Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 202



Ăn xong khung xương gà, hai chị em tiếp tục chuyển sang các món khác. Những món gọi hai phần thì còn đỡ, ai ăn phần nấy, còn những món chỉ gọi một phần thì khiến họ trực tiếp lao vào giành giật.

Lúc nãy quên không nhờ ông chủ cắt đôi bắp ngô nướng, giờ họ đành tự tay bẻ làm hai.

“Em lấy nửa dưới!” Tiểu Ngọc đang định vươn tay chộp lấy nửa bắp ngô nhiều hơn thì thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc, vội vàng nép ngay sau lưng chị gái.

“Em làm gì thế?”

“Em thấy học sinh lớp em rồi, đúng là quỷ ám, sao ở đây cũng gặp được học sinh chứ...”

Không chỉ học sinh đi trên đường thấy giáo viên là muốn né, mà thực tế nhiều giáo viên cũng chẳng muốn gặp học sinh bên ngoài.

Đối với Tiểu Ngọc, mỗi lần tình cờ gặp học sinh ở ngoài, cô lại phải bày ra bộ dạng chuẩn mực của giáo viên để chào hỏi đứa trẻ, rồi còn bị phụ huynh kéo lại hỏi han tình hình con cái ở trường, thật sự là đau hết cả đầu.

Truyện của -Gió-

“Thấy thì thấy chứ, làm giáo viên mà lại sợ học sinh à?” Chị gái nói xong, nhân lúc em gái không chú ý liền cúi xuống c.ắ.n một miếng to vào nửa bắp ngô nhiều hơn. Phát hiện bắp nướng thanh ngọt giòn sần sật, không chỉ vị bắp cực kỳ đậm đà mà gia vị và vị bắp còn hòa quyện hoàn hảo, ngon đến mức mắt cô cũng sáng rực lên.

Bắp cũng ngon quá đi mất!

Tiểu Ngọc thấy chị đã tranh thủ c.ắ.n trước một miếng, chỉ đành một mặt thầm trách học sinh nhà mình xuất hiện không đúng lúc, một mặt cầm nửa bắp ngô còn lại trốn sau lưng chị mà ăn.

“Ừm, bắp này ngon thật! Vị bắp đậm đà, ăn vừa non vừa ngọt.” Vị ngọt thanh tự nhiên của bắp kết hợp với gia vị đồ nướng tạo nên vị ngọt cay đan xen. Tiểu Ngọc khen xong mới thì thầm: “Chị không hiểu đâu, không phải em sợ học sinh, mà là ngày nào tụi em cũng dặn bọn trẻ trong lớp không được ăn đồ nướng, đồ chiên rán ngoài cổng trường. Giờ mà để nó thấy em đang ăn đồ nướng thì em còn mặt mũi nào nữa?”

Chị gái nghe vậy không nhịn được cười: “Làm giáo viên mà chính em cũng ăn đồ nướng, sao lại không cho bọn trẻ ăn?”

“Chị tưởng em muốn quản chắc, chẳng qua mấy phụ huynh cứ hay đến phàn nàn, bảo con nhà họ cứ tan học là đòi ăn đồ bán ngoài cổng.” Tiểu Ngọc vừa gặm bắp vừa nói tiếp: “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mấy hàng quán ngoài cổng trường em nguyên liệu đúng là chẳng ra sao thật. Nếu họ cũng làm ăn thành thật như ông chủ quán này, dùng đồ tươi sống để bán thì em thấy ăn một chút cũng chẳng sao.”

“Đúng thế, đồ nướng ở đây vừa ngon vừa tươi, nhất là khung xương gà nướng, đúng là mỹ vị nhân gian. Chị thấy dù anh ấy không bán món gì khác, chỉ chuyên bán khung xương gà nướng thôi thì khách cũng đông nghịt.”

Chị gái hồi tưởng lại hương vị khung xương gà vừa ăn, chân mày chợt nhíu lại: “Nói mới nhớ, không so sánh thì thôi, so sánh rồi mới thấy hình như mấy cái khung xương gà chiên chị ăn trước đây hơi kém tươi thì phải. Khung xương gà nhà này xương cũng thơm, có thể nhai nát luôn, còn khung xương gà chị ăn trước đó, xương có chỗ còn thấy vị đắng...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai chị em ăn xong đồ nướng đều cảm thấy chưa đã thèm, định đi mua thêm một số nữa để ăn tiếp nhưng hoàn toàn không tìm được ai sẵn lòng bán lại số. Cuối cùng, họ đành mang theo gương mặt thòm thèm quay về khách sạn, dự định ngày mai sẽ đến sớm hơn để được ăn cho thỏa.

Ở phía bên kia, ông lão lúc nãy không đuổi kịp hai cô gái, đành cẩn thận cất tiền vào túi, sau đó xách bao tải chai lọ, ôm lấy phần móng giò nướng đã đóng gói về nhà.

Bình thường ông đi nhặt nát cả ngày cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, hôm nay lại thu hoạch được một cái móng giò nướng và 50 tệ, ông lão vui mừng khôn xiết.

Vừa về đến nhà, bé Nam Nam đang làm bài tập nghe thấy động tĩnh liền lập tức đứng dậy mở cửa cho ông, rồi đưa tay đỡ lấy bao tải chai lọ trong tay ông.

Hai ông cháu sống trong một căn nhà cấp bốn cũ kỹ nằm sâu trong con ngõ nhỏ, con đường trước cửa thậm chí vẫn còn là đường đất. Tuy nhiên, dù vậy nhưng trong nhà họ không hề bừa bộn mà được dọn dẹp rất sạch sẽ.

“Xem ông mang gì về cho cháu này.” Ông lão không đưa bao tải cho bé mà đưa phần móng giò nướng cho cháu gái.

Nam Nam đã ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, trẻ con chẳng có đứa nào là không ham ăn, con bé nhận lấy rồi bắt đầu mở gói đồ.

“Oa, là móng giò nướng!” Gói đồ mở ra, mùi thơm ngào ngạt của thịt nướng xộc thẳng vào mũi khiến mắt con bé sáng lên, nhưng ngay giây tiếp theo nó chợt nhớ ra: “Ông ơi sao ông lại mua móng giò nướng ạ? Cái này chắc tốn nhiều tiền lắm ông nhỉ?”

“Lần trước chẳng phải cháu nói bạn học mang món móng giò rất ngon đến trường ăn sao? Trước đây sinh nhật cháu ông không biết cháu thích ăn móng giò, chỉ mua sườn về hầm canh, hôm nay ông mua bù cho cháu.”

“Sườn cháu cũng thích ăn mà, ông nội không cần mua móng giò cho cháu đâu.”

Thấy cháu gái rõ ràng là đang thèm nhưng vẫn không nỡ ăn, người ông lên tiếng: “Không tốn tiền đâu, cái móng giò nướng này là... Cháu không biết đâu, cái quầy đồ nướng đó đông người lắm, nghe nói toàn là người từ nơi khác đến...”

Nghe ông nội nói móng giò nướng không tốn tiền, ngược lại ông còn kiếm được 50 tệ, Nam Nam vui mừng khôn xiết. Lúc này cô bé mới đưa tay bẻ chiếc móng giò theo khe xương, giơ một nửa lên nói: “Ông nội, chúng ta cùng ăn đi ạ.”

Ông lão định nói mình không thích ăn móng giò, nhưng không chịu nổi việc cháu gái trực tiếp đưa miếng móng giò chạm vào môi mình, cuối cùng chỉ đành đi rửa tay rồi đón lấy ăn cùng cô bé.

Lớp da ngoài cháy cạnh thơm phức, bên trong mềm dẻo béo ngậy, món móng giò nướng đặc biệt thơm ngon. Hai ông cháu vừa gặm móng giò nướng, vừa cảm thấy cả đời này chưa từng được ăn thứ gì ngon đến thế.

“Móng giò mà cũng có thể làm ngon thế này, hèn chi có nhiều người xếp hàng đến vậy.” Ông lão lên tiếng cảm thán.

Nam Nam ăn đến mức miệng dính đầy dầu mỡ, nghe lời ông nội nói liền ngẩng đầu lên bảo: “Ông nội, đợi sau này cháu kiếm được tiền rồi, cháu sẽ đưa ông đến quầy đồ nướng đó, mua cho ông thật nhiều thật nhiều móng giò nướng luôn.”