Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 220



Dù có quan hệ khá tốt với Triệu Minh Dịch, Mộc Thiêm cũng không có ý định đến nhà người khác làm đầu bếp riêng. So với việc làm đầu bếp riêng, đi bày hàng vẫn tự do hơn một chút. Còn về chuyện kỳ nghỉ hè phải làm sao, trong lòng cậu đã lờ mờ có chút ý tưởng...

“Được rồi đừng quậy nữa, mau giải đề đi.” Thấy thực khách hàng đầu sắp cãi nhau với Triệu Minh Dịch, Mộc Thiêm lên tiếng nhắc nhở.

“Ông chủ, anh phải nói trước là anh sẽ không đến nhà cậu ta làm đầu bếp riêng đã.” Vị khách hàng đầu trước khi giải đề còn phải đòi cậu một lời đảm bảo.

Mộc Thiêm: “Sẽ không đi.”

Lúc này khách hàng mới hài lòng, tập trung giải đề giữa mùi đồ nướng thơm nức mũi.

Trong lúc quầy đồ nướng đang đắt khách, có một ông lão đạp xe ba bánh đi ngang qua. Ông dừng lại trước đường quan sát một lát rồi đi tới trước quầy đồ nướng.

“Ông ơi, ông có chuyện gì cần giúp ạ?” Mộc Thiêm chú ý thấy ông lão đứng bên cạnh quầy nhà mình có vẻ muốn nói điều gì đó, nên chủ động hỏi thăm.

Giọng địa phương của ông lão hơi nặng, ông vừa nói vừa ra hiệu. Mộc Thiêm hiểu ra là ông hỏi xem mình có thể bày hàng gần đây không, bèn vội vàng đáp: “Tất nhiên là được ạ, khu vực này đâu phải của riêng cháu, ông cứ chọn chỗ mà bày thôi, không cần xin ý kiến cháu đâu.”

Nói thật, khu vực cổng Đông trường học trước đây không có mấy ai bày hàng, giờ đây náo nhiệt như vậy hoàn toàn là nhờ quầy đồ nướng của cậu kéo khách đến. Tuy nhiên, cậu không vì thế mà bá đạo đến mức cấm cản người khác tới đây buôn bán.

Ông lão đương nhiên biết mảnh đất này không phải của cậu, nhưng làm việc gì cũng phải có trước có sau. Thấy cậu đồng ý, ông lão chắp tay hướng về phía cậu làm lễ, còn đặt một túi bỏng gạo lên quầy.

“Không cần đâu ạ…” Mộc Thiêm vội vàng từ chối. Thấy không từ chối nổi, cậu đành cầm hai xiên thịt nướng đưa ra: “Vậy ông cũng nếm thử đồ nướng nhà cháu đi.”

Túi bỏng ông cụ đưa là loại nổ từ gạo. Ông cảm thấy dùng bỏng gạo đổi lấy thịt nướng là đang chiếm hời, nên dù xiên thịt có thơm đến mấy ông cũng nhất quyết không lấy, trực tiếp quay người rời đi.

Mộc Thiêm cũng không thích chiếm hời của người khác. Thấy vậy, cậu ra hiệu bảo Khang Khang mang hai xiên thịt qua cho ông lão.

Kể từ khi Khang Khang bắt đầu uống t.h.u.ố.c bắc, Mộc Thiêm đã cắt giảm số lần anh được ăn đồ nướng. Lúc này, cầm hai xiên thịt thơm nức mũi trong tay, đối với anh đúng là một sự cám dỗ cực lớn. Anh mới đi được một đoạn ngắn đã không kìm được mà há miệng c.ắ.n một miếng ở một xiên.

Chẳng phải ông chủ bảo mang đi tặng người ta sao?

Vị khách bên cạnh thấy anh ăn một cách tự nhiên như vậy, đều có chút nghi ngờ không biết tai mình có nghe nhầm không. Thế rồi họ thấy Khang Khang vừa ăn vừa tiến về phía ông lão, trực tiếp dí xiên thịt còn lại vào miệng ông.

“Thịt em trai nướng ngon lắm, ông ăn đi.” Tính tình Khang Khang đơn thuần, chẳng hề nghĩ đến việc mình và người ta vốn không quen biết, cứ thế trực tiếp dùng tay hoàn thành nhiệm vụ em trai giao phó.

Tất nhiên, nhìn cái cách anh thỉnh thoảng lén liếc mắt về phía xe là biết cũng hiểu mình đang ăn vụng, trong lòng có chút chột dạ.

Ông lão bị hành động của Khang Khang làm cho kinh ngạc, đành bị động đón lấy xiên thịt nướng và bắt đầu ăn. Ông vừa ăn vừa khen: “Thịt nướng nhà các cháu đúng là ngon thật, ông chưa bao giờ được ăn miếng thịt nào ngon thế này.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc đứng bên lề đường ngửi thấy mùi thơm, ông đã vô thức nuốt nước miếng rồi. Khi nãy Mộc Thiêm đưa cho, ông phải cố gắng lắm mới nhịn được mà không nhận, không ngờ cuối cùng vẫn được ăn.

Ông lão ăn rất chậm, mỗi miếng thịt đều nhai kỹ một hồi lâu mới nuốt, đồng thời không nén nổi tò mò mà ngắm nhìn xiên thịt trong tay, không hiểu sao người ta lại có thể làm ngon đến thế.

So với ông, Khang Khang ăn nhanh hơn nhiều. Chỉ vài miếng đã giải quyết xong xiên thịt, quên luôn cả việc mình đang ăn vụng. Sau khi vứt rác xong, Khang Khang bị thu hút bởi cái khối sắt lớn trên xe ba bánh của ông lão: “Cái này là cái gì ạ?”

“Đây là máy nổ bỏng gạo.” Ông lão nói xong còn bổ sung một câu: “Đợi ông nhấc máy xuống, ông nổ bỏng cho cháu ăn.”

“Cháu giúp một tay!”

Khang Khang phát hiện ra món đồ mới lạ, cứ quẩn quanh đòi giúp ông. Ông lão nhìn lời nói hành động của Khang Khang cũng đã nhận ra điều khác thường, nên cứ dỗ dành anh như dỗ một đứa trẻ.

“Được rồi, thế cháu giúp ông bê túi gạo xuống đây, lát nữa mình nổ cái đó…”

Ông lão dùng loại máy nổ bỏng kiểu cũ, loại phát ra tiếng nổ rất lớn. Khi ông nhấc đồ xuống, không ít người xung quanh bị thu hút kéo tới.

Truyện của -Gió-

“Đây chẳng phải là máy nổ bỏng thời thơ ấu sao? Không ngờ bây giờ vẫn còn!”

“Tôi cũng nhớ cái này. Hồi xưa cứ hễ nghe thấy tiếng nổ này ở nhà là tôi lại vòi mẹ mang gạo với tiền ra nổ bỏng ăn.”

Nổ bỏng kiểu cũ đối với nhiều người mà nói chính là ký ức tuổi thơ. Dù bây giờ các loại đồ ăn vặt đã cực kỳ đa dạng, người ta vẫn không khỏi hoài niệm về nó.

“Ông ơi, cái này bán thế nào ạ?”

“Năm tệ một túi.”

Ngày xưa chủ yếu là mỗi nhà tự mang gạo hoặc ngô đến, trả thêm ít tiền công là được. Bây giờ thì ông lão tự chuẩn bị nguyên liệu, nổ xong bán theo túi. Túi ông vừa đưa cho Mộc Thiêm chính là loại năm tệ, lượng bỏng thực sự rất nhiều.

“Rẻ quá, cho cháu một túi.”

“Cháu nữa.”

Đối với các sinh viên, bỏng gạo kiểu cũ vẫn khá hấp dẫn, cộng thêm giá rẻ nên rất nhiều người bỏ tiền mua một túi.

Ông lão thấy buôn bán đắt hàng, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc, vội vàng bắt đầu nổ bỏng.

Bỏng nổ từ máy kiểu cũ này rất thơm, nhưng tiếng nổ đặc biệt lớn. Người có kinh nghiệm đều biết bịt tai trước, người không có kinh nghiệm thì trực tiếp bị tiếng “Đoàng!” làm cho giật b.ắ.n mình.

Khang Khang được ông lão nhắc nhở nên có bịt tai, nhưng vẫn bị tiếng nổ dọa cho co giò chạy về phía xe, mãi đến khi xác định không sao mới dám chạy lại.