Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi

Chương 317: Tần tỷ "diễn sâu" tặng kiếm tuệ, Kỳ Hành "tiện" đến mức khó tin



Chủ yếu là một chữ: Lố.

Trong phòng livestream, cũng có người phân tích ra mục đích của Tần Vãn Ngâm. Thậm chí có người còn chụp màn hình, đem lệnh truy nã và bảng Thiên Tiên đặt cạnh nhau để so sánh.

[Đúng là cùng một người thật! Không nhìn kỹ thì không ra luôn, sao Tần Vãn Ngâm chỉ liếc một cái là nhận ra hay vậy?]

[Vãn Vãn: Mắt chị là thước đo mà cưng!]

[Kỳ Hành: Không ai lên tiếng cho tôi à?!]

[Kỳ Hành cũng đáng đời thôi, lúc trước chẳng phải bảo hắn cầu hôn Vãn Vãn bị từ chối sao, cứ tưởng hắn sẽ diễn kịch bản "truy thê hỏa táng tràng", ai dè vào game cái là lại chạy theo thích Liễu Lả Lướt ngay được?]

[Kỳ Hành mà tỉnh lại chắc hối hận đến c.h.ế.t mất! Chúc mừng anh đã tự tay biến kịch bản HE thành BE, đúng là chỉ có anh mới làm được!]

Ăn cơm xong, Tần Vãn Ngâm cười híp mắt: "Tri Thu, hôm nay tâm trạng ta tốt, lát nữa chúng ta ra tiệm trang sức, em thích cái nào ta mua tặng cái đó."

Tri Thu hết lời từ chối nhưng Tần Vãn Ngâm không cho phép, cứ thế kéo người đến tiệm trang sức. Chưa kịp bước vào đã nghe thấy tiếng cãi vã bên trong.

"Cái trâm này là tôi nhìn thấy trước!"

Nga

"Cô nhìn thấy trước thì đã sao? Cô chẳng qua chỉ là một con hát rẻ tiền lấy sắc thờ người, sao có thể mua nổi loại trâm quý giá thế này?"

"Cô... sao cô lại nói thế? Cô chẳng phải cũng hát ở Thiên Hương Lâu sao?"

"Hừ, ta là dùng bản lĩnh của mình để kiếm tiền, không dựa dẫm vào ai. Huống hồ tiệc Trung thu tới ta còn được vào cung hiến nghệ cho Bệ hạ và Nương nương, không giống loại ca kỹ đắm mình trong trụy lạc như các người."

Đối phương nghẹn lời, khóc lóc chạy đi mất. Tần Vãn Ngâm tò mò ngó vào, thấy cô gái vừa nói chuyện trông hơi quen mắt. À, đúng rồi, là Thanh Thanh cô nương, người đứng đầu bảng Thiên Tiên.

[Biểu diễn cho hoàng đế thì là hiến nghệ, biểu diễn cho bình dân thì là đắm mình trong trụy lạc à?]

[Tiêu chuẩn nghệ thuật từ xưa đến nay vẫn cứ là tiêu chuẩn kép như thế đấy~]

[Khó bình thật sự... Chắc là bị cô nàng xuyên không kia tẩy não rồi, mấy lời này nghe giống giọng cô ta lắm.]

[Haizz, bao nhiêu cô gái bị lừa vào nghề này, họ đâu có muốn đắm mình trong trụy lạc, căn bản là không có lựa chọn nào khác!]

Tần Vãn Ngâm cũng chẳng buồn quan tâm đến mấy vụ tranh chấp này. Nói cho cùng, đây cũng chỉ là một trò chơi thực tế ảo thôi. Cô thong thả chọn đồ trang sức. Bên cạnh, một thiếu phụ mới cưới đang nồng nàn chọn kiếm tuệ (tua rua treo kiếm), Tần Vãn Ngâm thấy vậy như sực nhớ ra điều gì, cũng tiện tay cầm lấy một cái.

"Tiểu nhị, gói cái này lại cho ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tri Thu cười tủm tỉm: "Quận chúa, người định tặng cho Điện hạ đúng không? Ra ngoài dạo phố mà người vẫn không quên Điện hạ, đúng là tình thâm nghĩa trọng mà."

Tần Vãn Ngâm không phủ nhận. Trước khi chính thức từ hôn, cô vẫn phải tiếp tục diễn vai si tình với Kỳ Hành. Đây là kinh nghiệm cô rút ra được từ chính hắn. Lúc thích hắn thì hắn coi khinh, lúc không thích nữa thì hắn lại không chịu buông tay. Đàn ông trong xương cốt đúng là có chút "tiện".

*

Trời gần sập tối, Tần Vãn Ngâm quay về cung. Cô cùng Tri Thu đang cười nói hớn hở bước vào cửa thì thấy Kỳ Hành đang ngồi chễm chệ trên ghế, vẻ mặt âm trầm như một vị ôn thần. Thấy cô về, hắn nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt.

"Quận chúa đi đâu về thế?"

Tần Vãn Ngâm bảo Tri Thu lui xuống, rồi mỉm cười đi đến bên cạnh Kỳ Hành.

"Điện hạ hôm nay sao lại rảnh rỗi ghé chỗ ta thế? Lúc nãy ta đi ngang qua tiệm trang sức, thấy cái kiếm tuệ này rất hợp với Điện hạ. Điện hạ văn võ song toàn, đeo cái tua rua này vào chuôi kiếm chắc chắn sẽ rất đẹp."

Kỳ Hành rũ mắt, ngón tay thon dài mân mê cái kiếm tuệ: "Nghe nói trưa nay Quận chúa ở Thiên Hương Lâu đã dùng danh nghĩa của cô (ta) để vung tiền như rác, Quận chúa không định giải thích sao?"

Tần Vãn Ngâm: "Không sao đâu, Điện hạ không cần cảm ơn ta."

Kỳ Hành im lặng một hồi: "Cảm ơn cô?"

"Đã bảo là không cần khách sáo mà, Điện hạ sao cứ thế nhỉ." Tần Vãn Ngâm thẹn thùng xua tay: "Đây là việc ta nên làm mà."

Bàn tay Kỳ Hành đập mạnh xuống mặt bàn, ánh mắt lạnh lẽo: "Tần Vãn Ngâm, cô thật sự ngu xuẩn hay là đang giả ngu đấy?"

"Lũ lụt ở Kế huyện còn chưa giải quyết xong, Thái t.ử đương triều lại vì một ca kỹ mà vung tiền như rác? Ngày mai lên triều, đám lão già ở Ngự Sử Đài chắc chắn sẽ lấy chuyện này ra làm khó dễ, cô bảo ta phải cảm ơn cô thế nào đây?" Hắn đúng là tức điên rồi, đến cả xưng hô cũng đổi luôn.

"Hay là——" Kỳ Hành nheo mắt, tỏa ra khí lạnh: "Cô cố ý làm vậy vì trách ta gần đây lạnh nhạt với cô, nên muốn mượn chuyện này để trả thù ta?"

Tần Vãn Ngâm khẽ nhíu mày, diễn vai nghi hoặc cực đạt: "Điện hạ, sao người lại nghĩ như vậy?"

Giây tiếp theo, bàn tay như gọng kìm của hắn siết c.h.ặ.t lấy cổ tay cô. Vừa ngẩng đầu lên, cô đã chạm phải đôi mắt đầy âm hiểm của Kỳ Hành. Đó là vẻ mặt cô chưa từng thấy ở hắn.

"Thu lại mấy cái tâm tư nhỏ mọn đó đi. Lần trước ở trước mặt phụ hoàng, những lời cô nói làm ta cứ tưởng cô đã thay đổi, không ngờ cô vẫn ngu ngốc không ai bằng."

Tần Vãn Ngâm lộ vẻ bi thương: "Điện hạ, ta đến Thiên Hương Lâu là để giúp đỡ Liễu cô nương mà."

"Ta và Điện hạ thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, dù Điện hạ không nói ta cũng nhận ra gần đây người và Liễu cô nương đang cãi nhau. Nghe nói là vì Liễu cô nương không muốn làm bình thê, cô ấy muốn 'một đời một kiếp một đôi người', thậm chí còn đóng cửa không tiếp Điện hạ."