Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 214



Mộc Thiêm cảm thấy họ đâu phải khách hàng, rõ ràng là một lũ địa chủ lột da, khiến một công việc tự do như mình mà còn làm mệt hơn cả đi làm thuê.

Dù càm ràm vậy thôi nhưng sau hai ngày nghỉ ngơi cậu thực sự thấy hơi buồn chán, cuối cùng cũng đồng ý ngày kia sẽ ra hàng.

Sau đó cậu cũng không để chân tay nghỉ ngơi, vào không gian hệ thống cùng thầy giáo người que học món ngó sen nướng.

Đến ngày Mộc Thiêm chính thức bày hàng trở lại, sáng sớm trên hội nhóm sinh viên Đại học Q đã có người hào hứng đăng bài, bày tỏ việc cuối cùng cũng được ăn đồ nướng tiếp.

Có sinh viên suýt nhớ nhầm thời gian, tưởng là ngày mai ông chủ mới bán, thấy bài đăng thì ríu rít cảm ơn chủ thớt. Chủ thớt nhận được lời cảm ơn nhưng chẳng thấy vui, trái lại còn hơi hối hận, cảm thấy mình quá hấp tấp, không nên đăng bài nhắc nhở người khác làm gì. Bởi vì bớt được một người nhớ ra thì biết đâu lúc đó mình lại bớt phải xếp hàng sau một người.

Trước đó, khi du khách thi nhau đăng video lên mạng khoe khoang việc ăn đồ nướng Thi Mới Nướng, người dân địa phương đều tự nhủ đợi du khách đi hết sẽ tới ăn cho bõ thèm. Vạn lần không ngờ tới, họ tính chẳng bằng trời tính, ông chủ lại không làm theo lẽ thường. Rõ ràng là buôn bán đắt hàng như thế mà vừa hết kỳ nghỉ lễ là nghỉ phép luôn.

Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc mở hàng lại, chưa đến bốn giờ chiều đã có rất nhiều người tới đợi sẵn.

Mộc Thiêm lái xe tới, từ xa đã thấy trước cổng trường có không ít người, trong lòng thầm giật mình một cái. Nhưng khi lại gần, cậu nhận ra người tuy đông thật nhưng không đến mức quá đáng như đợt Quốc tế Lao động.

Khang Khang đã mấy ngày không cùng cậu đi bán hàng, lúc này xuống xe tỏ ra khá phấn khích, nhất là khi thấy những vị khách quen mặt, cứ liên tục cười với họ.

Ngoại hình của Khang Khang trông khác với người bình thường, nhưng khách quen đều biết tình trạng của anh và đã nhìn quen mắt, không ai nhìn bằng con mắt kỳ thị mà trái lại còn chủ động chào hỏi.

Truyện của -Gió-

“Khang Khang, dạo này làm gì thế?

“Đi công viên với em trai, em trai cho uống nước đắng…” Khang Khang vừa nói vừa mách lẻo với khách quen.

“Nước đắng? Là t.h.u.ố.c bắc hả?” Dương Huệ Vũ hỏi xong liền quan tâm: “Anh bị ốm à?”

“Không có.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy Khang Khang lắc đầu, Dương Huệ Vũ nhìn vào trong xe. Chưa đợi cô hỏi, Mộc Thiêm đã chủ động lên tiếng: “Không phải ốm đâu, là do tỳ vị anh ấy không tốt lắm, uống chút t.h.u.ố.c bắc để điều lại thôi.”

Xác nhận Khang Khang không sao, các khách quen đều yên tâm, có sinh viên còn móc kẹo ra cho anh.

Khang Khang nhận được kẹo liền chạy ngay sang phía siêu thị mini tìm Đậu Đậu chơi, nhân tiện chia sẻ kẹo của mình với bạn.

Khi anh rời khỏi quầy đồ nướng, cuối cùng cũng có khách phát hiện trong thực đơn có món ngó sen nướng. Những người mê ngó sen lập tức mừng rỡ: “Ông chủ, cuối cùng anh cũng bán ngó sen rồi! Trước tôi đã định nói, đồ nướng sao có thể thiếu ngó sen nướng được!”

Khách quen rõ ràng ở ngay thành phố Q, vậy mà vì nhường khách du lịch nên cả tuần trời không được ăn đồ nướng. Giờ cuối cùng cũng xếp được hàng, họ vội vàng gọi ngay món sụn nướng chưa kịp ăn đợt trước và món ngó sen nướng mới của hôm nay.

Trong khi họ bận rộn giải đề gọi món, Mộc Thiêm đoán chắc hôm nay nhiều người sẽ ưu tiên gọi sụn nướng và ngó sen nướng, nên cậu đã xếp sẵn hai loại nguyên liệu này lên bếp nướng trước.

Sụn tươi có màu trắng pha chút hồng, nhưng đặt lên bếp nướng than một lúc là màu sắc dần đậm lại. Sụn từ màu trắng chuyển sang hơi vàng cháy cạnh, còn phần thịt thì chuyển sang màu nâu sẫm. Màu sắc của ngó sen thì không thay đổi quá nhiều, nhưng bề mặt vẫn hiện lên lớp màu vàng óng, rìa miếng ngó sen còn bị nướng cháy xém nhẹ. Màu sắc đậm nhạt đan xen trông vô cùng bắt mắt và kích thích vị giác.

Khi gia vị đồ nướng được rắc xuống, mùi hương nồng nàn xộc thẳng vào mũi thực khách. Trong hơi khói đặc trưng của than củi quyện lẫn mùi thơm của thịt và hương thanh khiết của ngó sen, các loại mùi hương hòa trộn vào nhau khiến người ta không khỏi thèm thuồng.

“Thơm quá đi mất!”

Những vị khách đã giải đề gọi món xong cứ dán mắt vào bếp nướng, cảm thán xong mới nhớ ra cầm điện thoại lên quay video.

Rất nhanh sau đó, mẻ đồ nướng đầu tiên đã ra lò. Khách nhận được đồ liền vội vàng ăn ngay, phát hiện sụn nướng còn ngon hơn cả tưởng tượng. Vì trên sụn vẫn còn dính thịt nên khi ăn vừa có độ giòn sần sật lại không mất đi vẻ tươi mềm. Nhai cả thịt lẫn sụn cùng lúc, càng nhai càng thấy thơm, thật sự gây nghiện.

“Sụn nướng ngon quá! Cảm giác còn ngon và thơm hơn cả thịt thuần túy. Cái kết cấu giòn rắc này đúng là sở thích của tôi!” Một vị khách vốn dĩ mê sụn, ở nhà hầm sườn toàn lựa sụn để ăn, đã bị món sụn nướng này làm cho kinh ngạc. Rõ ràng đã mua ba xiên mà ăn xong vẫn thấy thòm thèm.

Sụn nướng rất dai, dễ bị tình trạng nhai đến lúc sau là mất vị hoặc có mùi tanh khó tả. Nhưng sụn nướng nhà Mộc Thiêm hoàn toàn không có những khuyết điểm đó, dù ăn thế nào cũng thấy thơm, và dù có nhai mãi cũng không thấy mùi tanh nồng.

Có vị khách răng lợi không tốt lắm, đắn đo mãi vẫn không mua sụn nướng, nhưng món ngó sen nướng cũng ngon không kém. Bề mặt hơi cháy cạnh, nhưng khi c.ắ.n vào lại vừa giòn vừa non, hương thanh đặc trưng của ngó sen lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, quyện với gia vị đồ nướng, vị ngon không thể tả xiết.