Lúc anh phóng xe bạt mạng đến trường thì đã quá nửa đêm.
Đèn phòng bảo vệ đã tắt từ lâu.
Anh chẳng màng được gì nữa, xuống xe lao tới đập cửa rầm rầm.
Đầu mũi chợt cảm nhận được một luồng khí lạnh.
Chu Tự Ngôn theo bản năng giơ tay lên chạm vào, thì chạm phải những bông tuyết lạnh giá.
Trận tuyết đầu mùa đã rơi xuống thành phố này.
Ngày anh và Lâm Bích Hàm định tình, cũng là vào một trận tuyết đầu mùa như thế.
Chu Tự Ngôn đứng ngây dại giữa làn tuyết đang dần dày đặc.
Mất một lúc lâu anh mới định thần lại được.
Mãi đến khi bác Tống bảo vệ gọi to vài tiếng, anh mới giật mình tỉnh táo.
Thứ được đưa tới chỉ là một túi hồ sơ bằng giấy xi măng đơn giản.
Giây phút đón lấy nó, anh cảm giác như đang cầm một hòn than nóng bỏng tay, theo bản năng muốn vứt ra ngoài.
Có lẽ anh đã đoán được bên trong là thứ gì.
Hoặc có lẽ anh ta căn bản không muốn đối diện với nó.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn mở ra.
Nhật Nguyệt
Đập vào mắt là năm chữ lớn: "Đơn ly hôn".
Trang cuối cùng là chữ ký tay của cô cùng dấu vân tay đã ấn xuống.
Phía dưới nữa là một số ảnh chụp màn hình tin nhắn được in ra.
Ngoài những thứ đó, cô không để lại cho anh dù chỉ nửa lời nhắn nhủ.
Nhưng dường như, những gì cần nói, những gì cần làm, cô đều đã thể hiện rất rõ ràng rồi.
Những dòng tin nhắn đó, Chu Tự Ngôn chỉ liếc nhìn một cái đã vò nát sấp giấy thành một cục.
Anh đưa cho bác Tống một điếu t.h.u.ố.c, lên tiếng xin lỗi và cảm ơn t.ử tế.
Sau đó lái xe đi thẳng đến chỗ Đào Nguyện.
Lúc mở cửa, Đào Nguyện vẫn còn đang ngái ngủ, nhưng thấy anh ta thì vui mừng khôn xiết, định lao tới ôm chầm lấy.
Nhưng cô ta bị anh tát một cái nảy đom đóm mắt đến mức đờ người.
Chu Tự Ngôn cũng không nói gì, chỉ lạnh lùng vung tay bồi thêm mấy cái tát nữa.
Mặt Đào Nguyện sưng húp, khóe môi rách ra chảy m.á.u.
Cô ta bị đ.á.n.h đến mức đứng không vững, ngã ngồi bệt xuống đất, vừa ôm bụng vừa khóc lóc van xin.
Chu Tự Ngôn cứ thế đứng từ trên cao nhìn xuống cô ta đầy căm phẫn.
Sau đó, anh chẳng chút thương tiếc mà tung một cú đá thẳng vào bụng dưới của cô ta.
Đào Nguyện đau đến mức gần như ngất lịm, ôm bụng lăn lộn trên sàn nhà.
Máu tươi tuôn ra từ giữa hai chân cô ta, nhuộm đỏ cả một mảng lớn chiếc t.h.ả.m trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng anh vẫn thấy chưa đủ, cúi người túm lấy cổ áo Đào Nguyện, gần như nhấc bổng cả người cô ta lên.
"Cô tính là cái thứ gì?"
Anh bóp c.h.ặ.t gương mặt sưng phù của Đào Nguyện, bóp mạnh đến mức hàm dưới của cô ta gần như trật khớp.
Gương mặt tuấn tú của anh ta lúc này gần như vặn vẹo, dữ tợn.
Nhưng giọng nói vẫn lạnh lẽo và bình thản: "Một đứa đi bán rẻ bản thân mà cũng dám khiến vợ tôi không vui sao?"
"Tôi để cô sinh đứa bé chẳng qua là vì không nỡ để vợ tôi phải chịu khổ thôi."
"Cô tưởng cô m.a.n.g t.h.a.i thì cao quý lắm sao? Đào Nguyện, ai cho cô cái lá gan đi quấy rầy vợ tôi, khiến cô ấy tức giận hả?"
Đào Nguyện chỉ thấy trước mắt tối sầm từng đợt. Bụng dưới đau như có d.a.o cắt, cô sợ đến c.h.ế.t đi sống lại, hối hận đến tột cùng.
Tại sao cô lại tham lam vô độ như thế? Tại sao lại dám mơ tưởng đến vị trí Chu phu nhân?
Nếu cô cứ yên phận sinh đứa bé ra, thì vinh hoa phú quý có thiếu phần cô đâu?
"Em không dám nữa, Chu Tự Ngôn... em thực sự không dám nữa đâu."
"Xin anh, cứu lấy đứa bé, đứa bé sắp không giữ được nữa rồi..."
"Muộn rồi."
Chu Tự Ngôn ghét bỏ hất mạnh cô ta ra.
"Đào Nguyện, tốt nhất là cô nên cầu nguyện ông trời để vợ tôi tha thứ và chịu quay về nhà với tôi đi."
"Bằng không, cả đời này của cô coi như tiêu đời thật rồi."
"Chu Tự Ngôn, đây cũng là con của anh mà..."
Đào Nguyện đau đến co giật cả người, nằm bất lực trên sàn nhà chống chọi với cơn đau.
Bàn tay đầy m.á.u nỗ lực muốn níu lấy Chu Tự Ngôn.
Nhưng anh lùi lại một bên, lạnh lùng nhìn cô ta đau đớn đến mức ngất đi.
Lúc này anh mới bấm một cuộc điện thoại: "Đưa người đến bệnh viện đi, không c.h.ế.t là được."
Chu Tự Ngôn không thèm nhìn Đào Nguyện thêm một cái nào, quay người bước ra khỏi phòng. Lúc xuống đến dưới lầu, mặt đất đã được phủ một lớp tuyết trắng.
Chu Tự Ngôn chỉ mặc sơ mi và quần tây nhưng không hề cảm thấy lạnh.
Anh lại bấm số của Lâm Bích Hàm, vẫn không có ai nhấc máy.
Chu Tự Ngôn cụp mắt nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.
Lúc này anh mới sực nhớ ra, hình như từ vài ngày trước, trên tay Lâm Bích Hàm đã không còn đeo nhẫn cưới nữa rồi.
Vậy thì, cái ngày ở bệnh viện đó.
Thực ra, cô đều đã nhìn thấy và nghe thấy hết rồi đúng không.
Nhưng lúc đó, cô lại không hề chất vấn lấy một lời.
Thậm chí đến một giọt nước mắt cũng không rơi.
Cô đã phải thất vọng về anh đến nhường nào?
Chu Tự Ngôn không dám nghĩ, không dám nghĩ đến tâm trạng của Lâm Bích Hàm lúc đó.
Cũng giống như hiện tại anh căn bản không tìm được từ ngữ nào để diễn tả tâm trạng của chính mình lúc này vậy.