Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 200



Sau khi quầy Thi Mới Nướng bắt đầu sử dụng thẻ gọi số, Mộc Thiêm vừa dọn hàng ra chưa bao lâu thì tất cả số đã bị lấy sạch. Việc này giúp du khách khỏi mất công xếp hàng vô ích, nhưng những người không lấy được số vẫn không cam lòng, cứ phải đi quanh xe hỏi thêm vài câu.

Mộc Thiêm: “Mọi người sang các quán đồ nướng khác xem thử đi, những quán khác cũng ngon lắm.”

Năng lực của cậu thật sự có hạn, không thể tiếp đãi hết bấy nhiêu du khách. Nói xong, trong đầu cậu còn đang định bụng tối về nhà sẽ tìm người hỏi thăm vài quán đồ nướng chất lượng trong thành phố, để ngày mai có thể trực tiếp giới thiệu khách đi nơi khác.

“Ông chủ đừng lừa tôi, ai cũng bảo ở thành phố Q chỉ có đồ nướng nhà anh là ngon nhất, tôi lặn lội tới đây là vì quầy anh đấy.”

“Vậy ngày mai anh đến sớm chút nhé, nhà tôi có bao nhiêu nguyên liệu thì phát bấy nhiêu số, hiện tại thực sự không còn dư đâu.” Mộc Thiêm bất lực nói.

Vị khách không lấy được số đứng trước xe, nhìn những xiên đồ nướng trên bếp đang chảy mỡ xèo xèo, trông ngon mắt vô cùng, cảm thấy món đồ nướng thơm lừng thế này mà hôm nay không được nếm thử thì tối về chắc chắn sẽ mất ngủ.

“Phải làm sao đây chị? Hay mình đợi đến mai?” Tiểu Ngọc quay sang hỏi chị gái, nhưng nhìn biểu cảm trên mặt cô thì rõ ràng là muốn ăn ngay hôm nay.

Chẳng còn cách nào, những du khách khác có lẽ vốn dĩ đã có kế hoạch đi du lịch Quốc tế Lao động, nghĩ là đi đâu cũng thế nên mới đến thành phố Q ăn đồ nướng. Nhưng cô thì khác, ban đầu cô chẳng định ra khỏi cửa, chính vì lướt thấy video đồ nướng thèm quá không chịu nổi mới kéo chị gái đến đây.

“Hay là xem có thể bỏ tiền mua lại số của ai không.” Chị gái Tiểu Ngọc ngửi mùi đồ nướng cũng thèm không kém, chỉ thấy chưa có quán nào mà chỉ ngửi mùi thôi đã khiến cô ứa nước miếng thế này.

Hai người đang do dự không biết thương lượng với vị khách nào có số thì một ông lão, không biết có phải nghe thấy họ nói chuyện mua số hay không, đã giơ thẻ gọi số đi tới: “Tôi có số đây, hai cô có cần không?”

Hai chị em ngẩn người một lát, rồi Tiểu Ngọc lên tiếng hỏi: “Ông ơi, ông muốn bán lại số ạ? Giá bao nhiêu tiền ạ?”

“Có thể đổi cho ông một cái móng giò nướng được không? Cháu gái ông rất thích ăn móng giò.” Ông lão nghĩ đến việc móng giò nướng giá 30 tệ một cái, khi đưa ra yêu cầu có chút ngại ngùng.

Ông không phải là dân đầu cơ chuyên nghiệp. Với độ hot của quán, cũng có những kẻ đầu cơ muốn đến bán lại số, nhưng khi lấy thẻ gọi số phải quét mã, quét xong máy sẽ liên kết với điện thoại đó, trừ khi chuyển nhượng cả điện thoại nếu không thì không thể đưa số cho người khác được. Dân đầu cơ chuyên nghiệp chê việc bán lại số nhà cậu không có lời nên không muốn đến, còn những người khác sau khi lấy được số thì không chịu nổi sự cám dỗ của đồ nướng, chẳng mấy ai nỡ bán.

Truyện của -Gió-

Ông lão có được số là vì có người nhắc ông rằng số này có thể đổi ra tiền, bảo ông đến sớm mà lấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hôm qua ông nhặt chai lọ khách bỏ lại quanh đây, nhặt xong ngửi mùi đồ nướng thơm quá nên đứng lại xem một lát. Có vị khách mủi lòng, không nỡ nhìn người già đứng đó nhìn trân trân một cách tội nghiệp nên định mời ông ăn, nhưng ông xua tay từ chối ngay.

Vị khách đó nhận ra ông lão rất tự trọng, không muốn nhận sự giúp đỡ vô cớ của người khác, nên đã bày cách cho ông, bảo ông ngày mai đến sớm lấy một số, có thể dùng số đó đổi tiền với người khác, ít nhất cũng đổi được 50 tệ.

May mắn là ông lão có một chiếc điện thoại cũ nhặt được trong đống rác. Vì hiện nay giáo viên ở trường thường gửi thông báo cho phụ huynh qua nhóm điện thoại, nên ông đã đặc biệt đi tìm tiệm sửa chiếc điện thoại cũ đó. Chủ tiệm điện thoại thật sự là người tốt, không chê mẫu điện thoại cũ kỹ, sửa xong còn giúp thay pin mới, lại còn làm cho ông một chiếc sim có gói cước cực thấp.

Ông lão hôm nay đến sớm, nhờ sự giúp đỡ của những người tốt bụng mà dùng chiếc điện thoại cũ lấy số thành công. Thấy có người đang cần, ông liền tiến lên hỏi thăm. Dù hôm qua vị khách kia có dạy ông dùng số để bán lấy tiền, nhưng suy cho cùng ông vẫn thấy ngại, nên chỉ nghĩ đến việc đổi lấy một cái móng giò mang về cho cháu gái.

“Ý ông là không lấy tiền, chỉ cần một cái móng giò nướng thôi ạ?” Tiểu Ngọc xác nhận lại với ông.

Ông lão gật đầu: “Đúng thế.”

“Vậy thì cháu cảm ơn ông ạ.”

Dự tính ban đầu của hai chị em là bỏ ra khoảng 50 tệ, nhiều nhất là không quá 100 để mua lại số. Nếu hơn 100 thì họ đành đợi đến mai. Nay chỉ cần bỏ ra 30 tệ tiền móng giò nướng, làm sao họ có thể không đồng ý cho được.

Nghĩ đến việc sắp được ăn đồ nướng, tâm trạng hai người tốt hẳn lên. Sau khi nhận thẻ gọi số từ tay ông lão và thấy số thứ tự cũng khá sớm, họ lại càng vui vẻ hơn.

Trong lúc chờ gọi số, ông lão không ngồi yên mà tiếp tục loanh quanh xem có chai lọ nào để nhặt không.

Hai chị em đều là người có giáo d.ụ.c, không hề chê bai ông lão tay xách bao tải, ngược lại còn giúp ông nhặt thêm mấy cái chai đưa cho.

Khi thẻ gọi số vang lên âm thanh nhắc nhở, Tiểu Ngọc phấn khích reo lên: “Cuối cùng cũng đến lượt mình rồi, đi thôi, đi thôi, đi gọi món nào!”

Sau khi nhận máy tính bảng, chị gái Tiểu Ngọc tuyên bố chị trả tiền thì không vấn đề gì, nhưng bảo chị giải đề thì xin miễn. Tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi, kiến thức học được đã sớm trả lại hết cho thầy cô.

Chị không chịu làm, Tiểu Ngọc đành tự mình ôm máy tính bảng suy nghĩ. Mất vài phút, cô cuối cùng cũng giải xong đề để vào trang gọi món.

“Ông ơi, móng giò của ông có lấy cay không ạ?” Cô không quên việc đã hứa với ông lão, lên tiếng hỏi trước tiên.