Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 216



Thanh niên thời nay đa số đều có chút vấn đề về sức khỏe , ông Lý lại rất hiền từ, sau khi xem giúp họ đều sẽ nhắc nhở vài câu.

“Oa, đây là lần đầu tiên cháu thấy người ta bắt mạch ngoài đời thực, thật thần kỳ, chỉ cần bắt mạch mà xem ra được bao nhiêu thứ.”

“Ông ơi, bắt mạch thì thực sự bắt thế nào ạ?”

Tiện lúc không có việc gì, ông Lý bèn dạy cho họ phương pháp bắt mạch cơ bản nhất, cho đến tận khi tới lượt ông gọi món và giải đề, ông mới vội vàng tiến lên.

“Ông ơi để cháu giải đề giúp ông cho.” Một cô gái vừa được ông bắt mạch nhiệt tình nói.

Ông Lý nhìn cô gái ấy như thấy cháu gái mình, không từ chối lòng tốt của cô mà cười hì hì gật đầu.

Cùng lúc đó, Mộc Thiêm lên tiếng: “Ông Lý, ông muốn ăn gì cứ nói trực tiếp với cháu là được.”

Ông Lý xua tay, vẫn kiên trì muốn tự mình gọi món.

Có thể thấy răng của ông vẫn còn rất tốt, gọi móng giò nướng, sườn nướng đã đành, đến cả sụn nướng ông cũng dám gọi.

Đợi ông gọi món xong, Mộc Thiêm thao tác thoăn thoắt, nhanh ch.óng lật các xiên nướng và rắc gia vị.

Làm đồ nướng nhìn thì có vẻ đơn giản, nhưng đối mặt với một bếp nướng đầy ắp các loại nguyên liệu khác nhau, bạn phải lật mặt chúng theo đúng độ lửa của từng loại, lại còn phải ghi nhớ lượng gia vị rắc cho mỗi món thế nào là ngon nhất, chỉ cần tay chậm một chút là rất dễ bị cháy. Đây cũng là lý do vì sao ngay cả những bậc thầy đồ nướng lâu năm thỉnh thoảng cũng bị lật xe.

Mộc Thiêm có thể bày hàng đến tận bây giờ mà chưa nhận một lời chê bai nào, chỉ có thể nói là cậu thực sự bán đồ nướng bằng cả cái tâm.

Ông Lý đứng trước bếp nướng, đầu tiên là bị mùi thơm làm cho thèm thuồng, vài giây sau lại phát ra tiếng cảm thán chẳng liên quan gì đến đồ nướng: “Cháu mà đi học Đông y thì chắc chắn cũng là một mầm non tốt.”

Truyện của -Gió-

Ông nghĩ vậy không phải vì thấy tốc độ tay của cậu nhanh, mà là vì từ thái độ đối với đồ nướng, nhận ra cậu là một đứa trẻ làm việc rất nghiêm túc, hơn nữa còn có thể tĩnh tâm lại. Có thái độ này thì không chỉ học Đông y, mà bất kể học cái gì, chỉ cần có người dạy, cậu đều có khả năng cao sẽ thành công.

Mộc Thiêm nghe vậy bất giác nhớ lại hồi tiểu học, thầy giáo Mỹ thuật từng khen cậu có năng khiếu vẽ tranh, nói sau này cậu có thể theo con đường nghệ thuật, nhưng với điều kiện gia đình cậu lúc đó thì làm sao gánh nổi cái thú nghệ thuật xa xỉ ấy.

Cậu mỉm cười không nói gì, đến khi nướng xong toàn bộ phần của ông Lý, cậu vừa xếp vào hộp vừa tiện tay tặng thêm cho ông mấy món khác.

“Ông Lý, ông có dám ăn châu chấu nướng không? Nếu dám thì cháu tặng ông một xiên.” Có lẽ sợ ông phát hiện ra sẽ không nhận, Mộc Thiêm còn cố ý nói đùa để đ.á.n.h lạc hướng ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Có gì mà không dám, hồi nhỏ bọn ông còn bắt châu chấu ngoài đồng ăn suốt, đặt lên lửa nướng một chút thì ngon không gì bằng. Chỗ này của cháu còn cho bao nhiêu gia vị, thơm hơn hồi bọn ông nướng nhiều.”

Thế hệ trước ít nhiều đều đã từng trải qua những năm tháng gian khổ, ông Lý vừa nói vừa có chút bồi hồi nhớ lại.

Mộc Thiêm nghe vậy, trực tiếp đưa một xiên châu chấu vừa nướng xong qua, sau đó đóng gói các món đồ nướng khác lại.

“Quả nhiên cháu nướng ngon hơn hẳn, hồi đó bọn ông nào có biết nướng gì đâu, châu chấu bắt ngoài đồng, chim bắt trong rừng toàn ném thẳng vào lửa, nướng xong đen thui cả lượt.”

Ông Lý đón nhận món châu chấu nướng rất tự nhiên, nên càng cảm nhận rõ vị ngon của nó. Khi ăn vào, cảm giác giòn tan quyện với vị tươi đậm đà, phần thịt bên trong thì nhai rất dai và sướng, ăn xong dư vị ngọt thanh và hương lúa vẫn còn đọng lại trong miệng.

“Con châu chấu này phá hại lúa không ít đâu nhé, ông ăn thấy có cả vị lúa này.” Ông cảm thán xong, quay sang nói với một thanh niên vừa được ông bắt mạch cho: “Cháu có thể ăn cái này để tiêu thực, chữa đầy bụng này.”

“Ông ơi, ông đùa cháu à...”

Ông Lý cười hì hì bảo: “Nó tính ấm, vị ngọt, thực sự có công dụng giảm ho, cắt cơn hen và tiêu thực đấy.” Ông nói xong liền xách hộp đồ nướng đã đóng gói quay người đi thẳng, rõ ràng là định về nhà mới ăn.

Mộc Thiêm chào tạm biệt ông, thu hồi tầm mắt rồi tiếp tục nướng đồ.

Còn trước quầy đồ nướng, không ít thực khách bị lời của ông làm cho tò mò về món châu chấu nướng. Có người còn đặc biệt lên mạng tra cứu, phát hiện ra châu chấu thực sự có thể dùng làm t.h.u.ố.c.

“Bình thường mà, đừng nói châu chấu làm t.h.u.ố.c được, đến cả gián cũng làm được... Mẹ ơi, không được nghĩ nữa, nghĩ nữa là mất hết cả ngon.”

“Cái này tôi biết, dung dịch Khang Phục Tân chính là chiết xuất từ gián đấy, bạn tôi trước đây từng uống, đọc xong tờ hướng dẫn sử dụng suýt thì nôn ra hết.”

Cũng may đồ nướng nhà Mộc Thiêm đủ thơm, dưới làn hương nồng nàn, dù mọi người có đang tán gẫu về những chủ đề gây mất hứng thì cơn thèm ăn vẫn nhanh ch.óng bị khơi dậy.

Quầy đồ nướng mỗi ngày chỉ có hai mươi xiên châu chấu, đa số thực khách đều không mặn mà với nó, nhưng vì thế gian chẳng bao giờ thiếu những người tò mò, nên trong dịp lễ Quốc tế Lao động vừa qua nó được bán khá nhanh.

Hôm nay nhờ một câu nói của ông Lý, ông đi chưa được bao lâu thì thực khách bắt đầu thi nhau gọi châu chấu nướng.

“Này, châu chấu nướng này thực sự không khó ăn đâu, giòn giòn thơm thơm, khá là ngon đấy. Nếu không nhìn kỹ thì hoàn toàn không nghĩ đây là côn trùng, ông có muốn nếm thử không?”

“Tôi không đâu, cùng là giòn thơm thì tại sao tôi không ăn ngó sen nướng. Ngó sen nhà ông chủ ngon cực, vị cay quyện với vị ngọt thanh giòn mát của ngó sen, thêm cả mùi thơm đặc trưng của nướng than củi nữa, ăn vào cứ bị nghiện ấy.”

“Đúng thật, nghe nói trước đây có người nghi ngờ đồ nướng nhà ông chủ cho thứ gì đó gây nghiện nên đã báo cáo đấy. Tôi thấy với cái mức độ ngon đến phát nghiện thế này thì cũng chẳng trách người ta nghi ngờ.”