Cuối tháng Năm, thời tiết bắt đầu ngày càng nóng nực, bãi đất trống trước cổng Đại học Q vào buổi tối trở nên ngày càng náo nhiệt. Không chỉ có quầy đồ nướng nhà Mộc Thiêm mà còn có rất nhiều quầy ăn vặt và sạp hàng rong khác.
Cùng lúc đó, Khang Khang cũng bắt đầu bày lại sạp đồ bện cỏ nhỏ của mình ở bên cạnh, mỗi ngày ít nhiều đều bán được vài món.
Tính cách anh như một đứa trẻ, trong túi có tiền là không giữ nổi, kiếm được tiền là chạy ngay sang bên cạnh mua đồ ngon. Hôm nay có người bán bánh ngọt thủ công ở gần đó, Khang Khang trực tiếp mua hai cái mang về, vui vẻ khôn xiết.
“Em trai ăn bánh nè.”
Đừng thấy anh đôi lúc ngơ ngác, vậy mà vẫn nhớ Mộc Thiêm thích ăn xoài, đặc biệt mua cho cậu loại bánh ngọt vị xoài.
Mộc Thiêm thấy anh lại chạy đi mua đồ ăn, định bụng trách vài câu nhưng nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt, rốt cuộc cậu không nỡ, đưa tay nhận lấy rồi đặt vào tủ mát: “Cảm ơn Khang Khang, lát nữa em sẽ ăn.”
“Không có gì.”
Sau khi chia bánh cho cậu, Khang Khang ngồi xuống ghế ăn một cách vui vẻ. Ai hỏi có ngon không, anh đều gật đầu lia lịa, giúp cô gái bán bánh kia mời chào được không ít khách, đối phương thậm chí còn đặc biệt tặng thêm cho anh một cái, bảo là tiền quảng cáo.
Mộc Thiêm thu hồi ánh mắt từ chỗ Khang Khang, cúi đầu xuống liền chú ý thấy một vị khách gọi tận mười phần chân vịt nướng, không nhịn được ngẩng đầu hỏi cô ấy có gọi nhầm không.
“Không nhầm đâu ông chủ, chân vịt nướng nhà anh ngon quá đi mất, vừa thơm vừa dai, cực kỳ hợp để gặm lúc xem phim. Tôi phải mua nhiều một chút mang về, kèm thêm cốc trà sữa nữa để tận hưởng cho đã.”
Vị khách vừa nói vừa vô thức nuốt nước miếng, rõ ràng chỉ mới tưởng tượng thôi đã thấy thèm rồi.
Mà cũng đúng thật, thử đặt mình vào khung cảnh cô ấy nói mà xem: tay trái cầm trà sữa, tay phải cầm chân vịt nướng, c.ắ.n một miếng cay mặn rồi lại hớp một ngụm trà sữa ngọt ngào, vừa ăn vừa xem phim, chỉ nghĩ thôi đã thấy rất tuyệt vời.
So với chân gà, chân gà nhiều thịt hơn, còn chân vịt thì ít thịt nhiều gân, hợp với những người thích gặm xương hơn.
Xác nhận vị khách không gọi nhầm, Mộc Thiêm lấy mười xiên chân vịt đặt lên bếp nướng, xếp ngay ngắn trông khá hoành tráng. Khi cậu dùng chổi quét một lớp dầu lên, bề mặt chân vịt lập tức ánh lên sắc vàng nhạt, rồi đậm dần theo nhiệt độ của than hồng.
Mùi khói đặc trưng của than củi hòa quyện với vị tươi của chân vịt khiến vị khách trước xe thèm nhỏ dãi, đặc biệt là khi gia vị được rắc lên, hương thơm cay nồng tỏa ra cực kỳ quyến rũ.
Khi chân vịt nướng ra lò, cô gái thèm đến mức nước miếng sắp trào ra vội nhận lấy và ăn ngay tại chỗ. Cô c.ắ.n một miếng vào phần xương chính, nhai trọn cả thịt, gân và sụn; kết cấu cháy thơm, dai giòn quyện với vị gia vị mặn nồng, cay nhẹ và chút ngọt hậu ngon đến mức cô phải ăn nhanh hơn.
Có thể thấy cô là một người sành ăn chân vịt. Sau khi xử lý phần nhiều thịt nhất, cô quay đầu gặm tiếp các ngón chân vịt; tiếng “răng rắc” vang lên, thịt vào bụng còn xương thì nhả sạch, chưa đầy ba phút đã gặm xong một cái.
Mộc Thiêm nhìn thoáng qua tốc độ gặm của cô mà không khỏi kinh ngạc, thầm nghi ngờ mười cái chân vịt này chắc cô sẽ ăn hết sạch trên đường chứ không kịp mang về đến nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cậu mới chỉ nghĩ bụng, nhưng vị khách bên cạnh thấy cô ăn ngon lành quá liền lên tiếng nhắc: “Chẳng phải cô bảo mang về nhà vừa xem phim vừa ăn sao?”
“Biết sao được, chân vịt ông chủ nướng ngon quá, thơm hơn cả món chân vịt hầm tôi thích nhất, lại hoàn toàn không bị tanh, tôi không kiềm chế nổi cái miệng mình nữa.”
Cô gái nói xong đã cầm đến xiên thứ hai, cảm nhận gia vị thấm đẫm trong từng thớ thịt, vừa tươi vừa đậm đà, đến xương cũng thơm.
“Không được, thế này chắc chắn không đủ ăn, tôi phải mua thêm.”
Chưa gặm xong cái thứ hai, cô đã quay lại phía sau quyết định xếp hàng mua tiếp.
Dáng vẻ ăn ngon lành của cô khiến những người đang xếp hàng gần đó cũng không nhịn được mà gọi thêm vài cái, vừa ăn vừa khen ngợi hương vị thực sự xuất sắc.
“Kết cấu đúng là tốt thật, cảm giác còn ngon hơn chân gà, có điều hơi mỏi răng chút.”
“Đâu có, tôi thấy chân gà cũng ngon, cả hai đều tuyệt.”
Truyện của -Gió-
Trong lúc các vị khách đang tranh luận xem chân gà hay chân vịt ngon hơn, một vị khách nam ở hàng đầu sau khi nhận đồ nướng liền hỏi: “Ông chủ, có tương cà không?”
“Xin lỗi, ở đây không có tương cà.”
Mộc Thiêm hơi thắc mắc anh ta cần tương cà làm gì, ngẩng đầu lên thì thấy anh ta vừa nói “Không sao, tôi tự mang theo” vừa bóp tương cà lên xiên đồ nướng.
Phần đồ nướng vốn có màu sắc hấp dẫn nay bị phủ lên lớp tương cà đỏ lòm, diện mạo lập tức bị phá hỏng không ít.
Mộc Thiêm: “...”
Dù không hiểu nổi nhưng Mộc Thiêm vẫn chọn cách tôn trọng khẩu vị riêng của mỗi người, cậu thu hồi ánh mắt, tiếp tục xếp thêm nguyên liệu lên bếp và lật mặt những xiên đang nướng.
Thấy ông chủ không phản ứng, anh chàng kia nghi ngờ cậu không thấy, lại lên tiếng: “Hình như bóp hơi nhiều tương cà rồi, ông chủ cho tôi xin thêm ít bột ớt được không?”
“Được thì được, nhưng anh chắc chắn là rắc trực tiếp lên lớp tương cà đó chứ?”
Mộc Thiêm không dám tưởng tượng nổi đó sẽ là vị gì.
“Đúng, rắc thẳng lên trên đi, bạn tôi bảo đồ nướng thành phố Q phải ăn như thế này mới đúng điệu.”