Danh vọng giá trị +100
Danh vọng giá trị +200
......
Kỳ Hành đi ngang qua cửa cầu thang.
Hắn cho rằng Tần Vãn Ngâm sẽ cầu xin mình dọn hành lý, cố ý chậm lại bước chân, chờ cô mở miệng.
Nhưng Tần Vãn Ngâm nhìn cũng chưa thèm liếc hắn một cái, đem cái vali dịch tới góc tường nhỏ sau cầu thang, liền mặc kệ.
Kỳ Hành lạnh giọng: "Cái vali để đây lỡ vướng người ta thì làm sao? Nếu cô dọn không nổi, có thể nhờ người khác giúp."
Tần Vãn Ngâm tố chất bất tường (không rõ), gặp mạnh tắc cường: "Liên quan cái rắm gì đến anh?"
Kỳ Hành nghẹn họng, hơn nửa ngày không nói nên lời.
-
Tổ tiết mục tổng cộng có ba vị nam khách mời.
Trừ bỏ Kỳ Hành cùng Đoan Chính Văn ra, nam khách mời số 3 là một tay đua xe vừa tròn mười chín tuổi, bay thẳng từ nước ngoài về, tối nay mới đến.
Các nữ khách mời đều đang ở lầu hai xem phòng.
Phòng không tính là xa hoa, nhưng thắng ở chỗ sạch sẽ.
Liễu Lả Lướt cười: "Tính cách em tương đối giống con trai, ở đâu cũng được, không kén chọn, các chị cứ chọn trước đi!"
Một cô gái tóc vàng váy hồng, cả người hàng hiệu, trông giống như đội trưởng đội cổ vũ hay bắt nạt người khác trong phim vườn trường Mỹ "A" một tiếng: "Lời này nói ra, nghe như bọn tôi kén chọn lắm ấy."
Đây là Allie, nữ khách mời số 2, công chúa hào môn dũng sấm giới giải trí.
Liễu Lả Lướt ủy khuất: "Em không phải ý đó."
"Được rồi, đừng bày ra cái vẻ c.h.ế.t tiệt đó nữa, tôi nhìn mà phiền." Allie chỉ vào căn phòng tốt nhất, nói thẳng: "Tôi muốn phòng này, các người thì sao."
Nữ 3 là một người bình thường (tố nhân), tên Tiểu Nam, đang học nghiên cứu sinh.
Cô ấy lắc đầu, không có ý kiến gì.
Liễu Lả Lướt tắc nhìn về phía Tần Vãn Ngâm: "Em sao cũng được, bất quá em thấy Vãn Ngâm tỷ hình như cũng rất thích phòng này đâu."
"Vãn Ngâm tỷ, chị không có ý kiến gì chứ?"
Nháy mắt, Tần Vãn Ngâm trở thành tiêu điểm.
"Tôi có a." Tần Vãn Ngâm bình tĩnh lấy từ trong túi ra một xấp giấy chứng nhận, "Đây là chứng chỉ Kiến trúc sư hạng nhất, tôi còn có chứng chỉ CPA (Kế toán công chứng) và chứng chỉ Tư pháp, cái tiết mục này không phải muốn làm công sao, tôi tính toán thấy hữu dụng nên đều mang theo."
Liễu Lả Lướt nghe không hiểu mấy cái này.
Nhưng là làn đạn nổ tung nồi.
[Vãi chưởng! Kiến trúc sư hạng nhất!]
[Vãi chưởng! CPA!]
[Vãi chưởng! Bả qua cả kỳ thi Tư pháp!]
[Vãi chưởng! Con mẹ nó đây chính là học thần đi! Về sau trước khi đi thi tôi nhất định phải bái lạy Tần Vãn Ngâm!]
[Chú ý xem, Liễu Lả Lướt nghe không hiểu, vừa rồi còn trà xanh đào hố, kết quả bị Tần Vãn Ngâm dùng meme hài âm hóa giải, tôi là người yêu bằng não (sapiosexual)!]
Tiểu Nam biết hàm lượng vàng của mấy cái chứng chỉ này, cô kinh ngạc: "Vãn Ngâm tỷ, chị không phải tốt nghiệp chính quy sao, làm thế nào thi được mấy cái này?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Vãn Ngâm nhàn nhạt: "Nhàn rỗi không có việc gì thì thi chơi, nhiều kỹ năng không đè c.h.ế.t người."
Nguyên chủ là nghệ sĩ của Phượng Minh Giải Trí, cùng người đại diện với Liễu Lả Lướt, nhưng bởi vì đeo cái danh tiểu tam, không có công việc, liền lấy việc học để giải tỏa buồn khổ.
Allie học đại học chuyên ngành kế toán, vừa nghe đến Tần Vãn Ngâm thi qua kỳ thi CPA độ khó địa ngục, rất là kính nể.
"Căn phòng này tôi không xứng ở! Cô mới xứng!"
Ai ở phòng nào đương nhiên các cô nói không tính, Tần Vãn Ngâm cũng không nói chuyện, đi theo mọi người cùng nhau tới căn phòng cuối cùng.
Vừa mở cửa, mọi người trợn tròn mắt.
Trong phòng toàn là bụi, thậm chí ngay cả giường cũng không có, góc tường còn có một con chuột nhỏ đang trừng mắt nhìn chằm chằm.
Allie thất thanh thét ch.ói tai.
Tần Vãn Ngâm cũng tượng trưng kêu một tiếng, giữ vững thiết lập mảnh mai, trên thực tế nội tâm vững như lão cẩu.
Phòng nhỏ rách nát kinh dị, chiêu trò cũ rích của show tổng nghệ.
Nam khách mời nghe tiếng sôi nổi chạy tới, không khỏi cũng hít hà một hơi.
Vương đạo cười tủm tỉm nói: "Mọi người đều tham quan xong bốn gian phòng ở lầu hai rồi chứ, vậy hiện tại đến giờ chọn phòng!"
Hắn lấy ra một tấm thẻ quy tắc:
"Trước bữa tối, mời các bạn nữ mỗi người làm một món ăn, do nam khách mời bỏ phiếu, bạn nữ có số phiếu cao nhất sẽ nhận được thẻ ưu tiên chọn phòng!"
Liễu Lả Lướt mếu máo: "Trình độ nấu cơm của em rất bình thường, xem ra em phải ở cái phòng kinh dị kia rồi."
"Đâu có." Kỳ Hành tươi cười ôn hòa, "Lần trước em làm tôm hùm phô mai rất ngon mà."
[Kỳ Hành từng ăn đồ ăn Lả Lướt nấu! Ngẫm đi, các người ngẫm kỹ đi!]
[Kỳ Dị Quả (Kỳ - Liễu) là thật!]
[Ngọt c.h.ế.t tôi, kiến nghị hai vị trực tiếp nhập động phòng luôn đi!]
Đoan Chính Văn trước mắt sáng ngời: "Lả Lướt biết nấu cơm?"
"Làm rất bình thường thôi ạ, không so được với đầu bếp."
"Vậy cũng rất tốt rồi, hiện tại con gái biết nấu cơm rất ít a, toàn gọi đồ ăn ngoài linh tinh, nếu không thì giao cho bảo mẫu làm, cùng những cô gái như vậy tạo thành gia đình, trong nhà sẽ thiếu khói lửa nhân gian."
Liễu Lả Lướt ngọt ngào cười: "Đúng vậy, em lúc trước chính là hy vọng trong nhà nhiều chút không khí ấm cúng, mới có thể học nấu ăn."
Hai người nói chuyện vô cùng hợp rơ.
Nga
Allie lầm bầm một câu: "Cơm nước gì còn phải để bổn tiểu thư tự mình làm, các người đang tuyển phi ở đây đấy à?"
"Không thể nói như vậy." Tần Vãn Ngâm sửa đúng cho cô, "Tuyển phi không thi trù nghệ, tuyển má mì (ma ma) mới cần."
Allie sửng sốt, ngay sau đó cười ra tiếng.
Sao cô ấy có thể nghiêm trang nói ra loại lời này, cũng quá đáng yêu rồi!
Làn đạn càng là ha ha ha ha.
Đoan Chính Văn không tán đồng: "Con gái lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, nấu ăn ngon là điểm cộng, có một câu danh ngôn nói rất đúng, muốn nắm bắt trái tim đàn ông, thì phải nắm bắt dạ dày của hắn."
Tần Vãn Ngâm đôi mắt xinh đẹp trồi lên vẻ lo lắng: "Thật không nhìn ra Chu lão sư tuổi còn trẻ mà đã bị u.n.g t.h.ư thẳng nam thời kỳ cuối? Ngày thường uống t.h.u.ố.c gì, bác sĩ nói còn sống được bao lâu?"