Tôi chưa bao giờ quên những ngày tháng gian nan nhất cuộc đời, chính người sếp hiện tại đã dang tay cứu giúp. Vì vậy, tôi chưa từng có ý định nhảy việc, mà tôi cũng đã nhận được sự đền đáp xứng đáng.
Sếp coi trọng năng lực của tôi, trực tiếp thăng chức và tăng lương cho tôi. Công ty tuy quy mô nhỏ thật, nhưng mức đãi ngộ nhận được khiến tôi cực kỳ mãn nguyện.
Sau này có dịp ngồi trò chuyện, tôi mới biết lý do sếp quan tâm và nâng đỡ tôi đến vậy hoàn toàn là vì bản thân chị ấy trước đây cũng từng trải qua nghịch cảnh tương tự. Lúc đó, đã có người kéo chị ấy một tay, giúp cuộc đời chị ấy tìm thấy ánh sáng. Cho nên khi nhìn thấy tôi cũng lâm vào bước đường cùng như vậy, chị ấy mới quyết định chìa tay ra giúp đỡ.
Chị ấy thậm chí còn nói với tôi rằng, đợi đến khi tôi đủ lông đủ cánh, có thể tự mình bay cao bay xa, chị ấy sẽ sẵn sàng trả tự do cho tôi, thậm chí còn hỗ trợ tôi mở một công ty tương tự để thỏa sức vẫy vùng.
Chính khoảnh khắc ấy, tôi đã nhìn thấy trên người chị có vầng hào quang độc lập và tự tin của một người phụ nữ hiện đại.
Chỉ là tôi không ngờ được rằng, Thẩm Tri Châu vẫn còn mặt mũi mò đến tìm tôi.
Anh ta của hiện tại trông tàn tạ, suy sụp hơn hẳn trước kia. Mái tóc từng được chải chuốt tỉ mỉ, không lệch một sợi giờ đây rối bù như tổ quạ, làn da xám xịt thô ráp, đôi môi khô khốc nứt nẻ.
Vừa nhìn thấy anh ta, phản ứng đầu tiên của tôi là né tránh, nhưng anh ta đã nhanh chân chặn tôi lại.
"Tiểu Nghệ, anh xin lỗi. Anh biết anh sai rồi, anh cũng biết hai chúng ta không bao giờ có thể quay lại như ngày xưa được nữa."
"Hôm nay anh đến đây, không cầu xin điều gì cả, chỉ cầu xin em có thể tha thứ cho anh, được không em?"
Tôi bật cười vặn hỏi lại: "Tha thứ cho anh chuyện gì? Tha thứ vì sau khi kết hôn, anh đã mài mòn một cô gái rạng rỡ, xinh đẹp như tôi thành một mụ già úa tàn, vô tích sự trong miệng anh sao?"
"Hay là tha thứ cho chuyện anh và con ả thứ ba kia điên đảo thần hồn trên giường? Hoặc là tha thứ cho một kẻ làm bố nhưng vô trách nhiệm?"
Anh ta há hốc miệng, dường như không thốt nổi lấy một lời.
Tôi khinh bỉ liếc nhìn anh ta một lượt từ đầu đến chân: "Sau này mấy lời ngu xuẩn như thế này thì dẹp đi, đừng để tôi và con gái mỗi khi nhắc đến bố nó, lại phải thốt lên rằng ông ta là một kẻ nhu nhược, vô dụng."
Bỏ lại tràng sỉ vả đó, tôi quay lưng bước đi dứt khoát. Loại đàn ông này, tốt nhất kiếp này hãy tự khóa c.h.ặ.t đời mình với con mụ điên kia đi, tốt nhất là đừng bao giờ xuất hiện trước mặt mẹ con tôi nữa.
15
Sau này à...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Rất nhiều năm về sau, tôi có gặp được một người đàn ông nhỏ hơn tôi hai tuổi, anh đối xử với tôi cực kỳ tốt.
Anh từng cầu hôn tôi, nhưng tôi đã từ chối. Bản thân tôi vẫn còn ôm nỗi sợ hãi tột cùng từ những gì mà cuộc hôn nhân đổ vỡ trước đó mang lại.
Thế nhưng anh lại bảo, nếu tôi không muốn thì có thể không cần kết hôn, anh chỉ muốn yêu thương tôi thật tốt, chăm sóc tôi thật chu đáo mà thôi.
Tôi luôn tìm cách đẩy tình cảm của anh ra xa, nhưng anh chưa từng ngừng việc chở che, chăm bẵm cho tôi.
Anh có một công việc rất lấy làm hãnh diện, gia cảnh khá giả, bố mẹ đôi bên hòa thuận, tính cách lại vô cùng ấm áp, ổn định.
Sau này chúng tôi dọn về sống chung. Mãi đến tận lúc này tôi mới thấu hiểu được rằng, hóa ra cảm giác sau khi tan làm không cần phải vắt chân lên cổ chạy vội về nhà nấu cơm là như thế nào.
Bởi vì vừa bước chân vào cửa, đã có người chuẩn bị sẵn những món ăn nóng hổi, hợp khẩu vị chờ bạn. Cho dù chưa kịp chuẩn bị xong, anh cũng sẽ ân cần hỏi tôi muốn ăn gì, rồi nhét vào tay tôi một gói đồ ăn vặt lót dạ, sau đó mới tự tay vào bếp chuẩn bị thật chu đáo.
Hóa ra, quần áo cũng sẽ có người giặt giũ tinh tươm, thậm chí đến cả váy áo của tôi cũng được anh là lượt, ủi phẳng phiu, gọn gàng từng nếp một.
Những lúc tôi bị sốt, anh sẽ đưa tôi vào bệnh viện, bắt tôi ngồi nghỉ ngơi ở sảnh, còn bản thân thì chạy đôn chạy đáo ngược xuôi để lấy t.h.u.ố.c, xếp hàng đăng ký số khám bệnh cho tôi.
Khi tôi chịu uất ức bên ngoài, anh sẽ kiên nhẫn dịu dàng an ủi, chứ không gào thét quát tháo hay tỏ vẻ thờ ơ, mặc kệ.
Đến kỳ sinh lý của tôi, anh sẽ tự tay nấu nước đường đỏ chưng trứng bưng đến tận mặt, rồi dịu dàng đặt bàn chân lạnh ngắt của tôi vào bụng mình, dùng lòng bàn tay ấm áp, to lớn áp nhẹ lên vùng bụng dưới của tôi để giảm đau.
Những lúc tôi buồn lòng, sẽ có một bờ vai ấm áp ôm tôi vào lòng, lắng nghe tôi trút bầu tâm sự và nghiêm túc đưa ra những lời khuyên bảo, thông suốt.
Hóa ra mỗi dịp lễ tết hay ngày sinh nhật, tôi đều được nhận những món quà và sự bất ngờ đầy lãng mạn.
Bất kể bạn có hy sinh hay không, thì người thực sự yêu bạn, vẫn sẽ luôn yêu bạn một cách vô điều kiện.
Chính người đàn ông này đã dùng hành động để chứng minh và nói cho tôi biết rằng: thế giới này vẫn luôn tồn tại tình yêu chân thành.
Thế nhưng, tôi cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên là con gái, bất kể bạn đang ở độ tuổi nào, bất kể là bạn đang yêu hay được yêu, thì điều đầu tiên bạn phải học được, chính là phải biết yêu thương chính bản thân mình.
(Hoàn)