Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 227



Hơn hai giờ chiều, trong nhóm đồ nướng đã có khách hàng bắt đầu giục Mộc Thiêm ra hàng, còn lấy lý do hôm nay là ngày lễ.

Mộc Thiêm thấy tin nhắn, mỉm cười hỏi ngược lại trong nhóm rằng Tết Thiếu nhi thì liên quan gì đến họ?

[Sao lại không liên quan, em bé lớn ba tuổi lẻ 200 tháng không được đón Tết Thiếu nhi sao?]

[Em là học sinh tiểu học, em mới tám tuổi thôi, ông chủ mau bày hàng đi, em muốn ăn khung xương gà nướng nhà anh.]

Vị khách này trực tiếp gửi tin nhắn thoại, nghe giọng đúng là rất giống học sinh tiểu học, không biết là do giọng gốc như vậy hay là nhờ trẻ con trong nhà nói hộ.

Mộc Thiêm mỉm cười nhìn đám khách hàng tinh nghịch trong nhóm thi nhau giả giọng trẻ con để cưa sừng làm nghé. Xem náo nhiệt đủ rồi cậu mới miễn cưỡng đồng ý, ra hàng sớm hơn 20 phút.

Lúc chuẩn bị ra cửa, vốn dĩ cậu định để quả bong bóng của mình ở nhà, nhưng Khang Khang nhất quyết đòi mang hết đi, nên đành mang theo cả ba quả.

Truyện của -Gió-

“Oa ông chủ, anh định tặng bong bóng à?”

Thực khách thấy trên xe cậu bay phấp phới ba quả bong bóng, liền buột miệng đoán mò.

“Không phải đâu, bong bóng của Khang Khang đấy.” Mộc Thiêm nói xong bắt đầu bày hàng.

Còn Khang Khang thì đã xuống xe từ sớm, cầm hai quả bong bóng đi tìm bạn nhỏ. Hôm nay trường mầm non chỉ học nửa ngày nên Đậu Đậu đã có mặt ở siêu thị mini nhà mình. Thấy anh tới còn mang quà cho mình, cậu bé vui mừng khôn xiết.

“Cho anh chơi này.” Đậu Đậu không lấy không bong bóng của Khang Khang, cậu bé mang món quà Tết Thiếu nhi được trường tặng ra chia sẻ cùng.

Trong lúc hai đứa nhỏ chơi đùa trước cửa siêu thị, thì bên quầy đồ nướng đã vây quanh rất nhiều khách. Mộc Thiêm nhóm than, xếp nguyên liệu lên bếp, ngẩng đầu lên mới phát hiện hôm nay có rất nhiều trẻ em.

Thực ra cũng bình thường thôi, dù đều biết nguyên liệu nhà cậu tốt, nhưng trong thâm tâm phụ huynh vẫn cảm thấy trẻ nhỏ nên hạn chế ăn đồ nướng. Có điều trẻ con nếu chưa từng ăn đồ nướng nhà cậu thì thôi, chứ đã ăn một lần là tuyệt đối không quên được.

Bình thường phụ huynh thèm quá thường tìm cách đi ăn lén chứ không muốn dẫn con theo, nhưng hôm nay là Tết Thiếu nhi nên họ cũng sẵn lòng thỏa mãn nguyện vọng của con cái.

Chắc là hôm nay có buổi biểu diễn Tết Thiếu nhi, một cô bé trông khá nhỏ vẫn còn lớp trang điểm trên mặt, giọng nói đầy hào hứng: “Mẹ ơi, con muốn ăn cánh gà, còn muốn ăn xúc xích nữa.”

“Được, mua hết cho con.” Người mẹ đồng ý rất dứt khoát, đồng thời trong đầu cũng đã tính sẵn mình sẽ ăn gì.

Bình thường mỗi lần cô qua đây ăn đồ nướng cứ như đi ăn trộm, chỉ sợ con gái phát hiện. Hiếm khi hôm nay được ăn một cách quang minh chính đại, tâm trạng cô cũng rất vui vẻ.

Giải đề gọi món xong, cô ngẩng đầu lên dặn thêm một câu: “Ông chủ, cánh gà và xúc xích cho ít cay thôi nhé, còn lại cứ cho nhiều ớt vào cho tôi.”

Mẹ vừa dứt lời, con gái lập tức ngẩng đầu lên nói: “Mẹ ơi, ăn nhiều cay không tốt đâu, sẽ bị đau bụng đấy.”

“Không sao, mẹ không sợ cay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nhưng con sợ cay mà…”

“Mẹ chẳng phải đã bảo chú chủ quán cho ít ớt vào cánh gà và xúc xích của con rồi sao.”

Cô bé mới vào lớp hai khẽ bĩu môi: “Nhưng những món khác con cũng muốn ăn mà!”

“Thế sao con không nói sớm, mẹ lỡ bảo ông chủ cho thêm ớt rồi.”

Trong lòng Mộc Thiêm thấy hơi buồn cười, nhưng nhận được ánh mắt ra hiệu của người mẹ, cậu vẫn không xen vào chuyện riêng, tay rắc thêm một lớp bột ớt lên bếp nướng.

Bột ớt vừa thơm vừa cay rắc xuống, một mùi vị cay nồng lập tức lan tỏa phía trên bếp nướng. Những người không ăn được cay ngửi thấy mùi này là hắt hơi liên tục hai cái.

Đợi đồ nướng ra lò, Mộc Thiêm đặc biệt chia riêng phần cay và không cay vào hộp rồi mới đưa cho khách.

“Cảm ơn ông chủ.”

Người mẹ cảm ơn xong, đưa phần cho con gái: “Này cầm chắc nhé, ăn từ từ thôi.” Đừng ăn xong lại quay sang tranh của mẹ.

Người mẹ này khá thú vị, vừa ăn vừa dùng điện thoại quay một đoạn video, đại ý là Tết Thiếu nhi con gái muốn ăn đồ nướng, dù hơi đắt một chút nhưng cô vẫn chiều lòng con, mua cho bé cánh gà và xúc xích.

Nhạc nền video rất ấm áp, dáng vẻ con gái ăn đồ nướng ngon lành trông cực kỳ thèm người. Đồng thời, lúc cô đòi con gái chia cho miếng đồ nướng, cô bé trực tiếp quay lưng đi không thèm đếm xỉa, trông cũng rất đáng ghét.

Cũng may cô đã quay lại nguyên nhân con gái không đoái hoài đến mình, nếu không trực tiếp đăng lên, e là con gái cô sẽ bị cư dân mạng mắng c.h.ử.i mất.

“Mẹ có nhiều thế kia mà còn muốn ăn của con!”

“Của mẹ con cũng có thể ăn mà.”

“Nhưng mẹ cho nhiều ớt thế, con căn bản không ăn nổi…” Cô bé nhìn hộp đồ nướng đầy ắp tám món trong tay mẹ, ngưỡng mộ đến tròn xoe mắt, cảm thấy làm người lớn thật tốt, có thể ăn bao nhiêu là đồ nướng.

Cuối video là cảnh người mẹ ăn đồ nướng ngấu nghiến, vừa ăn vừa khen móng giò cháy cạnh thơm thịt, chân vịt nướng cực kỳ dai giòn, bắp vẫn ngọt non sần sật như mọi khi, còn khung xương gà nướng thì ăn bao nhiêu lần cũng không chán.

Sau khi ăn sạch chỗ đồ nướng, cô vừa nhấm nháp dư vị vừa nói: “Haiz, con gái tôi kén ăn thật đấy, rõ ràng là nó đòi ăn đồ nướng, mua xong chỉ ăn đúng hai món rồi thôi, chỗ còn lại chỉ đành để tôi xử lý.”

[Làm mẹ thì cũng không nên quá nuông chiều… bản thân mình đâu, nhìn cái ánh mắt ngưỡng mộ của đứa trẻ kìa, tôi cảm giác nếu nó không sợ cay thật thì chắc chắn đã lao vào tranh ăn với cô rồi.]

[Con gái: Mẹ chỉ cần cho ít ớt đi một tí xem con có ăn sạch không thì biết mặt nhau ngay!]

[Chưa xem hết tôi còn định bảo đứa bé này được chiều quá hóa hư, xem xong tôi chỉ muốn nói: Đúng là một người mẹ có “chiếc dạ dày lớn”.]

[Ngày xưa: Mẹ không thích ăn, con ăn đi. Bây giờ: Con không thích ăn, mẹ ăn cho.]

[Mua đồ nướng ở đâu thế? Nhìn ngon quá đi mất, tôi cũng muốn ăn.]