Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 157



“Ông chủ, tôi thấy tay nghề của anh đã đỉnh lắm rồi, không cần luyện thêm đâu.”

“Người ta bảo thực tiễn mới sinh ra chân lý, anh dọn hàng mỗi ngày chính là cách luyện tập tốt nhất rồi.”

Bàn về khả năng ăn nói, một mình Mộc Thiêm thực sự không địch lại được ngần ấy khách hàng, cuối cùng chỉ đành thỏa hiệp: “Sợ mọi người luôn rồi đấy, vậy tôi bắt đầu nghỉ từ ngày ông Công ông Táo có được không?”

Lịch nghỉ đông của Đại học Q đã gần như xác định, là khoảng ngày 25 tháng này. Nếu cậu bắt đầu nghỉ từ ngày ông Công ông Táo, nghĩa là cậu sẽ nghỉ muộn hơn sinh viên một tuần.

Cậu đã nhượng bộ một bước, khách hàng cũng ngại không dám ép cậu nghỉ muộn hơn nữa, chỉ đành thốt lên những lời ghen tị.

“Chẳng muốn đi làm tí nào, tôi cũng muốn được nghỉ lễ quá...”

“Biết thế ngày xưa tôi đi học lấy cái nghề, để giờ được nghỉ sớm như ông chủ rồi.”

Mộc Thiêm vừa lật trở nguyên liệu vừa rắc gia vị, nói: “Sớm gì chứ? Từ ông Công ông Táo đến Giao thừa cũng chỉ có một tuần, muộn hơn nữa là trực tiếp sang năm mới luôn rồi.”

“Công ty tôi đúng là đến tận hôm trước Giao thừa mới cho nghỉ, sếp tôi đúng là có vấn đề!”

“Nghỉ trước một ngày là còn may đấy, chỗ chúng tôi đúng ngày Giao thừa mới bắt đầu nghỉ đây này.”

Thời gian nghỉ lễ của những người đi làm đều không sớm, lúc này họ thi nhau mắng sếp mình, mãi đến khi mua được đồ nướng, ăn những xiên thịt thơm phức, tâm trạng mới khá lên đôi chút.

So với họ, các sinh viên hạnh phúc hơn nhiều, đã bắt đầu đếm ngược chờ kỳ nghỉ đông.

Nghĩ đến việc sau khi nghỉ đông sẽ không được ăn đồ nướng ngon thế này nữa, các sinh viên vừa tranh thủ săn vé về quê vừa tính toán số tiền sinh hoạt còn lại, quyết định trước khi về phải ăn đồ nướng cho thật đã đời.

Truyện của -Gió-

Thế nên những ngày tiếp theo, Mộc Thiêm phát hiện cứ chiều vừa bày hàng ra là có một đám sinh viên ùa tới, khiến cậu có chút ngạc nhiên.

Không phải thường ngày không có nhiều sinh viên mua, mà là từ khi vào đông họ đều sợ lạnh, rất hiếm khi đến đứng chờ trước cổng trường từ sớm hoặc canh đúng giờ để mua. Giờ thấy họ tích cực như hồi mới khai giảng, Mộc Thiêm không khỏi hỏi thăm vài câu.

“Sắp về nhà là không được ăn nữa rồi, nên phải tranh thủ ăn ngay bây giờ ạ.”

Nghe câu trả lời này, Mộc Thiêm chợt hiểu ra, nhanh ch.óng nhóm than bắt đầu nướng đồ.

Lúc cậu bận rộn, Khang Khang cũng không nhàn rỗi, cầm một cành cây nhặt được ven đường múa may chơi đùa gần đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Khang Khang, cái này tặng anh này.”

Một sinh viên đại học trong lúc dọn dẹp hành lý đã tìm thấy vài món đồ chơi, nghĩ rằng có thể tặng cho Khang Khang nên đã đặc biệt dùng túi giấy đựng cẩn thận mang ra.

“Là gì thế ạ?” Khang Khang tò mò ghé sát lại xem, thấy là đồ chơi liền lập tức nhận lấy rồi mang đi khoe với Mộc Thiêm.

Cậu sinh viên tặng quà sợ Mộc Thiêm không cho anh nhận, bèn lên tiếng: “Là đồ chơi tặng kèm khi ăn combo lúc trước thôi ạ, để ở ký túc xá cũng khá tốn chỗ.”

Mộc Thiêm nghe vậy, quay sang nhìn Khang Khang: “Anh đã nói cảm ơn chưa?”

Khang Khang vội vàng ôm đồ chơi chạy ngược trở lại nói lời cảm ơn, xong xuôi, anh nhớ đến người bạn nhỏ của mình, lập tức mang theo đồ chơi chạy về phía siêu thị mini.

Mọi người xung quanh đều đã quen mặt anh, Mộc Thiêm cũng chẳng có gì lo lắng, chỉ đưa mắt liếc nhìn hướng anh đi rồi tiếp tục công việc nướng thịt.

“Ông chủ, cổ vịt của tôi phiền anh nướng cháy cạnh một chút, cho thêm nhiều thì là và nhiều ớt nhé.”

Đối với những tín đồ hảo cổ vịt, cổ vịt nướng nhà Mộc Thiêm tuyệt đối là vị trí số một trong danh sách phải ăn. Mỗi ngày đều có rất nhiều khách hàng chuyên đến đây chỉ vì món này, mỗi lần mua ít nhất cũng phải hai chiếc.

“Được rồi.”

Mộc Thiêm lật mặt cổ vịt, cảm thấy nướng hơi khô thì phết thêm chút dầu lên, sau khi lật lại lần nữa mới rắc gia vị.

Dưới sức nóng của than củi cây ăn quả, lớp vỏ ngoài cổ vịt ngày càng cháy cạnh rõ rệt, hương thơm cháy khét đặc trưng của đồ nướng than củi từng đợt bay ra, quyện cùng mùi thì là và bột ớt, ngửi thôi đã thấy thèm.

Khi vị khách cuối cùng cũng cầm được đồ nướng trên tay, họ không thể đợi được nữa mà c.ắ.n ngay một miếng. Lớp thịt ngoài cùng đã được nướng thơm lừng, giòn rụm, khi nhai, hương vị thịt, mùi thì là và vị cay hòa quyện hoàn hảo. Cắn sâu hơn vào bên trong, thịt khô nhưng không bị bở, cảm giác ăn vào hơi giống thịt bò khô, cực kỳ dai ngon.

“Tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao có người dùng thịt vịt để làm giả thịt bò khô rồi! Đừng nói nhé, cổ vịt ông chủ nướng ăn vào cảm giác đúng là hơi giống thật.”

“Ông nói vậy làm tôi nhớ đến lần trước mua phải thịt bò khô giả ở khu du lịch, lúc nếm thử tôi thực sự không nhận ra điểm bất thường, nhưng mua về nhà càng ăn càng thấy mặn, cảm thấy vị gia vị rất nồng. Sau này lên mạng tra mới biết, căn bản không phải thịt bò khô thật, mà là đồ giả làm từ thịt lợn hoặc thịt vịt.”

Thời tiết thực sự hơi lạnh, các vị khách sau khi nhận đồ nướng hầu như chỉ đứng tại chỗ ăn vài miếng, tán gẫu đôi câu là không chịu nổi nhiệt độ, nhanh ch.óng rời đi.

May mắn là trước xe đồ nướng luôn có người đang giải đề để gọi món, cho dù khách mua xong rồi đi ngay, hay cho dù Khang Khang đến giờ đã được bác đón về nhà, Mộc Thiêm vẫn sẽ không cảm thấy cô đơn.

Tối ngày 23 tháng Một, sau khi dọn hàng về nhà, Mộc Thiêm vẫn như cũ, tắm rửa xong là rúc vào trong chăn ấm áp chơi điện thoại.

Quầy đồ nướng của cậu hiện tại đã có mấy nhóm chat, tối nay nhóm một đặc biệt náo nhiệt. Những sinh viên sắp sửa nghỉ Tết đua nhau @cậu, nhắn cậu ngày mai nhất định phải chuẩn bị thêm nhiều nguyên liệu.