Khu tập thể cũ là vậy, thiếu quản lý. Cậu chỉ có thể dùng chân cố gắng gom đống rác bị vứt bừa bãi khắp nơi lại gần thùng rác, rồi tiếp tục dẫn Khang Khang đi ra ngoài.
Đã hơn nửa năm trôi qua, cư dân trong khu đã quen với việc Khang Khang sống cùng cậu, nên không còn như lúc đầu, thấy hai người ra ngoài cùng nhau là lại xúm vào hỏi vài câu.
Ra đến con đường bên ngoài khu tập thể, Mộc Thiêm nhìn mấy quán ăn gần đó quay sang hỏi: “Khang Khang, buổi trưa muốn ăn gì nào?”
“Muốn ăn thịt.”
Nghe câu trả lời của Khang Khang, Mộc Thiêm nhìn quanh một lượt, chú ý thấy bên cạnh có một quán ăn mới mở trông khá ổn, liền dẫn Khang Khang đi thẳng vào trong.
Quán mới mở có vẻ trang trí khá đẹp, mùi thức ăn bên trong ngửi cũng thơm. Mộc Thiêm cảm thấy có thể thử xem sao, nếu ngon lần sau có thể quay lại.
“Anh xem muốn ăn gì.”
Khang Khang nhìn thực đơn, đưa tay chỉ ngay vào món thịt kho tàu có hình minh họa rất đẹp.
“Vậy thì gọi món thịt kho tàu, có ăn cá không?”
Cuối cùng, hai người gọi món thịt kho tàu, cá vược hấp, rau xào và hai chén nhỏ canh sườn nấm.
Thịt kho tàu và cá vược hấp đều không rẻ, nếu là trước đây Mộc Thiêm có lẽ sẽ tiếc tiền không dám ăn sang thế này, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại không thiếu tiền, cậu cảm thấy chỉ cần không lãng phí thì dĩ nhiên muốn ăn gì thì ăn.
Hai người dọn vệ sinh cả buổi sáng, bây giờ đều có khẩu vị khá tốt, đồ ăn vừa được dọn lên bàn đã bưng bát ăn ngay. Tay nghề của đầu bếp cũng được, thịt kho tàu kho rất thơm, phần mỡ mềm mướt ăn kèm với phần thịt nạc bên dưới, rất bắt cơm. Chỉ là khẩu vị hơi ngọt một chút, ăn vài miếng dễ bị ngấy, nhưng ăn cùng cơm trắng thì tổng thể không vấn đề gì lớn.
Cá vược hấp ăn vào thấy rất tươi non, Mộc Thiêm trước đây cơ bản chỉ ăn cá trắm, cá diếc, lúc này bỗng nhiên hiểu tại sao nhiều người lại thích ăn cá vược đến vậy, không chỉ thịt cá ngon mà xương còn ít.
Vốn dĩ cậu và Khang Khang đang ăn cơm rất ngon lành, kết quả bên cạnh đột nhiên có tiếng người vọng tới: “Hai người cũng ăn cơm ở đây à.”
Mộc Thiêm liếc mắt phát hiện là người trong khu tập thể, tùy ý gật đầu một cái định bụng tiếp tục ăn cơm, kết quả lại nghe đối phương nói: “Năm nay bán đồ nướng chắc kiếm được không ít tiền nhỉ, giờ chịu khó ra ngoài ăn hàng rồi cơ à.”
Quán này không phải là nhà hàng cao cấp gì, dù sao nếu cao cấp thì họ đã chọn vị trí đắc địa hơn để mở rồi. Gia đình bình thường chỉ cần chịu chi một chút, thỉnh thoảng đến ăn một bữa căn bản không thành vấn đề.
Với Mộc Thiêm trước đây khi còn làm cửa hàng trưởng cửa hàng tiện lợi, mức lương của cậu đến ăn một bữa ở đây cũng rất thoải mái, căn bản không có chuyện không đủ tiền.
Chỉ có thể nói là tâm lý của một số người trong khu tập thể có vấn đề. Họ nhìn Mộc Thiêm lớn lên, biết rõ hoàn cảnh gia đình cậu thế nào. Khi thấy cậu sống không tốt thì còn cảm thán vài câu đáng thương, thậm chí nói với con cái trong nhà rằng, nhìn xem chúng mày hạnh phúc biết bao nhiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng một khi phát hiện đứa trẻ từng đáng thương trong khu tập thể sống ngày càng tốt hơn, thậm chí còn tốt hơn cả họ, có người trong lòng bắt đầu cảm thấy bất mãn.
Người nọ nói xong thấy Mộc Thiêm không thèm để ý đến mình, bèn nhìn sang Khang Khang nói: “Khang Khang, em trai có phải kiếm được nhiều tiền lắm rồi không? Còn được dẫn ra ngoài ăn uống sang thế này.”
Khang Khang đang trộn cơm với nước thịt kho tàu ăn ngấu nghiến, nghe vậy bèn ngẩng đầu nhìn qua, ánh mắt có chút nghi hoặc, rõ ràng là không nhận ra đối phương là ai.
Vốn dĩ chỉ là hàng xóm không thân thiết, Mộc Thiêm cảm thấy nếu là người có mắt nhìn thì không được đáp lời là nên biết điều tự thấy chán mà thôi, không ngờ lại có người phi lý đến vậy.
“Thế thì năm nay chắc chắn anh cũng kiếm được nhiều tiền lắm rồi nhỉ, nếu không thì sao lại chịu chi đến đây ăn cơm.” Mộc Thiêm dùng chính lời đối phương vừa nói để trả lại.
“Tôi đâu có kiếm được nhiều tiền gì...”
Đối phương muốn phản bác, nhưng vế trước lại chính là anh ta tự liên kết chuyện ăn hàng với việc kiếm được nhiều tiền, lúc này phản bác không khỏi thiếu tự tin. Cuối cùng, tự thấy mình bị quê, anh ta đành quay trở lại bàn của mình.
Truyện của -Gió-
“Em trai ơi, người đó là ai vậy?” Khang Khang nuốt miếng cơm trong miệng xuống, chậm rãi hỏi.
“Một kẻ rảnh rỗi thôi, không cần bận tâm làm gì.”
Mộc Thiêm không để những kẻ không liên quan làm hỏng tâm trạng ăn uống của mình, ăn uống no nê xong cậu dẫn Khang Khang tiếp tục về nhà dọn dẹp.
Phải nói rằng, tuy tổng vệ sinh có chút mệt mỏi, nhưng sau khi thu dọn sạch sẽ từ trong ra ngoài cả ngôi nhà, cảm giác thành tựu mang lại thực sự rất đặc biệt.
Buổi tối Mộc Thiêm không ra ngoài ăn nữa mà dùng nguyên liệu có sẵn trong nhà nấu một bữa cơm thịnh soạn, cùng Khang Khang đón ông Công ông Táo.
Hơn bảy giờ, khi bác đến đón Khang Khang có xách cho Mộc Thiêm một túi hoa quả, đồng thời bảo cậu rằng thời gian tới họ đều rảnh nên sẽ không gửi Khang Khang qua nữa.
“Vâng, cháu biết rồi ạ.”
Mộc Thiêm sớm đã biết Tết này Khang Khang chắc chắn sẽ ở cùng gia đình bác mình, cậu tiễn họ ra về rồi đóng c.h.ặ.t cửa lớn.
Một người đón Tết không cần chuẩn bị quá nhiều thứ. Những ngày sau đó, Mộc Thiêm lái xe ra ngoài mua một chuyến đồ Tết về nhà, rồi bắt đầu tận hưởng những ngày trú đông trong nhà.
Lúc đi trung tâm thương mại sắm Tết, cậu tự mua cho mình hai bộ Lego cỡ lớn làm quà năm mới, ở lỳ trong nhà cũng không thấy buồn chán, ngược lại còn khá tự đắc với niềm vui riêng.
Nếu là mùa đông những năm trước, cậu đâu có nỡ bật máy sưởi rồi ngồi lắp Lego trong nhà, nhưng nếu không bật máy sưởi thì tay run cầm cập vì rét, làm gì còn tâm trí mà chơi. So sánh như thế, Mộc Thiêm càng cảm nhận rõ rệt niềm hạnh phúc của việc có tiền, trong lòng thầm cảm ơn hệ thống vài tiếng.
[Ký chủ không cần cảm ơn tôi, nên cảm ơn sự cần cù của chính mình.]