Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 206



“Cháu xin lỗi, đề này cháu chưa học qua...”

“Nói xin lỗi gì chứ, cháu đâu có nói là bao thầu giải đề đâu.” Chàng trai mặc áo sơ mi trắng cười rồi nói, vươn tay giải đề rất nhanh, sau đó gọi món.

Đứng trước quầy đồ nướng thật sự là một thử thách lớn, chỉ cần khả năng tự chủ kém một chút thôi, ngửi thấy mùi thịt nướng đậm đà, mùi đậu hũ khô nướng, bắp ngô nướng... có lẽ đã không nhịn được mà vươn tay chộp lấy đồ trên bếp.

“Thế cháu đi trước đây ạ, hai chú.”

Nam Nam ngửi mùi đồ nướng cũng thèm lắm, nhưng nghĩ đến việc một cái số thôi mà bán được 200 tệ, trong lòng cô bé vẫn thấy vui mừng nhiều hơn. Thấy nhiệm vụ đã hoàn thành, cô bé muốn đi tìm ông nội để chia sẻ niềm vui này.

“Ây, chờ chút, chú đưa tiền cho cháu.” Chàng trai mặc áo sơ mi trắng vội vàng móc ra thêm một tờ tiền màu đỏ nhét vào tay cô bé.

Nam Nam hơi ngây người: “Vừa nãy đưa rồi mà ạ.” Cô bé vừa nói vừa giơ 200 tệ vừa nhận được ra cho họ xem. Đồng thời, cô bé có chút chột dạ liếc nhìn vào trong xe, thấy ông chủ đang chuyên tâm nướng đồ không hề ngẩng đầu lên mới thấy yên tâm.

Dù tuổi còn nhỏ nhưng cô bé cũng biết hành vi của mình gọi là đầu cơ, thực ra không tốt lắm, nên mới vừa vui vì kiếm được tiền, lại vừa sợ bị ông chủ phát hiện.

“Đây là tiền công xếp hàng, cháu đợi cùng bọn chú lâu thế mà, đâu thể để cháu phí thời gian vô ích được.”

Hai chàng trai ăn nói khéo léo, rất nhanh đã thuyết phục cô bé cầm lấy tiền rồi rời đi.

Mộc Thiêm đợi sau khi cô bé đi khuất mới ngẩng đầu lướt nhìn bóng lưng nhanh nhẹn vui vẻ của cô bé. Rõ ràng là cậu đã chú ý đến cô bé từ sớm, chỉ vì thấy đứa trẻ sợ mình nhìn thấy nên mới cố tình không ngẩng đầu lên.

Chính cậu cũng là đứa trẻ lớn lên từ những ngày tháng khốn khó nên phần nào hiểu được tâm lý của cô bé vừa rồi. Tuy nhiên, thấy bên cạnh cô bé vẫn có ông nội đồng hành, cậu lại cảm thấy khá ổn, ít nhất cũng may mắn hơn cậu hồi nhỏ.

Mộc Thiêm thu hồi tầm mắt, tiếp tục rắc gia vị lên đồ nướng. Thì là, bột ớt và các loại gia vị nhà cậu đều có chất lượng tuyệt hảo. Rắc xuống một cái, hương cay nồng của gia vị hòa quyện với thực phẩm, mùi thơm lập tức xộc thẳng vào mũi.

“Thơm quá...”

Hai chàng trai cảm thán chưa được bao lâu thì đồ nướng của họ cũng ra lò nóng hổi. Nhận lấy trên tay, hai người đứng ngay tại chỗ ăn luôn.

“Thịt tôm vừa tươi vừa dai, cảm giác còn ngang ngửa với tôm tôi ăn ở bờ biển luôn ấy, mà nướng thơm quá trời, tôi còn muốn c.ắ.n cả vỏ tôm luôn.” Chàng trai mặc áo sơ mi trắng thích ăn tôm, bắt đầu ăn món tôm nướng trước tiên. Khi thịt tôm vào miệng, vị tươi ngon đến mức suýt làm anh ta c.ắ.n phải lưỡi mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bạn anh ta ăn món chân gà nướng trước, nghe vậy cũng khen theo: “Chân gà cũng ngon tuyệt cú mèo, bề mặt hơi cháy xém, c.ắ.n xuống kèm vị gia vị, thơm phát điên luôn ấy. Bên trong thịt rất mềm béo ngậy, thấm vị mà lại dễ dàng tách xương, ngon hơn hẳn tất cả chân gà nướng tôi từng ăn.”

Hai người càng ăn càng thấy may vì vừa rồi đã mua được số, nếu không vì đắn đo một hồi rồi chọn về nhà luôn, chẳng phải đã bỏ lỡ món đồ nướng ngon tuyệt vời này rồi sao.

Một quán ăn chỉ cần có vài món ngon là đã có thể thu hút không ít khách hàng, nhưng hai người họ ăn thử, lại kinh ngạc phát hiện ra thì ra lại có ông chủ có thể làm cho mỗi món ăn trong quán mình đều ngon đến thế.

“Sườn cừu nướng này đúng là đỉnh của ch.óp! Thơm hơn cả món sườn cừu nướng 600 tệ một phần tôi ăn ở nhà hàng Tây lần trước, mà ở đây chỉ có 30 tệ một cái, rẻ quá đi mất!”

“Đúng thế, đồ nướng nhà anh ấy vừa rẻ vừa ngon, nếu không phải giới hạn mười phần, tôi thật sự muốn gọi mỗi món hai phần!” Chàng trai mặc áo sơ mi trắng vừa c.ắ.n khung xương gà nướng vừa tiếc nuối.

Nói xong, anh ta lại không kìm được mà khen nức nở món khung xương gà nướng, chỉ cảm thấy chưa từng được ăn món khung xương gà nào có hương vị phong phú đến vậy, mà mỗi hương vị lại hòa quyện hoàn hảo với nhau.

Hai người vừa bắt đầu thì đứng ăn ngay trước xe, sau đó vì cản trở người khác giải đề nên mới di chuyển một chút ra bên cạnh xe.

Lúc này họ vẫn đang tiếp tục tận hưởng đồ nướng, có một vị khách trước xe sau khi gọi món xong bèn hỏi: “Ông chủ ơi, sao không có cua nướng nữa vậy? Cua nướng nhà anh tôi đã mong nhớ nửa năm nay rồi, chỉ chờ dịp nghỉ lễ này đến ăn lại.”

Rõ ràng vị khách này là khách quen đã từng ăn từ hồi Quốc Khánh năm ngoái, đến bây giờ vẫn còn nhớ mãi không quên đồ nướng nhà cậu, đặc biệt là món cua nướng.

Truyện của -Gió-

“Xin lỗi anh, cua nướng phải sau Tết Trung Thu mới có.” Mộc Thiêm lên tiếng giải thích.

Chàng trai mặc áo sơ mi trắng vốn đặc biệt thích ăn các loại tôm cua, nghe thấy ba chữ “cua nướng”, liền xán lại gần xe hỏi ngay: “Ông chủ ơi, nhà anh có cua nướng nữa ạ?”

Mộc Thiêm còn chưa kịp mở miệng, vị khách quen vừa hỏi cua nướng đã nhanh nhảu nói trước: “Đúng đấy, tôi ăn cua nướng nhà anh ấy hồi Quốc Khánh năm ngoái rồi, nó đậm đà hơn cua hấp nước dừa, mà lại không béo ngậy như cua rang me, vừa có vị cháy cạnh của đồ nướng, lại vừa giữ được vị ngọt tươi tự nhiên của cua, ngon không thể tả được.”

Có thể thấy anh ta thật sự rất thích ăn cua nướng, không chỉ nhớ mãi không quên từ Quốc Khánh năm ngoái đến giờ, mà còn miêu tả rất chi tiết, khiến chàng trai mặc áo sơ mi trắng cũng phải thèm theo.

“Ông chủ, hôm nay không có cua nướng sao?”

Rõ ràng là anh ta vừa rồi không nghe thấy câu trả lời của Mộc Thiêm, Mộc Thiêm chỉ đành giải thích lại lần nữa.

Chàng trai mặc áo sơ mi trắng nghe vậy, lập tức quay sang bàn bạc với bạn: “Hay là đợi đến Quốc Khánh năm nay chúng ta quay lại một chuyến nữa nhé, lúc đó mình đến sớm, cố gắng ăn thử hết mọi món đồ nướng luôn.”

“Chốt.”