Con mèo trắng này chính là con thích ngồi chực trước cửa xe của cậu ở trường học, được các sinh viên gọi là “mèo trông cửa”. Lần đầu tiên nó tìm được đến tận nhà, Mộc Thiêm đã vô cùng kinh ngạc, không hiểu sao nó lại biết đường.
Sau đó cậu đăng lên nhóm, các khách hàng đồn đoán rằng, hoặc là mũi nó thính, lần theo mùi mà tìm tới, hoặc là nó đã từng âm thầm bám đuôi theo cậu về nhà.
Truyện của -Gió-
Thực ra khi bắt đầu vào đông Mộc Thiêm đã từng muốn nhận nuôi mèo trắng, nhưng không biết có phải do nó đã quen tự do ở trường, hay đã coi trường học là nhà mình mà nó không chịu đi theo.
Mộc Thiêm đã hỏi thăm các sinh viên trong trường, biết được trong khuôn viên có khu vực riêng đặt các tổ mèo tự chế để lũ mèo trong trường trú đông, kỳ nghỉ cũng có những thầy cô ở lại trường cho ăn hạt, nên cậu không ép buộc nữa. Chỉ là không ngờ, cậu vừa mới nghỉ Tết chưa được bao lâu, mèo trắng đã tự tìm đến tận nhà.
“Meo~”
Mèo trắng ở nhà cậu khá tự nhiên, nó dựng cao đuôi đi loanh quanh khắp nơi, mãi đến khi cậu bưng một bát thịt lại mới cúi đầu nóng lòng ăn ngấu nghiến.
“Em ăn tạm chút này đi, để anh đi hấp thêm ít tôm và thịt cá cho.”
Mèo con lặn lội đường xa từ trường tới đây cũng không dễ dàng gì, Mộc Thiêm cảm thấy thế nào cũng phải tiếp đãi cho t.ử tế, thế là vào bếp lấy tôm lớn và một ít thịt cá ra.
Cậu bóc vỏ tôm đặt trực tiếp vào đĩa, lại băm nát thịt cá làm thành bánh cá, chẳng mấy chốc l.ồ.ng hấp đã làm chín tất cả. Đồ ăn cho mèo hoàn toàn không bỏ muối, khi mở l.ồ.ng hấp ra tràn ngập mùi vị tươi ngon của chính nguyên liệu. Giữa làn hơi nước bốc lên, thịt tôm được hấp thành màu hồng và bánh cá trông rất hấp dẫn.
“Đừng vội, vẫn còn hơi nóng đấy.”
Mùi thơm vừa bay ra, mèo trắng lập tức sán lại dùng đầu cọ cọ vào ống quần cậu. Mộc Thiêm không đưa cho nó ngay mà đặt sang bên cạnh cho nguội bớt.
Mèo trắng thấy cọ cọ không có tác dụng, liền men theo ống quần leo loáng cái đã lên đến vai cậu, định chồm thẳng vào bệ bếp. May mà Mộc Thiêm nhanh tay lẹ mắt, vơ lấy nó ôm gọn vào lòng.
“Hèn chi người ta hay gọi kẻ ham ăn là đồ mèo lười tham ăn.” Mộc Thiêm thuận tay vuốt ve mèo vài cái, rồi cúi người đặt nó xuống đất, đẩy nó ra phía phòng khách, ra hiệu cho nó chờ ở ngoài.
Mèo trắng cũng khá hiểu chuyện, sau khi cảm nhận được sự từ chối qua động tác của cậu thì không cố chui vào bếp nữa, giống như lúc ở cổng trường nó sẽ không tùy tiện vào trong xe mà chỉ ngồi chực ở cửa vậy.
“Xong rồi, ăn được rồi đấy.”
Mộc Thiêm bưng bữa trưa của mình lên bàn, rồi đặt phần đồ ăn cho mèo đã hết nóng xuống trước mặt nó.
Đồ ăn cho mèo đối với con người thì có chút nhạt nhẽo, nhưng với loài mèo thì tuyệt đối là mỹ vị nhân gian. Nó cúi đầu c.ắ.n miếng thịt tôm tươi ngọt và bánh cá mịn màng, ngon đến mức phát ra tiếng “meo meo”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn bộ dạng ăn uống của nó, Mộc Thiêm cũng thấy ngon miệng hơn, ăn liền hai bát cơm với món bò kho củ cải.
Ăn uống no nê xong, một người một mèo ngồi trước sofa sưởi máy sưởi. Mộc Thiêm thuận tay bật tivi lên, thấy kênh thiếu nhi đang chiếu “Tom và Jerry”, liền cùng mèo trắng ngồi xem.
Mùa đông ở trong không gian ấm áp rất dễ khiến người ta buồn ngủ. Trong tiếng nhạc vui nhộn của “Tom và Jerry”, mèo trắng ngủ thiếp đi trước, không lâu sau Mộc Thiêm cũng tựa vào sofa chợp mắt một lát.
Mãi đến hơn ba giờ chiều, mèo trắng bắt đầu chạy ra phía ban công, dường như muốn rời đi.
“Đợi chút, anh lấy ít đồ rồi tiễn em về trường.”
Dù sao cũng không có việc gì, cộng thêm hôm nay có nắng, mặt đường bên ngoài không còn đóng một lớp băng mỏng như mấy ngày trước, Mộc Thiêm quyết định đưa mèo trắng về trường, sẵn tiện đi dạo hít thở không khí.
Khi chiếc xe màu xanh trắng chạy trên đường, dù tấm biển Thi Mới Nướng chưa được treo lên, vẫn có người nhận ra xe nhà cậu, lập tức hào hứng hỏi: “Ông chủ anh bày hàng rồi à! Vẫn ở Đại học Q chứ?”
“Chưa, mùng 10 mới bày hàng cơ.” Mộc Thiêm vội vàng đáp.
Người qua đường nghe vậy lộ ra vẻ mặt thất vọng, nhưng vẫn chúc cậu một câu mừng năm mới và nhét cho một nắm kẹo: “Kẹo hỷ lấy từ bữa tiệc hôm qua đấy, cho anh chút may mắn.”
“Vậy thì cảm ơn anh nhé.”
Chỉ là vài viên kẹo, lại còn là kẹo hỷ, Mộc Thiêm cũng không tiện từ chối nên đưa tay nhận lấy.
Đến khi cậu đưa mèo trắng về tới trường, cổng lớn vẫn còn khóa, cậu bèn treo phần thức ăn chuẩn bị cho mèo trắng lên cổ nó để nó tự mang vào trong trường.
“Ông chủ Mộc, cuối cùng anh cũng xuất hiện rồi!”
Mộc Thiêm vừa tiễn mèo xong thì nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng, quay đầu lại thì ra là bố của Đậu Đậu.
“Mùng 10 tôi mới dọn hàng, hôm nay chỉ qua đưa Tiểu Bạch về trường thôi.” Mộc Thiêm giải thích xong liền nhìn về phía siêu thị mini nhà anh ấy: “Mọi người đã mở cửa rồi à?”
Bố Đậu Đậu: “Mùng Một đã mở rồi, chẳng là tranh thủ lúc mọi người đi chúc Tết, mấy hộp quà Tết dễ bán nên mở sớm chút để kiếm thêm đồng ra đồng vào.”
Trong lúc hai người lớn đang trò chuyện, Đậu Đậu bỗng chạy tới, ngẩng đầu hỏi: “Khang Khang sao không đến ạ?”
“Khang Khang đang ở nhà bác, đợi vài ngày nữa anh sẽ dẫn Khang Khang đến tìm em chơi.” Mộc Thiêm nói xong thuận tay đưa nắm kẹo hỷ vừa được tặng cho cậu bé.