Tông Mộc Dã đổi cách chơi, bóp cằm Liễu Lả Lướt: "Cô nếu cũng nói mình hữu dụng, vậy tôi cũng cho cô một cơ hội."
Liễu Lả Lướt đại hỉ.
Giây tiếp theo, trong tay cô ta có thêm một khẩu s.ú.n.g.
Tông Mộc Dã dựa vào tường, nụ cười nhếch lên: "Các cô ai thắng, người đó sống."
Tần Vãn Ngâm trong lòng chậc một tiếng, cái tên già đầu này cũng thật biến thái nha.
Trong l.ồ.ng xem hổ đấu, tưởng mình là quý tộc La Mã chắc?
Cô kêu lên một tiếng có lệ: "A, đừng g.i.ế.c tôi mà."
KPI yếu đuối hôm nay đã hoàn thành.
Mà Liễu Lả Lướt thì không bình tĩnh được như Tần Vãn Ngâm, tay cô ta cầm s.ú.n.g run rẩy, sắc mặt chợt tái nhợt.
Tông Mộc Dã không có kiên nhẫn, lại bắt đầu đếm ngược.
Sắc mặt Liễu Lả Lướt thay đổi, nắm c.h.ặ.t s.ú.n.g, giống như vớ được cọng rơm cứu mạng, ánh mắt đỏ ngầu nhìn về phía Tần Vãn Ngâm.
Tần Vãn Ngâm vẻ mặt phức tạp: "Cô đùa thật đấy à?"
"Vãn Ngâm tỷ, xin lỗi." Liễu Lả Lướt mím môi, khóc đến thương tâm, "Em không có lựa chọn..."
Nói xong, cô ta liền bóp cò.
Tuy nhiên, không có chuyện gì xảy ra.
Tần Vãn Ngâm đã sớm đoán được, s.ú.n.g không có đạn.
Người cẩn thận như Tông Mộc Dã sẽ không làm chuyện không nắm chắc. Nếu Liễu Lả Lướt liều c.h.ế.t đ.á.n.h cược một lần, b.ắ.n về phía hắn thì sao?
"Sao có thể..." Liễu Lả Lướt lại bóp cò, vẫn không có động tĩnh. Sau đó cô ta liệt ngồi dưới đất, sợ hãi nhìn Tần Vãn Ngâm, khóc đến mức cơ hồ muốn ngất đi.
Tần Vãn Ngâm thật sự phiền muốn c.h.ế.t.
Cô đi lên trước, một cái thủ đao c.h.é.m vào cổ cô ta, sau đó nói với Tông Mộc Dã: "Cho dù anh có một thuyền con tin, nhưng cũng không quan trọng bằng một mình cô ta. Mang theo cô ta, anh không thiệt đâu."
Tông Mộc Dã cười to, chấn động đến mức băng gạc lại nhuốm màu m.á.u: "Cô thật sự không giống với những người phụ nữ khác."
Tần Vãn Ngâm trong lòng trợn trắng mắt.
Những người phụ nữ khác thì làm sao? Đều là hai mắt một mũi, có cái gì không giống nhau.
Dùng loại thuật ngữ "thư cạnh" (tranh giành đàn ông) này để khen cô, cố ý xây dựng bầu không khí ám muội, đúng là phèn chúa...
Cô nở nụ cười: "Đúng vậy, bằng không Lục Kiến Dạ sao lại thích tôi mà không thích anh chứ."
Tông Mộc Dã: "......"
-
Bóng đêm dày đặc, thị trấn nhỏ im ắng.
Trên đường cái có cảnh sát giao thông kiểm tra theo lệ thường, Tông Mộc Dã quyết định đi đường bộ đến bến tàu.
Gần đến rằm tháng bảy âm lịch, cũng chính là cái gọi là tiết Vu Lan báo hiếu (tháng cô hồn). Hai bên đường không thiếu người đốt vàng mã, chướng khí mù mịt, trong không khí đều tràn ngập mùi khói dày đặc.
"Khụ khụ." Tần Vãn Ngâm ho khan một tiếng, sau đó che mũi, "Sặc quá."
Mấy gã đàn ông không có phản ứng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng dần dần, bọn họ phát hiện đầu óc choáng váng, hai chân như đeo chì. Ngay sau đó, một tên đàn em ngã xuống đất, c.h.ế.t ngất đi.
Tông Mộc Dã phản ứng nhạy bén, lập tức móc ra s.ú.n.g lục dí vào trán Tần Vãn Ngâm, dùng cô làm con tin.
Thấy thế, vài người đang đốt vàng mã bên đường lập tức cầm s.ú.n.g xông tới.
—— Bọn họ không phải người dân bình thường, mà là hình cảnh mai phục.
Tần Vãn Ngâm cũng sớm có phòng bị, móc ra một cái chai nhỏ màu nâu quen thuộc, hắt thẳng vào mặt Tông Mộc Dã.
Sạch sẽ lưu loát, không có nửa phần nhân từ nương tay.
Tông Mộc Dã theo bản năng dùng tay che chắn, liền bị chất lỏng trong chai làm bỏng rát da thịt.
Tần Vãn Ngâm nhân cơ hội đ.á.n.h rơi s.ú.n.g trong tay hắn, đá ra xa.
Ngoan cố chống cự.
Tông Mộc Dã ôm lấy bàn tay bị axit ăn mòn đến m.á.u thịt be bét, móc điện thoại ra.
Nga
Trên màn hình đang phát hình ảnh giám sát.
Bối cảnh là trên một chiếc tàu hàng, các thuyền viên đều bị trói quặt tay ra sau lưng.
Ánh mắt Tông Mộc Dã đỏ ngầu, giọng nói âm u: "Thả tao đi, nếu không tao sẽ g.i.ế.c con tin trên thuyền ngay bây giờ."
"Không có cơ hội đâu." Đội trưởng cầm đầu lắc đầu, "Anh nhìn kỹ xem."
Tông Mộc Dã khựng lại, nhìn về phía màn hình điện thoại, chỉ thấy những thuyền viên bị trói kia đã tự mình cởi dây thừng, còn vẫy tay với camera giám sát.
"Sao có thể..."
Tông Mộc Dã có một thoáng thất thần, ngay sau đó con ngươi đen nhánh như băng lăng trong đêm lạnh, b.ắ.n về phía Tần Vãn Ngâm.
"Là mày! Là mày tiết lộ tin tức cho bọn họ!"
Tần Vãn Ngâm lắc lắc mặt dây chuyền trên cổ: "Nào, Mợ Hai của đứa nhỏ, chào hỏi với ống kính một cái đi."
Tông Mộc Dã nghiến c.h.ặ.t hàm răng: "Tao sẽ không tha cho mày!"
Tần Vãn Ngâm: "Ui, người ta sợ quá à."
KPI yếu đuối vượt mức hoàn thành.
Cảnh sát bắt giữ Tông Mộc Dã, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên tục trong đêm đen.
Đội trưởng đội điều tra hình sự dẫn đội đi tới, kính lễ: "Chào đồng chí Tần, tôi là Hà Minh, đội trưởng đội hình sự số 4. Lần này may nhờ có cô hỗ trợ, giải cứu được một thuyền sinh mệnh vô tội."
Bấy lâu nay, tập đoàn l.ừ.a đ.ả.o buôn người do Tông Mộc Dã cầm đầu ác hành chồng chất, vô cùng xảo quyệt.
Chẳng sợ ba năm trước Tông Mộc Dã vào tù, cũng không thể nhất cử đ.á.n.h sập thế lực tàn dư này, một khi bọn họ trốn ra hải ngoại, tất nhiên hậu hoạn vô cùng.
Tỉnh ủy coi trọng cao độ, đặc biệt phái ra tổ hành động.
Vốn tưởng rằng sẽ là một trận đ.á.n.h ác liệt, thậm chí không ít đội viên đã làm tốt tính toán xấu nhất, ôm niềm tin quyết t.ử để bắt giữ Tông Mộc Dã và đồng bọn.
Nhưng không ngờ chỉ trong ngắn ngủi hai ngày đã một lưới bắt hết, bên ta còn không có thương vong nào.
Tần Vãn Ngâm xua xua tay: "Chủ yếu vẫn là công lao của các anh."
Đội trưởng càng thêm thưởng thức cô: "Chúng tôi đã xem ghi hình Lục tiên sinh cung cấp, cô to gan nhưng thận trọng, gặp nguy không loạn, không nói gạt cô, tôi lúc bằng tuổi cô cũng chưa dũng cảm như vậy đâu!"