Người như vậy, sao có thể có dây dưa với Tần Vãn Ngâm?
Liễu Lả Lướt nhỏ giọng lầm bầm: "Chị Vãn Ngâm, bức ảnh này không phải do chị ghép đấy chứ."
Tần Vãn Ngâm cười: "Giường nhà anh ấy rất mềm, eo anh ấy cũng rất tốt."
Liễu Lả Lướt: "!"
Hai tên đàn em: "!"
Tông Mộc Dã cười lạnh: "Cô thử rồi à?"
Tần Vãn Ngâm gật đầu: "Đương nhiên, nếu không bức ảnh này ở đâu ra?"
Lúc chụp ảnh, cô đang ở trên cái giường đó, đương nhiên biết giường mềm thế nào.
Nga
Mọi người đều biết, người eo không tốt mà ngủ giường mềm thì sẽ đau lưng.
Nhưng giường Lục Kiến Dạ rất mềm.
Suy ra: Eo Lục Kiến Dạ rất tốt.
Hợp lý vãi chưởng!
Einstein mà sống lại chắc cũng phải gọi cô một tiếng "bậc thầy logic".
Ánh mắt Tông Mộc Dã đầy vẻ nghiền ngẫm.
"Cô tưởng tôi mang cô đi là vì coi trọng cô sao?"
"Chỉ cần tôi ngoắc ngón tay, phụ nữ muốn leo lên giường tôi xếp hàng dài."
"Có điều, hiện tại tôi lại thấy hứng thú với cô đấy."
Tần Vãn Ngâm chớp mắt: "Tôi hiểu rồi, anh thích Lục Kiến Dạ?"
Tông Mộc Dã: "?"
"Anh không có được con người của anh ấy, nên muốn có được người phụ nữ từng ngủ với anh ấy, như vậy sao không phải là một loại viên mãn chứ."
"Quả nhiên là nghệ thuật bắt nguồn từ hiện thực, có cái phim điện ảnh gì đó chẳng phải kể về việc đại ca c.h.ế.t xong, đàn em lên làm lão đại mới, hắn muốn ngủ với chị dâu, nhưng không thể có lỗi với đại ca, thế là hắn sai thủ hạ đi ngủ với chị dâu, thủ hạ về, hắn lại ngủ với thủ hạ."
"Cho nên anh là lão đại trong câu chuyện, còn Lục Kiến Dạ chính là người chị dâu mà anh yêu thầm."
"Người anh em, tôi nói đúng không?"
"......"
Tông Mộc Dã sắc mặt âm trầm, một bàn tay hung hăng bóp lấy cổ Tần Vãn Ngâm: "Có phải tôi cho cô mặt mũi quá rồi không?"
Tần Vãn Ngâm thở dài: "Anh đừng ghen, tôi có thể đi theo anh, nhưng anh phải hứa chăm sóc đứa con trong bụng tôi."
Tông Mộc Dã thần sắc đen tối, buông lỏng tay ra.
"Cô m.a.n.g t.h.a.i con của Lục Kiến Dạ?"
Tần Vãn Ngâm ôm bụng dưới: "Phải, đã hơn hai tháng rồi."
Tông Mộc Dã nhíu mày, nửa tin nửa ngờ: "Vậy mà cô còn nguyện ý đi theo tôi?"
Tần Vãn Ngâm cười khổ: "Đứa bé này vốn dĩ là ngoài ý muốn, anh biết đấy, Lục Lục sinh ra trong hào môn, Lục thị không dung nạp được anh, cũng không dung nạp được tôi, vợ tương lai của anh ấy tất nhiên phải là tiểu thư đài các môn đăng hộ đối."
Tông Mộc Dã: "......" Đừng có nhắc đến tao kiểu đó.
"Lục gia gia đại nghiệp đại, đứa bé ở lại trong nước nhất định sẽ bị phát hiện, chưa biết chừng sẽ bị bắt phá bỏ. Tôi muốn lặng lẽ sinh nó ra, rồi kinh diễm tất cả mọi người. Chỉ cần có thể sinh cho Lục gia bọn họ một thằng cu mập mạp, cái mạng quèn này của tôi có sá gì!"
《 Lục thiếu lãnh khốc: Cô vợ nhỏ mang cầu chạy 》
Cả phòng đều trầm mặc.
Trời dần tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Vãn Ngâm mở miệng trước: "Mợ Hai của đứa nhỏ à, bao giờ chúng ta đi?"
... Mợ Hai?
CPU của mấy tên đàn em cháy khét lẹt.
Bọn họ ngày thường chỉ biết c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c, đâu có nghe qua mấy câu chuyện không tưởng thế này.
Bọn họ không khỏi nhìn về phía "Mợ Hai", à không không, là nhìn về phía đại ca.
Tông Mộc Dã xoa xoa đầu ngón tay.
Đứa con đầu lòng, đàn ông luôn có tình cảm đặc biệt.
Nếu lời Tần Vãn Ngâm nói là thật, vậy thì trên tay hắn coi như có con bài tẩy để uy h.i.ế.p Lục Kiến Dạ.
Tông Mộc Dã là một con bạc, việc này khiến hắn cực kỳ hứng thú.
Hắn cầm lấy điện thoại của Tần Vãn Ngâm, mở danh bạ: "Cô nói Lục Kiến Dạ là bố đứa bé, nhưng đến số điện thoại của hắn cũng không lưu?"
"Có chứ, anh tìm: 'Phiền phức! Bank em 50 trả tiền mồ hôi nước mắt quả đào'. Đó chính là anh ấy."
"?"
Tần Vãn Ngâm chớp chớp mắt: "Anh biết mà, mấy cặp đôi yêu nhau đều có biệt danh đặc biệt."
Lời giải thích này kể ra cũng hợp lý.
Mà nghe thấy cái tên này, Liễu Lả Lướt lại âm thầm kinh ngạc.
Người đàn ông bí ẩn mà Tần Vãn Ngâm gọi điện trong trò "Thật hay Thách" lần trước hóa ra chính là Lục Kiến Dạ?
... Vậy bức ảnh giường chiếu kia chẳng lẽ là thật?
Nhưng Lục Kiến Dạ có biết Tần Vãn Ngâm đã đính hôn với Kỳ Hành không?
Có biết hắn bị Tần Vãn Ngâm chụp lén ảnh giường chiếu không?
Không, Lục Kiến Dạ sẽ không biết.
Nếu hắn biết thì sao có thể cho phép bức ảnh này tồn tại?
Tần Vãn Ngâm liếc mắt nhìn Liễu Lả Lướt, đoán được cô ta đang nghĩ gì.
Cô mở miệng nói với Tông Mộc Dã: "Mợ Hai à, anh tìm tôi tới là để lấy đạn cho anh, nhưng tại sao các người lại tìm Liễu Lả Lướt gây phiền phức? Thả cô ta đi đi, coi như tích đức cho đứa bé trong bụng tôi."
Tông Mộc Dã cười: "Cô cũng biết quan tâm cô ta gớm nhỉ."
Hai tiếng trước, hắn bắt cóc Liễu Lả Lướt danh tiếng lẫy lừng về để lấy đạn, nhưng người phụ nữ này lại chẳng biết cái gì, khóc lóc nói mình không biết y thuật, còn bảo người cứu người thực sự là kẻ khác.
Tông Mộc Dã lúc ấy thật muốn một d.a.o g.i.ế.c c.h.ế.t con đàn bà ngu xuẩn đến cực điểm này.
Hắn ném điện thoại cho Tần Vãn Ngâm.
—— Đây là điện thoại của Liễu Lả Lướt, trên màn hình là đoạn chat giữa cô ta và người đại diện.
Tông Mộc Dã bạc bẽo nói: "Nhìn xem đi, cô ta biết rõ người cứu người là cô, lại đi nhận vơ công lao, chẳng những nhờ đó mà giành được vai nữ bác sĩ trong phim điện ảnh, còn sắp ký mấy hợp đồng quảng cáo d.ư.ợ.c phẩm nữa."
Hắn ném cho Tần Vãn Ngâm một con d.a.o cực kỳ sắc bén: "Cô muốn đi cùng chúng tôi thật thì g.i.ế.c nó đi."
Không khí tĩnh mịch như tờ.
Tần Vãn Ngâm hiểu rõ: "Anh muốn tôi g.i.ế.c cô ta để nộp 'đầu danh trạng', tiện cho anh nắm thóp chứ gì."
"Không giả ngu nữa à?"
Tông Mộc Dã nhướng mày lạnh lùng, hắn từ mười tuổi đã sống cuộc đời l.i.ế.m m.á.u trên lưỡi d.a.o, sao có thể không nhìn ra Tần Vãn Ngâm căn bản không thật lòng muốn đi theo hắn.
Trong mắt hắn nổi lên sát ý, ra hiệu cho hai tên đàn em nhét con d.a.o vào tay Tần Vãn Ngâm.