Ngoại truyện: Chu Tự Ngôn
Lâm Bích Hàm cuối cùng vẫn gả cho Trần Cảnh Nghiêu.
Lúc kết hôn, có rất nhiều, rất nhiều bạn học và thầy cô năm xưa đến dự. Thậm chí còn đông hơn cả lúc tôi cưới cô ấy.
Đám cưới không rầm rộ, phô trương như của tôi năm đó.
Nhưng lại vô cùng ấm áp và hạnh phúc.
Toàn bộ quy trình hôn lễ, Chu Tự Ngôn đều xem qua mạng xã hội của bạn bè.
Mọi người xung quanh đều khuyên anh ta nên nghĩ thoáng ra, đừng quan tâm nữa.
Người ta vợ chồng ân ái, mặn nồng như mật ngọt.
Anh hà tất phải tự tìm khổ cho mình.
Nhưng Chu Tự Ngôn không thể kiểm soát được bản thân.
Anh giống như một tên trộm không dám ra ngoài ánh sáng, trốn trong góc tối rình mò. Không biết là muốn tìm kiếm một vết rạn nứt.
Hay là muốn xát thêm một nắm muối vào vết thương đang rỉ m.á.u để tự hành hạ mình.
Cả đêm đó anh không sao chợp mắt được.
Cứ lật đi lật lại xem từng tấm ảnh chụp chung, từng đoạn video của họ.
Lâm Bích Hàm vẫn đẹp vô cùng.
Mấy năm bôn ba khắp nơi, công việc vất vả ăn gió nằm sương. Nhưng điều đó không làm phai nhạt đi nhan sắc của cô.
Ngược lại so với lúc trước làm Chu phu nhân, cô càng thêm rạng rỡ, khỏe mạnh hơn.
Nghe nói mấy năm qua cô và Trần Cảnh Nghiêu luôn trong tình trạng xa ít gần nhiều.
Vài ba tháng hay nửa năm mất liên lạc là chuyện bình thường.
Chu Tự Ngôn cũng từng thầm nghĩ, Trần Cảnh Nghiêu cũng là đàn ông, mà là đàn ông thì anh hiểu rõ nhất bản tính xấu xa của phái mạnh.
Anh không tin Trần Cảnh Nghiêu thực sự có thể giữ mình như ngọc, thực sự không có lấy một lời oán thán.
Thậm chí anh còn sai người bí mật theo dõi Trần Cảnh Nghiêu.
Muốn bắt thóp được sai lầm của anh để đem đến trước mặt Lâm Bích Hàm.
Nhưng mấy năm trôi qua, Trần Cảnh Nghiêu vẫn như thuở ban đầu, không hề đi sai nửa bước.
Chỉ là Trần Cảnh Nghiêu đã cầu hôn mấy lần nhưng Lâm Bích Hàm đều từ chối.
Lúc biết chuyện, anh thầm vui mừng khôn xiết.
Tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâm Bích Hàm tuy chưa gật đầu đồng ý cưới, nhưng mỗi lần về Bắc Kinh đều ở nhà Trần Cảnh Nghiêu.
Mới đầu anh rất mong Lâm Bích Hàm quay về. Vì có thể nhìn cô từ xa vài cái để giải tỏa nỗi nhớ nhung.
Nhưng sau này anh sợ nhất là Lâm Bích Hàm quay về.
Vì anh nằm mơ cũng mơ thấy cảnh Lâm Bích Hàm và Trần Cảnh Nghiêu ở trên giường.
Chu Tự Ngôn nghĩ, chắc đến c.h.ế.t cũng không quên nổi.
Lúc Lâm Bích Hàm mới chuyển đến nhà Trần Cảnh Nghiêu.
Hai người họ ba ngày liền không ra khỏi cửa.
Ba ngày sau, họ cùng nhau đi siêu thị.
Trần Cảnh Nghiêu trông hớn hở, rạng rỡ biết bao. Còn Lâm Bích Hàm thì lại như đóa hoa sớm đọng sương mai.
Anh ngồi trong xe nhìn với tâm thế tự hành hạ mình, giây phút đó, tim anh như đã c.h.ế.t lịm.
Năm thứ hai sau khi Lâm Bích Hàm gả cho Trần Cảnh Nghiêu, cô mang thai.
Cũng chính năm đó, trong một lần say rượu trở về nhà, anh bị Đào Nguyện trả thù tàn khốc.
Mấy năm nay anh sống dở c.h.ế.t dở, mọi cơn thịnh nộ đều trút lên người Đào Nguyện.
Ban đầu Đào Nguyện vì sợ hãi mà c.ắ.n răng nhẫn nhịn.
Về sau chắc do tinh thần sụp đổ nên cô ta quyết định cùng anh cá c.h.ế.t lưới rách.
Nhưng anh không c.h.ế.t, chỉ là một sự trùng hợp trớ trêu.
Khi đứa trẻ trong bụng Lâm Bích Hàm lớn lên từng ngày. Thì anh lại bị bác sĩ tuyên án "tử hình".
Nửa đời còn lại không thể rời khỏi xe lăn. Và cũng hoàn toàn mất đi khả năng sinh sản.
Chu Tự Ngôn nghĩ, cái thằng khốn Trần Cảnh Nghiêu kia, quả nhiên là nói một câu vận ngay vào đời người mà.
Anh phản bội người vợ mình yêu nhất. Tự tay đá bỏ đứa con duy nhất trong đời này của mình.
Và giờ đây, anh vĩnh viễn mất đi người mình yêu nhất.
Cũng không bao giờ có thể có con được nữa.
Quả nhiên là bị quả báo rồi.
Nhật Nguyệt
Và nửa đời còn lại vô vọng và dài đằng đẵng này.
Anh đều phải sống trong chính cái quả báo mà mình đã tự tay gieo xuống.
Không thể thoát thân.
(Toàn văn hoàn)