Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 245



Ít người đúng là sướng thật, không phải đợi quá lâu đã nhận được đồ nướng. Thiến Thiến bưng một hộp đầy ắp đủ sắc hương vị, cả người như bay bổng.

Thấy bạn gái trước khi đến còn hầm hầm giận dữ, giờ lại vui vẻ như vậy, người đàn ông vô thức mỉm cười: “Em thích ăn đồ nướng đến thế cơ à?” Anh ta cảm thấy bạn gái mình thực sự quá đỗi đáng yêu.

“Anh không hiểu đâu, trước đây muốn ăn một bữa đồ nướng nhà này, hoặc là phải đi sớm hơn nửa tiếng để xếp hàng, hoặc là phải đợi rất lâu, hễ đến muộn chút là không mua nổi. So sánh ra thì hôm nay vừa đến đã mua được, cảm giác không phải đợi lâu đúng là quá hạnh phúc!”

Thiến Thiến nói xong liền cầm một xiên bò viên nướng lên ăn. Bề mặt bò viên được nướng cháy cạnh cực kỳ hấp dẫn, c.ắ.n xuống cảm nhận cái giòn trước rồi đến độ đàn hồi sau, hai loại kết cấu khác nhau va chạm giữa hàm răng, ngon không tả xiết.

“Ngon quá đi mất! Bò viên cứ phải là loại làm thủ công thế này mới thơm, em cực kỳ ghét mấy loại bò viên nhân chảy dầu cứ c.ắ.n một cái là b.ắ.n tung tóe ấy.”

Thấy cô ăn ngon đến mức mắt cong tít lại như vầng trăng khuyết, người đàn ông vừa mới đ.á.n.h chén xong một hộp đồ nướng lớn lại bắt đầu thấy thèm, ghé sát lại nói: “Cho anh ăn một miếng với, nãy anh không gọi món này.”

“Chỉ cho anh một viên thôi đấy, không đủ thì anh tự đi mà mua thêm, hiếm khi hôm nay không đông người, mua được thì mua nhanh lên.” Thiến Thiến giơ viên bò viên lên cho bạn trai c.ắ.n một miếng rồi lập tức hỏi: “Thế nào, ngon không?”

Bên trong bò viên hơi mọng nước, ăn vào có phần hơi bỏng, người đàn ông đảo viên thịt trong miệng một lát, đợi bớt nóng mới chậm rãi nhai rồi nuốt xuống, sau đó gật đầu: “Ngon, không ngờ bò viên nướng ăn lại thơm đến thế.”

“Đúng không, em xem video họ đăng là biết chắc chắn bò viên nướng sẽ ngon mà!”

Một viên bò nướng căn bản là không đủ bõ dính răng, người đàn ông vẫn còn thòm thèm dư vị trong miệng, liền quay người đi gọi món tiếp.

Thời gian trôi đi, người vây quanh quầy đồ nướng ngày càng đông, không ít người vừa ra khỏi công viên đã bị mùi thơm thu hút ngay lập tức.

“Tối nay chạy bộ công cốc rồi...”

Có người đến công viên để chạy bộ đêm giảm cân, nhưng cực khổ chạy đến vã mồ hôi, vừa ra khỏi công viên đã không kìm lòng được mà bị quầy đồ nướng quyến rũ, vừa xếp hàng vừa cảm thán. Tất nhiên, cảm thán thì cứ cảm thán, bảo cô không ăn thì rõ ràng là không thể, chỉ đành tự an ủi bản thân, đợi ăn no rồi giảm sau cũng không muộn.

Tuy nhiên, khi nhận được đồ nướng và nếm trải kết cấu ngoài giòn trong mềm, hương vị mặn tươi thơm cay, cô lập tức quẳng ý định giảm cân ra sau đầu, cảm thấy có đồ nướng ngon thế này thì còn giảm cân làm gì nữa.

“Ngon quá đi mất! Ông chủ sao anh lại khéo nướng thế!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bản thân cô dạo này vì giảm cân nên ăn uống khá thanh đạm, giờ chỉ cần chút hương vị đậm đà là đã thấy ngon rồi, huống hồ lại là đồ nướng do đích thân Mộc Thiêm làm, đối với cô đây đúng là mỹ vị nhân gian.

Ban đầu cô còn kìm chế chỉ gọi năm món, giờ ăn vào miệng mới thấy căn bản là không đủ, khen xong lại tiếp tục đi xếp hàng, quyết định thả cửa ăn cho đã đời.

“Ông chủ ngày mai có bán ở đây nữa không?”

“Ông chủ mấy giờ anh bày hàng? Ngon quá, mai tôi phải dắt bạn qua đây ăn mới được.”

Chỉ cần đã ăn qua đồ nướng nhà Mộc Thiêm, ngay lập tức sẽ bị hương vị của nó chinh phục, hoàn toàn không thỏa mãn nếu chỉ ăn một lần.

“Ngày mai chắc vẫn ở đây thôi, thời gian thì sau bảy giờ nhé.” Mộc Thiêm vừa trả lời vừa rắc gia vị lên đồ nướng trên bếp. Những xiên nướng vốn đã thơm nức mũi, sau khi rắc thêm chút gia vị, mùi thơm bốc lên xèo xèo, tỏa ra ngào ngạt.

Mùi thơm sực nức khiến khách hàng đứng trước xe đều vô thức ngước lên hít hà, thầm nghĩ chưa từng thấy quầy đồ nướng nào mà chỉ ngửi mùi thôi đã thấy thèm đến thế.

“Ông chủ nướng xong chưa?”

“Ông chủ, xiên sụn giòn của tôi cho thêm nhiều cay nhé.”

Những vị khách mới lần đầu ăn đồ nhà cậu bị thèm đến mức chịu không nổi, rõ ràng tốc độ nướng của cậu đã rất nhanh nhưng họ vẫn không nhịn được mà giục giã.

Gần đó, Thiến Thiến và bạn trai đã ăn đồ nướng đến mức căng cả bụng. Đặc biệt là Thiến Thiến, hiếm khi có cơ hội ăn thỏa thích, một mình cô đã đ.á.n.h chén mười ba món đồ nướng, trong đó còn có cả những món nhanh no bụng như móng giò nướng, khung xương gà nướng và bắp nướng. Ăn xong cô no đến mức ợ liên tiếp hai cái, mãn nguyện đến mức chỉ muốn tìm một chiếc ghế tựa nằm xuống từ từ tận hưởng dư vị.

“Không được, no quá rồi, phải đi lượn vài vòng mới về nhà được, không thì tối nay no quá không ngủ nổi mất.”

Ngay bên cạnh chính là công viên, một thánh địa tản bộ có sẵn, nhưng Thiến Thiến nói xong không vào công viên ngay mà đi đến phía cửa xe nói với người bên trong: “Ông chủ, tôi tạm thời giữ bí mật giúp anh, nhưng ngày mai anh phải đến đây đấy nhé. Tôi đã quay video rồi, nếu mai anh không đến, tôi sẽ đăng lên bóc phốt anh luôn.”

Truyện của -Gió-

Mộc Thiêm thầm nghĩ mình có làm chuyện gì đại gian đại ác đâu mà dùng đến từ “bóc phốt”, nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, bảo cậu thật sự đi báo cho các khách quen khác thì cậu không dám, thế là gật đầu đồng ý.

Thấy cậu đảm bảo ngày mai sẽ lại đến bày hàng, Thiến Thiến mới hài lòng cùng bạn trai vào công viên tản bộ tiêu thực.