Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 188



Dịp nghỉ lễ đi chơi mà có một người địa phương dẫn đường thì đúng là rất tuyệt. Các fan nghe anh ta bảo sẽ mời ăn đồ nướng liền tạm thời tha thứ cho, và tích cực giơ tay đăng ký.

Dư Hướng Thiên không biết họ nói thật hay đùa, nhưng vẫn lập tức lập một cái nhóm để họ vào trước, sau đó lại tiếp tục sự nghiệp ăn uống.

Ăn xong khoai tây, anh ta liền đưa tay lấy khung xương gà nướng. Lần này không cố tình trêu fan nữa mà khen ngợi một cách thực tế: “Khung xương gà nhà ông chủ tươi đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lại còn được xử lý cực kỳ sạch sẽ, miếng xương nào tôi cũng dám yên tâm c.ắ.n xuống. Hơn nữa, cái vị ngọt nhẹ cùng vị giấm nhạt đến mức gần như không thấy kia thực sự làm tăng độ tươi ngon của thịt lên rất nhiều…”

Theo đà anh ta ăn xong khoai tây nướng đến khung xương gà nướng, ăn xong khung xương gà lại gặm móng giò, gặm xong móng giò lại ăn đậu hũ khô, đợi đến khi ăn sạch bách chỗ đồ nướng thì cái nhóm “Đồ nướng Quốc tế Lao động” vừa lập đã có rất nhiều fan tham gia. Rõ ràng ai nấy đều bị anh ta làm cho phát thèm, cảm thấy dù thế nào đi nữa cũng phải tranh thủ kỳ nghỉ lễ này đến ăn một chuyến cho bằng được.

Mộc Thiêm vốn không biết có nhiều người ngoại tỉnh dự định đến ăn đồ nướng nhà mình vào dịp Quốc tế Lao động như vậy, cho đến tận cuối tháng Tư, khi đi bày hàng thì có một vị khách nói với cậu:

“Ông chủ ơi, vì anh mà em trai tôi không mua nổi vé về quê dịp Quốc tế Lao động này đấy.” Có thể thấy là chị em ruột thịt, vị khách này vừa nói vừa cười khá vui vẻ.

“Vì tôi?” Mộc Thiêm đưa tay đẩy lại chiếc khẩu trang trên mặt, vẻ mặt đầy khó hiểu, không hiểu chuyện không mua được vé thì liên quan gì đến mình.

Truyện của -Gió-

“Đúng thế, vì quá nhiều người tỉnh khác muốn đến ăn đồ nướng nhà anh vào dịp Quốc tế Lao động nên vé bị giành sạch rồi, em trai tôi căn bản không chen nổi.”

Vị khách thấy cậu không tin liền mở điện thoại cho xem video: “Anh nhìn xem, chỉ riêng dưới cái video này thôi đã có bao nhiêu người đang khoe vé, bảo là nhân dịp Quốc tế Lao động phải đến nếm thử tay nghề của anh.”

Mộc Thiêm lướt qua một lượt, phát hiện quả thực có không ít người, không khỏi nhớ lại sự bận rộn bị khách du lịch chi phối vào dịp Quốc Khánh năm ngoái, cổ tay đã bắt đầu cảm thấy mỏi trước.

Bình thường tiệm của cậu kinh doanh cũng rất tốt, nhưng vì khách đều là người địa phương, hôm nay không ăn được thì mai đến. Nhưng khách du lịch thì khác, người ta khó khăn lắm mới đến một chuyến, dịp Quốc Khánh năm ngoái để khách không bị mất công vô ích, Mộc Thiêm đã phải tăng thêm nguyên liệu, đến mức cảm giác như nướng mãi không xong, thực sự là nướng không xuể.

Trong khi cậu đang hồi tưởng, các vị khách khác cũng đua nhau lên tiếng: “Đúng thế, trên mạng cứ hễ lướt thấy video về quán anh là dưới phần bình luận lại có một đống người tỉnh khác đòi ăn, còn có người hỏi địa chỉ cụ thể nữa, tôi gửi hết cho họ rồi.”

Thế thì anh cũng “tốt bụng” quá nhỉ...

Mộc Thiêm không nói ra miệng nhưng trong lòng thầm cảm thán.

“Tôi thấy có một streamer lớn bảo dịp Quốc tế Lao động sẽ đến thành phố Q chơi, bên dưới có rất nhiều người đề xuất quán đồ nướng của anh đấy.”

“Không phải chứ, tôi còn chưa ăn đủ mà khách tỉnh khác đã tới giành rồi sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giữa tiếng bàn tán của khách hàng, Mộc Thiêm thử dò hỏi: “Mọi người bảo xem, nếu Quốc tế Lao động tôi cũng nghỉ lễ thì sao nhỉ…”

“Đừng mà ông chủ! Quốc tế Lao động tôi không muốn đi chen chúc ngoài đường nên đã hẹn bạn đến đây chơi, còn tuyên bố trước là sẽ dẫn cô ấy đi ăn món đồ nướng ngon nhất thế giới rồi!”

“Ông chủ, tôi thấy giờ anh nói chuyện nghỉ lễ là hơi muộn rồi đấy, đám khách tỉnh khác kia vé đã mua xong cả rồi, nếu anh mà nghỉ Quốc tế Lao động, tôi nghĩ họ sẽ tìm thẳng đến tận nhà anh mất.”

“Đừng mà ông chủ, đông người không tốt sao? Anh nghĩ đến tiền đi, toàn là tiền đó!”

“Quốc tế Lao động ai cũng được nghỉ, dựa vào cái gì mà ông chủ không được nghỉ? Ông chủ, tôi ủng hộ anh nghỉ!”

“Xì! Ông chủ đừng nghe anh ta, chắc chắn Quốc tế Lao động anh ta đi du lịch nên mới nói hay thế thôi.”

Mộc Thiêm thực ra biết việc nghỉ lễ Quốc tế Lao động là không thực tế, khẽ thở dài một tiếng rồi chỉ đành tiếp tục nướng đồ. Theo động tác lật nguyên liệu của cậu, mùi khoai tây cháy cạnh đặc trưng, mùi thịt thơm nồng nàn và hương vị gia vị đồ nướng theo gió bay xa, bảo là “hương thơm mười dặm” cũng không quá lời.

Thôi kệ, cũng chỉ có mấy ngày thôi, cố gắng chút là qua, đợi sau Quốc tế Lao động thì nghỉ ngơi thêm mấy ngày bù lại.

Mộc Thiêm lấy mức độ bận rộn của kỳ Quốc Khánh năm ngoái để dự tính cho dịp Quốc tế Lao động năm nay, nhưng cậu không ngờ rằng Quốc Khánh năm ngoái quán cậu mới chỉ nổi tiếng về hương vị, lúc đó trên mạng cũng chưa hot đến thế. Nhưng giờ thì khác, nhà cậu không chỉ vị ngon mà nguyên liệu còn tươi sạch, giờ đã nổi đình nổi đám trên mạng, ngày nào cũng có người chia sẻ video, rất nhiều người tỉnh khác lặn lội đường xa đến thành phố Q chỉ vì món đồ nướng của cậu.

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Quốc tế Lao động, Mộc Thiêm tự giác chuẩn bị thêm nhiều nguyên liệu theo tiêu chuẩn Quốc Khánh năm ngoái để hệ thống giao tới.

Buổi sáng khi đang ở nhà cùng Khang Khang sơ chế nguyên liệu, cậu cứ thấy ngứa mũi, vào nhà vệ sinh rửa mặt hắt hơi mấy cái mới thấy đỡ hơn.

Khang Khang nghe thấy cậu hắt hơi, chắc là hiểu lầm cậu bị ốm nên ghé sát cửa bảo: “Em trai uống t.h.u.ố.c.”

“Em không bị cảm, chỉ hắt hơi mấy cái thôi, không cần uống t.h.u.ố.c đâu.” Mộc Thiêm nói xong rửa sạch tay rồi lại tiếp tục bận rộn.

Cậu là người khá kỹ tính, không chỉ khi đi bày hàng mới dọn dẹp xe sạch bóng, mà lúc sơ chế ở nhà không ai nhìn thấy cậu cũng luôn giữ gìn vệ sinh, chẳng trách khách hàng chỉ cần ăn đồ nướng nhà cậu một lần là mê mẩn.

Hơn hai giờ chiều, vẫn chưa đến giờ Mộc Thiêm ra hàng, nhưng tại cổng trường Đại học Q đã tập trung rất đông người.

Một nữ streamer tên là “Sâu Ăn Đường Đường” nhìn đám đông xung quanh, nói vào phòng livestream: “Mọi người nhìn xem, quầy đồ nướng đó còn chưa ra hàng mà đã có bao nhiêu người đến xếp hàng rồi này…”