Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi

Chương 255: Bắt quả tang tại trận?



Lúc Tần Vãn Ngâm và Hạ Xuân chờ bàn, tình cờ lại ngồi ngay cạnh cặp tình nhân kia. Hạ Xuân ngượng đến đỏ cả mặt, không dám nhìn sang hướng đó. Tần Vãn Ngâm thì chẳng sợ gì, cứ thản nhiên nhìn ngó xung quanh. Dù sao cô cũng từng nói, nếu sau này có "hết thời" trong showbiz thì sẽ đi mở nhà hàng, nên giờ coi như đi khảo sát thực tế, học hỏi kinh nghiệm.

Đang nhìn quanh, cô chợt thấy một bóng dáng cao ráo trong đám đông, rồi nhìn thấy một đôi mắt cực kỳ quen thuộc. Tần Vãn Ngâm mỉm cười, định bụng thầm nghĩ người này trông giống Lục Kiến Dạ thật đấy.

Nhưng nụ cười của cô nhanh ch.óng tắt ngấm, vì người đó chính là Lục Kiến Dạ. Chẳng phải anh bảo anh phải tăng ca sao?

Tần Vãn Ngâm nhíu mày, đứng dậy đi theo. Cô thấy Lục Kiến Dạ đi đến một góc rẽ, có một người phụ nữ đang đợi anh ở đó. Người phụ nữ có mái tóc đen dài mượt mà ngang eo, mặc một bộ vest trắng thanh lịch. Tuy không nhìn rõ mặt nhưng cũng có thể cảm nhận được đó là một mỹ nhân.

Tần Vãn Ngâm khựng bước. Cô thấy Lục Kiến Dạ cùng người phụ nữ đó bước vào một cửa hàng trang sức, mua một cặp nhẫn, rồi sóng vai đi ra, hướng thẳng về phía khách sạn đối diện.

Tần Vãn Ngâm rũ mắt, hàng mi dài che khuất ánh nhìn, khiến người ta không đoán được cô đang nghĩ gì.

Hệ thống rón rén online: [Ký chủ, cô gái đó có lẽ là đối tác của Lục Kiến Dạ thôi, cô đừng để bụng.]

Tần Vãn Ngâm không nói gì, quay lại nhà hàng. Hệ thống cảm thấy tình hình có vẻ không ổn chút nào.

— “Số của các bạn qua rồi, giờ đến lượt chúng tôi.”

Tần Vãn Ngâm chưa kịp đi tới gần đã nghe thấy tiếng Hạ Xuân đang tranh cãi với ai đó. Cô nhìn kỹ thì thấy cặp tình nhân "dính như sam" lúc nãy cuối cùng cũng chịu tách nhau ra. Nghe mọi người xung quanh bàn tán, cô mới hiểu đầu đuôi câu chuyện.

Vừa rồi nhân viên nhà hàng gọi số, cặp tình nhân đó xếp ngay trước cô và Hạ Xuân. Có lẽ do hôn nhau quá say đắm nên không nghe thấy tiếng gọi. Đến khi nhân viên gọi đến số của cô và Hạ Xuân, cặp đôi kia mới nhảy dựng lên không chịu, thế là xảy ra tranh chấp.

Gã đàn ông kia vênh váo tự đắc, liếc nhìn bộ quần áo trên người Hạ Xuân rồi cười khẩy, nói với cô bạn gái nhỏ: “Cái cô này cũng tội nghiệp thật, đi ăn một mình, chắc là không có bạn trai rồi?”

Cô gái dựa vào lòng bạn trai, lộ ra vẻ mặt đầy thương hại: “Nhà hàng này đắt lắm, mỗi người cũng phải bảy tám trăm tệ. Nói thật nhé, mấy cô gái nhỏ như em kiếm được ba bốn ngàn một tháng cũng chẳng dễ dàng gì, đừng có đua đòi vào mấy chỗ sang chảnh này. Dành tiền đó mà mua quần áo đẹp với mỹ phẩm, biết đâu lại tìm được anh bạn trai nào đó cưng chiều, dắt đi ăn mấy chỗ cao cấp thế này.”

Hạ Xuân tức đến nổ đom đóm mắt. Đây là "kiều thê" từ thời nhà Thanh mới đào lên đấy à? Cô hít một hơi thật sâu: “Cảm ơn lời khuyên của chị, nhưng tôi không cần tìm bạn trai cũng thừa sức trả tiền.”

Gã đàn ông cười nhạo: “Nói là không tìm, thực ra là tìm không ra, vì chẳng có thằng đàn ông nào mù mới đi đ.â.m đầu vào cô đúng không? Nhà hàng này đắt lắm, bảo bối nhà tôi tốt bụng khuyên cô vì sợ cô không có tiền trả thôi.”

Gã này dường như cũng có chút gia thế, quản lý nhà hàng đích thân ra đón tiếp. Đối mặt với một "quả hồng mềm" như Hạ Xuân, quản lý đương nhiên đứng về phía cặp tình nhân kia. Ba người cùng nhau bắt nạt một cô gái nhỏ, thật sự là quá quắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nga

Tần Vãn Ngâm bước lên, chắn trước mặt Hạ Xuân. Cô bĩu môi, nói với gã đàn ông:

“Nhà hàng này đắt chỗ nào? Bao nhiêu năm nay vẫn cái giá này mà, đừng có trợn mắt nói điêu. Cái loại nhà hàng 'sống ảo' này làm ăn khó khăn lắm, tôi theo dõi nó bao nhiêu năm rồi, nó phất lên thế nào tôi là người rõ nhất. Suýt chút nữa là họ mang cả gói thực phẩm chế biến sẵn 9 tệ 9 ra cho tôi ăn rồi đấy, bao nhiêu năm nay vẫn kiên trì dùng đồ đông lạnh nấu sẵn, đắt ở chỗ nào chứ, đúng là nói nhảm!”

Vãn Ngâm: Trời lạnh rồi, nhà hàng này nên phá sản đi là vừa.

Gã công t.ử bột bị mắng cho cứng họng. Chủ nhà hàng “Vương Thị Tư Phòng Thái” đứng bên cạnh không vui: “Cô nói thế là vu khống! Những lời cô vừa nói camera nhà hàng đã ghi lại hết rồi, tôi sẽ báo cảnh sát vì tội bôi nhọ!”

Tần Vãn Ngâm cười khẩy: “Đồ ngốc, ông không nên báo cảnh sát mà nên đi kiện tôi ra tòa ấy. Nếu giờ ông báo cảnh sát, lỡ như họ phát hiện ra đống gói thực phẩm chế biến sẵn trong bếp thì ông có bị coi là báo án giả không?”

Chủ nhà hàng: “……”

Thấy chủ nhà hàng lép vế, gã công t.ử bột liền tiếp chiêu. Hắn mặc một chiếc áo hoodie sát nách, tóc nhuộm vàng, đội mũ lưỡi trai, hai tay đút túi quần, làm ra vẻ "ta đây là soái ca ngầu lòi nhất thiên hạ", nhưng thực chất trông vừa "phèn" vừa hãm.

“Tao bảo cho mày biết, mau xin lỗi tao ngay. Mày có biết chỗ này là ai bảo kê không?”

Tần Vãn Ngâm phớt lờ lời đe dọa của hắn, chỉ liếc nhìn cánh tay hắn, mắt sáng rực lên: “Chà, đúng là một con 'tế cẩu' (chó gầy) chính hiệu!”

Gã đàn ông: “?”

Tần Vãn Ngâm thản nhiên nhận xét: “Cánh tay chẳng có nổi hai lạng thịt mà cũng dám mặc áo sát nách, trông chẳng khác gì dân tị nạn châu Phi —— à, tôi không có ý chê bai châu Phi nhé, chỉ đơn giản là chê anh gầy thôi.”

“Mày nói cái gì đấy!” Gã đàn ông ghét nhất bị người khác chê gầy, hắn thậm chí không chịu nổi từ đó, lập tức nổi khùng lên.

Tần Vãn Ngâm bật cười: “Tôi đùa thôi mà, sao cái anh 'tế cẩu' này lại không biết đùa thế nhỉ? Thôi được rồi, không nói anh gầy nữa, sao anh lại cáu kỉnh thế? Con trai mà làm nũng một chút thì đáng yêu, chứ làm quá thì phiền lắm.”

Phú nhị đại: “……” Câu này nghe sao mà quen tai thế nhỉ?