượng rất lớn. Tôi đành phải mở cửa phòng, nhẹ nhàng đề nghị với bà: "Mẹ ơi, mẹ có thể vặn nhỏ tivi lại một chút được không ạ? Lạc Lạc không ngủ được."

Mẹ chồng tôi nghe vậy liền hừ lạnh một tiếng: "Chẳng biết cái giống nhà ai mà muộn thế này rồi còn khóc lóc om sòm."

"Tôi thấy tám phần là do chiều quá sinh hư đấy, trẻ con quấy khóc cứ xách tai lên đ.á.n.h cho một trận là ngoan ngay."

"Cứ phải đẻ thêm một đứa con trai nữa, về già mới có chỗ mà nhờ cậy, chứ trông chờ gì vào đứa lớn, nuôi mà chẳng thấy tương lai đâu thì tốt nhất nên bớt đỏng đảnh, làm mình làm mẩy lại đi."

Tôi không thể tưởng tượng nổi đây lại là những lời có thể thốt ra từ miệng của một người bà nội ruột. Từ lúc đứa trẻ chào đời đến nay, bà ta chẳng bế được mấy lần thì chớ, mỗi khi con bé khó chịu khóc nhè, bà ta đều buông những lời cay độc như vậy.

Thúc ép sinh con nối dõi tông đường đã đành, đằng này còn xúi giục tôi đ.á.n.h đập con gái mình sao?

Tôi từng nghĩ lòng người làm bằng thịt bằng xương, kiểu gì cũng có sự đồng cảm, nhưng giờ xem ra... chưa chắc.

5

Nghĩ kỹ lại, thực ra trước khi đứa trẻ chào đời, mẹ chồng tôi không phải kiểu người như thế này. Mà tôi đối với gia đình này, cũng từng tràn trề hy vọng.

Tôi vốn sinh ra trong một gia đình công chức bình thường ở thành phố, còn Thẩm Tri Châu xuất thân từ nông thôn. Thời đại học hai chúng tôi bắt đầu yêu nhau, trong thời gian đó tôi có theo anh ta về quê một chuyến.

Khi ấy, mẹ chồng đối xử với tôi cực kỳ nhiệt tình, ngay lần đầu gặp mặt đã nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi hỏi han đủ điều, vồn vã đến mức không tưởng nổi.

Nhìn quanh nhà trước nhà sau toàn là núi non trùng điệp, tôi không hề sinh lòng coi thường, ngược lại càng thêm khâm phục vì trong điều kiện gian khổ như vậy mà bà vẫn nuôi dạy được một người con trai đỗ đại học danh tiếng.

Nếu lúc đó hai đứa mới chỉ là xác định quan hệ yêu đương, thì chính khoảnh khắc ấy, tôi đã quyết định đời này không phải anh ta thì không gả.

Tôi luôn kiên định tin rằng, một người đàn ông có thể đi ra từ môi trường như vậy, ý chí nhất định phải kiên cường và vững chãi như cây xương rồng trên sa mạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng rốt cuộc tôi đã sai, dù là anh ta hay mẹ chồng đều không giống như những gì tôi hằng nghĩ. Sự chất phác, lương thiện mà tôi huyễn hoặc, thực chất chỉ là lớp vỏ bọc che đậy bản tính ích kỷ, khắc nghiệt đã ăn sâu vào xương tủy họ.

Hiểu rõ bộ mặt đanh đá của mẹ chồng, lại thêm con gái vẫn đang khóc quấy, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà đôi co với bà. Tôi dứt khoát đóng cửa phòng lại, tiếp tục dỗ con.

Tiếng khóc lóc của con gái hòa lẫn với tiếng tivi ồn ào từ phòng khách dội vào, mọi thứ như muốn đẩy tôi đến bờ vực sụp đổ.

Giữa lúc tôi đang bận tối tăm mặt mũi thì bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng "rầm" thật lớn, tiếp theo đó là tiếng kêu cứu thất thanh của mẹ chồng: "An Nghệ! An Nghệ mau ra đây!"

"Ối giời đất ơi, gãy xương già rồi, ngã c.h.ế.t tôi rồi..."

Tôi đẩy cửa ra thì thấy mẹ chồng đang ngã chổng vó trên sàn nhà, gào toáng lên. Trên sàn có một vũng nước đổ từ bao giờ, có lẽ chính vì giẫm phải vũng nước này nên bà mới trượt chân ngã ngửa ra đó.

Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi đặt đứa con gái vẫn đang khóc ngặt nghẽo xuống ghế sô pha, cúi người định đỡ mẹ chồng dậy.

Nào ngờ tay tôi vừa chạm vào người bà, bà đã nhảy dựng lên, c.h.ử.i rủa không tiếc lời: "Lưng tôi sắp gãy đôi rồi còn lôi lôi kéo kéo cái gì, cô cố tình muốn tôi c.h.ế.t thẳng cẳng chứ gì?"

Sau đó, bà ta lại quay sang rủa xả con gái tôi: "Khóc khóc khóc, đúng là cái đồ chổi xẻng ám quẻ, nếu không phải tại mày khóc làm tao phân tâm thì tao có ngã không?"

"Đủ rồi đấy!" Tôi gắt lên cắt ngang lời bà ta: "Nếu mẹ không ngậm miệng lại thì cứ nằm im đấy mà đợi con trai mẹ về!"

6

Có lẽ bị khí thế của tôi dọa cho khiếp vía, hoặc cũng có thể thực sự sợ tôi sẽ mặc kệ cho bà ta nằm trên sàn nhà lạnh lẽo chờ con trai về thật, mẹ chồng tôi cuối cùng cũng chịu im cái miệng lại.

Tôi cầm điều khiển tắt phụt tivi, bế con gái lên rồi lạnh lùng nói với bà: "Con gọi điện cho con trai mẹ, mẹ cứ nằm tạm đấy đi."

Nói đoạn, tôi quay người đi về phía phòng ngủ.

Thế nhưng cuộc điện thoại còn chưa kịp gọi đi thì điện thoại trên tay bỗng rung lên bần bật, một tin nhắn từ số lạ nhảy ra trên màn hình.

Tôi bực bội mở ra xem, và đập vào mắt là một gương mặt vô cùng quen thuộc...

Người trong ảnh quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, chính là chồng tôi.