Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 194



Ấy vậy mà, trong lúc gia đình bốn người họ đang tận hưởng đồ nướng, thì ngay trước quầy đồ nướng đã có phụ huynh bắt đầu làm mất hứng.

“Đắt quá! Có chừng này tiền về nhà mua được bao nhiêu thịt, tự mình làm không phải hời hơn sao? Đi thôi, đi thôi, không mua ở đây nữa.”

Nhạn T.ử mở lời dỗ dành: “Ơ kìa mẹ, sắp đến lượt mình rồi mà, giờ mà đi chẳng phải uổng công xếp hàng nãy giờ sao. Đồ nướng quầy này ngon lắm, đã đến đây rồi thì mình nếm thử đi mẹ.”

Câu châm ngôn “đã đến đây rồi” dường như chỉ có tác dụng “bắt cóc” trẻ con, chứ với phụ huynh thì vô dụng.

Mẹ của Nhạn T.ử nghe con gái nói vậy, vẻ mặt không những không giãn ra mà chân mày còn nhíu c.h.ặ.t hơn: “Lúc nãy mẹ đã bảo đừng có xếp hàng rồi, con cứ nhất quyết đòi xếp. Nếu biết đắt thế này, ngay từ đầu mẹ đã lôi con đi rồi…”

Có thể thấy, ngay từ đầu bà đã không muốn lãng phí tiền, nhưng vì đồ nướng tỏa mùi thực sự rất thơm, cộng thêm con gái cứ nói lời ngọt ngào dỗ dành nên bà mới đồng ý xếp hàng. Kết quả khi lên đến phía trước, nhìn rõ giá cả trên thực đơn, bà lập tức chê đắt và không muốn tiêu tiền nữa.

“Đồ nướng nhà này ngon lắm ạ, nguyên liệu họ dùng lại cực kỳ tốt, tính ra thực sự không đắt đâu mẹ. Mình có thể mua ít đi một chút cũng được.”

“Thế này mà còn không đắt? Đúng là con không lo liệu việc nhà nên không biết củi gạo mắm muối đắt đỏ thế nào, có chừng này tiền mua thức ăn làm được mấy bữa cơm rồi. Con kiếm tiền bộ dễ lắm sao? Đi ra đây tiền xe cộ đã tốn bao nhiêu rồi, giờ còn ăn uống linh đình, lương của con chắc phá sạch mất thôi…”

Nhạn T.ử nghe tiếng mẹ ngày càng lớn, cảm thấy rất xấu hổ, không hiểu tại sao mình bỏ tiền đưa mẹ đi chơi mà bà cứ luôn làm mất hứng như vậy.

“Đúng đấy, mẹ bạn nói chí phải, phụ nữ vẫn nên cần kiệm trị gia một chút. Đồ nướng không phải thứ mọi người nên ăn đâu, giờ bạn cứ vung tay quá trán tiêu hết tiền, sau này kết hôn thì tính sao? Phụ nữ tốt là phải biết tiết kiệm tiền, để dành cho chồng cho con, thế mới là người vợ hiền người mẹ tốt chứ.”

Một thanh niên bước tới, nói xong liền cười hì hì nhìn mẹ Nhạn Tử, “Dì ơi, cháu là đàn ông, cháu có thể ăn đồ nướng. Hai người nhường vị trí này cho cháu đi, đúng lúc cháu đỡ phải đi xếp hàng.”

“Cậu bị bệnh à! Chúng tôi xếp hàng bao lâu nay, dựa vào cái gì mà nhường cho cậu?” Mẹ Nhạn T.ử thấy bộ dạng cười cợt nhả của hắn liền nghĩ ngay đến người bố không trách nhiệm của con gái, cơn tức giận lập tức bùng lên.

Gã thanh niên hào phóng nói: “Không để hai người phải xếp hàng không công đâu, cháu trả hai tệ.”

“Hai tệ của cậu làm bằng vàng chắc? Ai thèm!”

Nhạn T.ử thấy mẹ từ chối đối phương, liền mở lời hỏi: “Mẹ, thế mình còn ăn đồ nướng nữa không ạ?”

Truyện của -Gió-

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ăn chứ, sao lại không ăn, nhà mình giờ có gánh nặng gì đâu, chỉ là một bữa đồ nướng thôi mà, có phải không ăn nổi đâu.” Mẹ của Nhạn T.ử không phải không thương con gái, chỉ là ngày xưa một mình nuôi con quá vất vả, thấu hiểu sâu sắc tầm quan trọng của việc có tiền trong tay nên mới luôn hy vọng con gái tiết kiệm thêm một chút.

Tuy nhiên, nói xong bà bỗng nhiên có chút nghĩ thông, nghĩ đến việc con gái giờ đã đi làm, bản thân bà vẫn còn kiếm được tiền, liệu có cần thiết phải tiết kiệm thái quá như trước kia không.

Bà thầm nghĩ rồi nhìn sang con gái, phát hiện lúc này trên mặt cô đang nở nụ cười rạng rỡ, trong lòng bà chợt dấy lên niềm day dứt. Bà cảm thấy rõ ràng hồi con còn nhỏ bà luôn thấy mắc nợ con, tự nhủ khi có tiền nhất định phải bù đắp, kết quả giờ đây lại lẫn lộn đầu đuôi, đến cả tiền do chính con làm ra cũng muốn quản không cho con tiêu.

“Con muốn ăn gì, mẹ mua cho.” Những người làm bố làm mẹ dù có nhận ra mình sai, cách thừa nhận lỗi lầm cũng luôn vòng vo như vậy.

Nhưng Nhạn T.ử không hề để tâm, bởi mục đích chính cô đưa mẹ ra ngoài chơi là vì thấy mẹ những năm qua quá vất vả, muốn mẹ được thả lỏng, tận hưởng cuộc sống một chút.

Hai mẹ con hòa thuận tiến về phía trước. Trong khi chờ vị khách phía trước rời đi để giải đề đặt món, gã thanh niên lúc nãy thản nhiên quay người bỏ đi.

Tuy nhiên, có người nhìn ra gã dường như cố tình làm vậy để khích tướng người mẹ, liền giơ ngón tay cái hướng về phía gã.

30 tệ một cái móng giò nướng, đối với một số người trẻ cũng thấy là đắt, huống chi là mẹ Nhạn Tử.

Nhưng bà vừa mới nghĩ thông xong, cộng thêm việc con gái đã nghiêm túc giải xong đề mới được đặt món, cuối cùng bà vẫn nuốt lại những lời định nói vào trong, chỉ thầm cảm thán trong lòng đồ đạc bây giờ thật đắt đỏ.

“Mẹ muốn ăn gì ạ?” Nhạn T.ử đương nhiên không chỉ lo gọi món cho mình, cô mỉm cười hỏi mẹ.

Mẹ Nhạn Tử: “Mẹ không thích ăn móng giò, con đừng gọi cho mẹ, mẹ lấy một cái bánh nướng là được rồi.”

Bánh nướng chỉ có 5 tệ một cái, lại còn chắc dạ, có lẽ trong mắt bà đây là món đáng đồng tiền bát gạo nhất trên cả cái quầy đồ nướng này.

“Chỉ một cái bánh nướng sao mà ăn, mẹ gọi thêm vài món đi, vừa phải xếp hàng vừa phải giải đề, ăn được bữa đồ nướng này không dễ đâu, với cả về nhà là không được ăn nữa đâu đấy.”

Dưới tiếng làm nũng của con gái, người mẹ cuối cùng gọi thêm bánh gạo nướng và nấm hương nướng.

Nhạn T.ử nhìn ra mẹ toàn chọn những món rẻ, nhưng nghĩ đến việc bà không còn làm mất hứng đã là một tiến bộ lớn nên cô không nói gì thêm, mà gọi thêm một phần bánh gạo nướng mình thích, số còn lại cô tự chọn theo ý mình.

“Ông chủ, móng giò có thể cắt ra giúp tôi không?”