Hắn chỉ vào trán mình: “Trán em hơi bị lép, chị có thể giúp em đ.ấ.m một quyền cho nó phồng lên không?”
Tần Vãn Ngâm đời nào nghe qua yêu cầu vô lý như vậy?
Giây tiếp theo, cô như ý hắn, “Bốp bốp bốp” đ.ấ.m ba quyền.
Một tiếng hét t.h.ả.m vang lên, Giang Dương ôm trán, đau đến giậm chân liên hồi, trong lúc hoảng hốt dường như nhìn thấy… bà nội mình.
Mà theo ba quyền này, trên đầu Giang Dương như “nổ vàng” trong game, liên tiếp tuôn ra điểm danh vọng.
[Đạt được danh vọng giá trị theo con đường kỳ quái đã tăng lên ~]
“Khụ khụ.” Hạ phu nhân cắt ngang màn “chỉnh dung” kỳ quái này: “Tần tiểu thư, mời đi lối này.”
Tần Vãn Ngâm đi đến trung tâm sân khấu.
Giờ khắc này, ở sảnh tiệc nhỏ bên cạnh, mọi người đang xã giao bàn chuyện làm ăn nghe nói Hạ hội trưởng đến, sôi nổi quay trở lại sảnh tiệc lớn.
Kỳ Hành cũng ở trong số đó.
Hắn không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, liếc mắt một cái đã thấy Tần Vãn Ngâm đứng giữa sân khấu.
Hắn đi đến bên cạnh Kỳ phu nhân: “Mẹ, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Kỳ phu nhân cũng không rõ đầu đuôi: “Không biết nhà họ Hạ này nghĩ thế nào, cứ khăng khăng nói Tần Vãn Ngâm chính là Tần Thủy Hoàng đang nổi đình nổi đám gần đây.”
“Vãn Ngâm là Tần Thủy Hoàng?”
“Sao có thể chứ.” Kỳ phu nhân cười: “Mẹ là người nhìn con bé lớn lên, sau khi ba mẹ nó mất, việc làm ăn của nhà họ Tần xuống dốc không phanh, nó lấy đâu ra tiền mà đầu tư chip?”
Nga
Kỳ Hành nhíu mày, muốn sửa lại lời mẹ, Tần bá phụ và Tần bá mẫu vẫn còn sống.
Việc mở rộng sản xuất ổ cứng thể rắn chính là ý của họ.
Họ đối với hắn vẫn thân thiện như trước, trong lời nói vẫn coi hắn như con rể tương lai.
Kỳ phu nhân không chú ý đến biểu cảm của con trai, cảm khái nói:
“Nếu nhà họ Tần của họ thực sự có bản lĩnh này, thì trước đây mẹ cũng không thể nào ngăn cản hôn sự của con với con bé được —— cho dù bây giờ mẹ cũng chướng mắt nhà họ Tần, nhưng ai bảo con thích chứ. Chỉ cần con thích, mẹ cũng sẽ cố gắng mà thích Tần Vãn Ngâm.”
Giọng bà không lớn không nhỏ, một vòng người xung quanh đều nghe thấy.
“Kỳ thái thái bà thật tốt bụng.”
“Đúng vậy, bà mẹ chồng không ngại môn đăng hộ đối như bà thì không nhiều đâu.”
“Thật không hiểu Tần Vãn Ngâm có gì mà không thỏa mãn, cái loại gia đình bình dân như cô ta mà có thể gả vào nhà họ Kỳ các bà, là cô ta ‘trèo cao’ rồi.”
Kỳ phu nhân hiền lành đáp lại: “Chúng ta đều từng là con dâu mà ra, Vãn Ngâm tuy gia thế bình thường, nhưng lớn lên xinh đẹp, sau này nhất định có thể sinh một đứa cháu trai xinh đẹp.”
“Mẹ, đủ rồi.” Kỳ Hành không thể nghe thêm nữa.
Hắn thích Vãn Ngâm, đã phụ bạc Vãn Ngâm, chỉ có thể dùng quãng đời còn lại để đền bù.
Chưa bao giờ là Vãn Ngâm không xứng với hắn, mà là hắn không xứng với Vãn Ngâm.
Trên sân khấu, Hạ hội trưởng long trọng giới thiệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vị này chính là nhà đầu tư vào ngành sản xuất chất bán dẫn của chúng ta, Tần tiểu thư, bà chủ của Thủy Hoàng Truyền Thông.”
“Lần này phá vỡ được nút thắt khoa học nghiên cứu không những phải cảm ơn mỗi một nhà nghiên cứu đã ngày đêm miệt mài, mà còn phải cảm ơn Tần tiểu thư đã mạnh tay đầu tư không tiếc chi phí, nâng cao đáng kể tốc độ đổi mới thiết bị cùng mức thu nhập thưởng hiệu suất của nhân viên nghiên cứu, thu hút mạnh mẽ nhân tài mũi nhọn trong ngành chất bán dẫn, giúp họ không còn nỗi lo về sau mà toàn tâm toàn ý cống hiến cho nghiên cứu khoa học.”
Tần Vãn Ngâm mỉm cười: “Tiền, đặt trong ngân hàng chỉ là một con số. Nếu tiền của tôi có thể giúp đỡ nhiều người có nhu cầu hơn, thì nó mới có ý nghĩa.”
Cảm giác xa cách nhàn nhạt này, có hiệu quả “thần diệu” tương tự với câu “Tôi không có khái niệm gì về tiền”.
Tần Vãn Ngâm còn trước mặt mọi người đọc tên một doanh nghiệp, nói với ông chủ của họ: “Tôi đã sớm muốn đầu tư vào ngành công nghiệp game của quý công ty. Nghe nói game của quý công ty đã bị các nhà sản xuất lớn sao chép, chi bằng nhân cơ hội hôm nay, chúng ta ký hợp đồng ngay trước mặt mọi người, vòng đầu tiên góp vốn 30 triệu tệ, ông thấy sao?”
“!!!” Ông chủ kích động đến tột đỉnh.
Hiện trường một mảnh ồ lên.
Tần Vãn Ngâm thật sự là Tần Thủy Hoàng!
Những người vừa rồi đắc tội Tần Vãn Ngâm hối hận đến xanh ruột.
Sớm biết cô ấy là Tần Thủy Hoàng, bọn họ chọc cô ấy làm gì? Nịnh bợ còn không kịp!
Rất nhanh, đoạn ghi hình này được cắt ghép và đăng tải lên các nền tảng lớn.
[Giật mình! Chị Tần thế mà lại là Tần Thủy Hoàng!]
[Trời đất ơi! Thảo nào lúc đó livestream show giải trí, Tần Vãn Ngâm lại xuất hiện ở văn phòng chủ tịch!]
[Đây là kịch bản “Long Vương ở rể” gì vậy trời!]
[Tôi trọng sinh, đời trước tôi là nguyên phối số khổ bị cướp vị hôn phu, đời này tôi thành thần đầu tư, tra nam và tiểu tam ôm đùi cầu tôi đầu tư cho họ!]
[—— Danh vọng giá trị +60 triệu]
[—— Danh vọng giá trị +200 triệu]
[—— Danh vọng giá trị +300 triệu]
Mà Kỳ Hành và Kỳ phu nhân đều sững sờ tại chỗ.
Đặc biệt là Kỳ phu nhân, còn có một loại cảm giác không chân thật.
Nghĩ đến những lời bà vừa nói và những lời người khác khen tặng bà, không khỏi cảm thấy mặt nóng ran, lần này bà đúng là “mất mặt” lớn rồi!
Trên tiệc tối, Tần Vãn Ngâm uống quá nhiều.
Không ít người đến mời rượu cô, cô vui vẻ, cũng không từ chối.
Danh vọng giá trị tăng cao, hiện giờ cô chỉ còn một chút tiến độ nữa là có thể hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ, có thể chính thức “về hưu”.
Người gặp chuyện vui thì tâm trạng sảng khoái, cô làm sao có thể không vui chứ.
Tần Vãn Ngâm say khướt đi ra khỏi sảnh tiệc.
Cách đó không xa là một khu trường đại học, các sinh viên năm nhất đang trong buổi huấn luyện quân sự buổi tối, nhiệm vụ huấn luyện là “việt dã phụ trọng”.