[Tôi cảm thấy dùng đóng gói chân không chắc là gửi được thật đấy, streamer đóng gói cho tôi một phần với!]
[Chẳng phải lúc nãy bạn bảo loại đồ nướng phải giải đề mới mua được này, ngon đến mấy bạn cũng không ăn sao?]
[Đúng thế, tôi từng nói vậy đấy, thì sao nào? Giờ tôi thấy thơm quá rồi không được à?]
[Mấy người định làm tôi cười c.h.ế.t hả? Streamer bày tỏ cấm việc tùy tiện xin ăn, cấm kiểu vừa muốn cái này vừa muốn cái kia lại còn muốn thêm cái nữa.]
[Nói đi cũng phải nói lại, quầy đồ nướng này nhìn ngon thật sự, nguyên liệu trông rất tươi sạch, giờ tôi mua vé đi thành phố Q còn kịp không nhỉ?]
[Ai hiểu cho tôi không, một người thành phố Q chính hiệu, rõ ràng có thể trực tiếp về nhà ăn đồ nướng, kết quả vì không giành được vé mà chỉ có thể nằm trong phòng livestream nhìn mà thèm. Tôi thật sự bái phục cái đám đ.â.m sau lưng các người, ai nấy giành vé nhanh quá thể.]
“Không biết miêu tả với mọi người thế nào, nhưng đồ nướng nhà này thực sự cực kỳ ngon. Hơn nữa là kiểu miếng đầu tiên đã làm bạn kinh ngạc, càng ăn về sau càng thấy thơm, hoàn toàn không bị ngấy chút nào. Tôi cảm thấy cho tôi ăn đồ nướng nhà này hằng ngày tôi cũng chịu luôn!”
Fan đã thèm đến phát điên rồi, vậy mà cô vẫn chưa thấy đủ, tiếp tục khen lấy khen để, biểu cảm không hề có chút khoa trương cố ý nào mà hoàn toàn là suy nghĩ thật lòng từ tận đáy lòng.
Sâu Ăn Đường Đường không phải kiểu streamer “thần ăn”, cô chủ yếu dựa vào nhan sắc và việc đi review các quán ăn. Tuy nhiên so với mọi khi, hôm nay cô ăn chắc chắn không hề ít: nào là móng giò, bắp nướng, rồi cả sườn cừu... toàn món khá đầy bụng.
Cuối cùng sau khi ăn xong miếng đồ nướng cuối cùng, trên mặt cô lộ ra vẻ chưa thỏa mãn: “Ngon quá, tôi vẫn muốn ăn nữa…”
Khi fan không khỏi cảm thán hôm nay sức ăn của cô thật tốt, Sâu Ăn Đường Đường chép miệng bảo muốn ăn là một chuyện, nhưng bụng đã không còn chỗ chứa nữa rồi.
“Hay là tôi đi dạo loanh quanh gần đây cho tiêu bớt cơm rồi lại đi ăn tiếp vậy. Tôi thấy cạnh đây có mấy con mèo, đúng lúc có mang theo súp thưởng, có thể qua cho tụi nó ăn một chút.”
Sâu Ăn Đường Đường thực sự vẫn chưa ăn đã thèm, nhất là khi nghĩ đến việc trên quầy đồ nướng còn rất nhiều món mình chưa được thử, cô lại càng không muốn rời đi.
Truyện của -Gió-
Cô lấy một thanh súp thưởng từ trong túi xách ra, tiến thẳng đến chỗ con mèo trắng đang nằm cạnh xe: “Mèo con ơi, lại đây nào~”
Mèo trắng ngẩng đầu nhìn cô một cái, mũi khẽ hếch lên như đang ngửi, nhưng giây sau lại nằm bẹp xuống như cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sao nó không ăn nhỉ?” Cô không hiểu lắm, đành cầm súp thưởng đi tìm mấy con mèo khác, nhưng lúc này mấy con mèo quanh đó đều bận rộn làm nũng đòi thịt từ các du khách khác, chẳng mấy mặn mà với súp thưởng.
“Tôi hiểu rồi, tụi nó được ăn ngon quen miệng rồi nên mới không thèm súp thưởng đây mà.”
Khi cô nhận ra điều đó, fan trong phòng livestream càng thêm tò mò không biết đồ nướng ở đây ngon đến mức nào.
Một người hâm mộ nuôi mèo cho biết, cô ấy từng đóng gói đồ nướng ăn không hết mang về nhà, mèo nhà cô ấy nhất định không ăn. Sau đó cô rửa sạch gia vị đi thì phát hiện thịt đó vốn không tươi, ngửi kỹ còn có mùi lạ.
Một người nuôi ch.ó khác cũng kể, có lần anh ta mua xúc xích nướng, đặc biệt mang về một cây cho ch.ó nhà mình, kết quả chú ch.ó cũng chỉ ngửi hai cái rồi bỏ đi.
Sau khi bỏ cuộc với việc cho mèo ăn, Sâu Ăn Đường Đường đứng dậy và phát hiện hàng người đợi trước quầy đồ nướng dường như còn đông hơn lúc nãy. Cô vội vàng chạy về phía cuối hàng vừa nói với phòng livestream: “Tôi cảm giác bây giờ mình đi xếp hàng, đến lúc tới lượt thì chỗ đồ nướng vừa ăn chắc cũng tiêu hóa gần hết rồi.”
Người xung quanh thực sự ngày càng đông, đến mức các khách quen khi tới nơi đều bị sốc, do dự hai giây mới chịu gia nhập vào hàng.
Chu Dao Dao nhìn dòng người dài dằng dặc phía trước, không nhịn được mà gọi video cho ông nội. Ngay khi video được kết nối, cô liền giơ điện thoại lên nói: “Ông nội nhìn xem, cháu đã bảo là để cháu ra mua cho mà, nếu để ông đi thì chân ông chắc đứng đến rụng rời luôn.”
Ông nội cô dù già nhưng tâm hồn vẫn còn trẻ, từ khi phát hiện ra quầy Thi Mới Nướng là cực kỳ mê đồ nướng. Người nhà không cho ăn là ông lại thích lén lút đi mua.
Cách đây vài ngày, sau khi ăn vụng xong trên đường về ông bị ngã một cú, người không sao, chỉ bị trầy xước đầu gối nhưng cả nhà đều được phen hú vía. Họ yêu cầu ông nếu muốn ăn thì cứ gọi người đi mua giúp, đừng tự mình chạy xa như vậy nữa.
“Sao hôm nay lại đông thế này.” Ông Chu nhìn hàng dài dằng dặc, biểu cảm vô cùng kinh ngạc.
Chu Dao Dao lúc đầu cũng ngạc nhiên như ông, nhưng nghĩ lại hôm nay là lễ Quốc tế Lao động nên thấy cũng bình thường: “Hôm nay là Quốc tế Lao động, mọi người đều được nghỉ mà. Với cả cháu nghe phía trước nói chuyện, hình như có rất nhiều người đặc biệt từ nơi khác lặn lội đến đây để ăn đồ nướng...”
Cô trò chuyện với ông nội một lúc lâu, giữa chừng ông còn hỏi có cần ông mang ghế ra cho ngồi xếp hàng không, nhưng cô từ chối thẳng thừng và cảnh cáo ông không được ra đây, nếu không mua xong cô sẽ không cho ông ăn miếng nào.
“Cứ tưởng du khách đến ông chủ sẽ bận rộn lắm, ai dè quên mất đông người xếp hàng thế này thì lại càng khó mua. Biết thế này mình đã đến sớm hơn.”
Vị khách quen vừa nãy còn cười hì hì trêu chọc Mộc Thiêm, giờ đang xếp hàng nên không còn cười nổi nữa.
Người đứng sau anh ta đang cầm điện thoại xem tin nhắn trong nhóm đồ nướng, nghe vậy liền tiếp lời: “Đến sớm cũng chẳng ích gì đâu, đám du khách này chưa đến ba giờ đã đứng đây đợi rồi, trừ khi anh đến sớm hơn họ.”