[Cái quái gì thế, không phải bảo ông chủ đang nghỉ ngơi sao? Sao lại chạy đến công viên đằng kia bán đồ nướng rồi?]
[Chào bạn, cho hỏi video này có phải quay vào hôm nay không?]
Tác giả video thấy hơi khó hiểu, không biết tại sao mình đăng một đoạn video bình thường mà bỗng dưng lại nổi tiếng, nhưng cô vẫn trả lời từng câu một, xác nhận video được quay vào tối nay và hỏi họ Thi Mới Nướng là gì.
[Thi Mới Nướng chính là quầy đồ nướng bạn đã ăn đấy, nhà đó phải giải đề mới được gọi món, nên mới gọi là Thi Mới Nướng.]
Tác giả video tò mò đi tìm kiếm thử, mới phát hiện ra quầy đồ nướng này nổi tiếng đến vậy, rất nhiều người tỉnh khác lặn lội tới chỉ để ăn đồ nhà cậu. Sau khi tìm hiểu, cô khẳng định ông chủ tiệm đồ nướng mình ăn tối nay và ông chủ quầy Thi Mới Nướng đúng là cùng một người, thế là cô tốt bụng nói cho cư dân mạng trong phần bình luận biết.
Có được sự xác nhận của tác giả video, cư dân mạng lập tức càng thêm phẫn nộ.
[Ông chủ sao lại thế nhỉ, dám lén lút dọn hàng sau lưng chúng ta! Anh ta đang làm cái gì vậy?]
[Tôi đoán có lẽ là để phòng khách du lịch tỉnh khác, dù sao sạp nhà anh ấy chỉ có bấy nhiêu, căn bản không có khả năng tiếp đón nhiều người đến thế.]
[Anh ta phòng khách tỉnh khác thì cứ phòng khách tỉnh khác đi, sao lại phòng luôn cả người địa phương chúng ta? Quá đáng thật sự!]
Có khách quen lướt thấy video này liền lập tức vào nhóm chat đồ nướng @ cậu liên tục, muốn hỏi cho ra nhẽ tại sao bày hàng mà không thông báo, có phải không xem họ là người nhà hay không.
[Lúc trước đứa nào bảo ông chủ đi nướng dạo quanh thành phố đấy? Bước ra đây tôi hứa không đ.á.n.h c.h.ế.t!]
[Bảo ông chủ đi nướng dạo là tôi muốn anh ấy dạo đến dưới công ty mình, chứ không bảo anh ấy âm thầm đi nướng dạo khắp nơi đâu.]
[@Ông chủ, mau đưa địa chỉ đi, tôi không chịu nổi nữa rồi, cảm giác ngứa ngáy khắp người, á, cho tôi ăn ít đồ nướng đi, tôi khó chịu quá, không được ăn đồ nướng tôi thực sự c.h.ế.t mất...]
[Cậu đừng có diễn quá thế, kẻo người ta lại nghi ngờ đồ nướng của ông chủ có vấn đề, cẩn thận làm sạp hàng của ông chủ bay màu đấy.]
[Không sao đâu, tôi nhớ lúc ông chủ mới ra mắt đã từng bị tên ngốc nào đó tố cáo, nhưng đã được kiểm tra từ lâu rồi. Chính lần đó mọi người mới biết, đồ nướng nhà ông chủ không chỉ ngon mà nguyên liệu còn hoàn toàn tự nhiên, không ô nhiễm.]
Các thành viên trong nhóm sau khi biết ông chủ lén lút bày hàng sau lưng mình tối qua thì đều nổ tung, nhưng rất nhanh sau đó mọi người đều nhận ra rằng nếu ông chủ đã muốn trốn thì có chất vấn trong nhóm cũng vô dụng. Thế là họ bắt đầu dùng kho sticker để đẩy hết nội dung trò chuyện vừa rồi lên cao, sau đó bí mật lập ra một nhóm riêng không có ông chủ để bàn bạc việc ngày mai đi bao vây cậu ở công viên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhóm này cơ bản toàn là người dân bản địa thành phố Q, thuộc về một trong những nhóm chat đồ nướng đời đầu, số người rảnh rỗi có thể đi công viên ngày mai rơi vào khoảng hơn sáu mươi người.
Cũng may là tin nhắn giữa mấy nhóm chat đồ nướng không thông nhau, và chủ yếu là ai nấy đều ích kỷ muốn càng ít người biết càng tốt để đỡ phải tranh giành đồ nướng với mình, nên không ai nghĩ đến việc thông báo cho khách hàng ở các nhóm khác. Nhưng họ không biết rằng, thực tế không chỉ có mình nhóm họ phát hiện ra, chỉ là sau khi biết chuyện, tất cả mọi người đều chọn cách giữ kín bí mật.
Sáng sớm hôm sau ngủ dậy, Mộc Thiêm hắt hơi liên tục mấy cái, có chút chột dạ nghi ngờ không biết có phải các khách hàng đang réo tên mình hay không. Cậu bèn mở bừa một nhóm chat đồ nướng, quả nhiên thấy trong đó vẫn đang kêu gào đòi cậu mau dọn hàng, mau đưa địa chỉ.
Đưa địa chỉ là chuyện không bao giờ có thể xảy ra. Buổi sáng cậu cùng Khang Khang sơ chế xong nguyên liệu, sau đó bắt đầu tận hưởng thời gian thư thả buổi chiều. Phải nói là sau khi giảm lượng nguyên liệu và lùi giờ bày hàng, cậu cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn hẳn.
Không chỉ thời gian nghỉ ngơi buổi chiều dài hơn mà còn có thể ăn xong cơm tối mới ra ngoài, tiền kiếm được thực ra cũng không ít, dù sao cậu đã cảm thấy rất mãn nguyện rồi.
Người ta thường nói “biết đủ thường vui”, có lẽ vì hồi nhỏ có quá ít thứ nên Mộc Thiêm rất dễ thỏa mãn. Cậu thấy cảm giác bây giờ không thiếu tiền tiêu, muốn ăn gì thì ăn, muốn mua gì thì mua thực sự là quá tuyệt vời.
Mùa hè chính là mùa ăn dưa hấu, sau bữa tối cậu mua một quả dưa thật lớn, trực tiếp bổ đôi rồi cùng Khang Khang mỗi người một nửa dùng thìa xúc ăn. Hồi nhỏ cậu luôn ngưỡng mộ những đứa trẻ nhà người ta có thể ôm quả dưa ăn trực tiếp như thế này, mãi đến ngoài hai mươi tuổi cuối cùng mới thực hiện được, cảm giác đúng là sướng như trong tưởng tượng.
Dưa hấu năm nay hơi đắt, quả dưa này tiêu tốn của cậu hơn hai mươi tệ, nhưng chất lượng dưa rất tốt, vỏ cực mỏng, ruột đỏ ngọt lịm và giòn tan, mọng nước, ăn vào thực sự là một sự hưởng thụ.
“Khang Khang, ngon không?” Mộc Thiêm quay đầu hỏi, thấy Khang Khang vừa ngoạm dưa vừa gật đầu lia lịa, trên mặt cậu vô thức nở nụ cười.
Ăn no uống say xong, mắt thấy Mặt trời đã bắt đầu xuống núi, Mộc Thiêm ngồi nghỉ thêm một lát rồi dẫn Khang Khang ra ngoài bày hàng.
Sự vui vẻ do quả dưa hấu ngọt lịm mang lại còn kéo dài khá lâu, mãi đến khi đỗ xe vào chỗ cũ bên hông cổng công viên, trên mặt cậu vẫn còn vương nụ cười.
Truyện của -Gió-
Hôm nay Khang Khang không chạy vào trong công viên nữa mà chơi với mấy cành cây khô, sỏi đá trên mặt đất ngay cạnh chỗ cậu bày hàng.
Khi Khang Khang đang ngồi xổm chơi đùa thì Mộc Thiêm đã nhóm xong than, đang định lấy nguyên liệu xếp lên bếp nướng thì từ khóe mắt, chợt thấy một nhóm người từ cổng công viên chạy rầm rập ra thành một hàng dài.
Trong công viên đang có hoạt động gì à?
Mộc Thiêm đang thắc mắc thì thấy nhóm người đó tốc độ rất nhanh rẽ ngoặt về phía mình, rồi người dẫn đầu lao thẳng đến trước sạp hàng của cậu, hét lớn một tiếng: “Surprise!”
Trí nhớ của cậu không hề kém, vừa rồi là do không nghĩ nhiều, lúc này nhìn nhóm người trước mặt, làm sao không nhận ra đây toàn là khách quen nhà mình. Trong lòng cậu thầm nghĩ đây đâu phải là kinh hỉ, rõ ràng là kinh hãi.
“Thật là trùng hợp quá, tôi đang định thông báo cho mọi người thì không ngờ mọi người đã tới rồi.” Mộc Thiêm gượng cười, nhưng trong lòng lại nghi ngờ có phải vị khách quen tối qua không giữ lời, đi mật báo cho hội trong nhóm hay không.