Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 254



Chẳng mấy chốc đã có người không cưỡng lại được sự cám dỗ của mùi hương mà cầm lấy máy tính bảng. Vừa giải đề gọi món, họ vừa không nhịn được mà càm ràm: “Thật không hiểu nổi ông chủ anh nghĩ gì nữa, bán đồ nướng thì cứ bán trực tiếp đi, mắc mớ gì phải thêm cái phần giải đề, anh làm thế này đuổi khéo khách quá.”

“Đúng đấy, trừ phi đồ nướng nhà anh cực kỳ ngon, bằng không mua cái gì mà cũng rắc rối thế này thì ai mà ghé mua thường xuyên cho nổi.”

Hai vị khách mới vừa phàn nàn xong, bỗng nhiên có một đám người đông đúc lao thẳng về phía này, mấy người chạy đầu tiên còn gào thét gì đó rất lớn.

Những người đang đứng trước quầy đồ nướng bỗng nhiên bị vây kín mít, trong lúc còn đang ngơ ngác thì đã nghe thấy đám người kia phấn khích hét lên: “Ông chủ, cuối cùng cũng tìm được anh rồi!”

Ông chủ đắc tội với ai sao? Mấy vị khách mới đang thầm nghĩ thì nghe thấy đám người đó nhao nhao nói.

“Ông chủ, anh có biết dạo này tôi sống thế nào không? Hai hôm trước đi tụ tập với bạn bè, họ bỗng nhiên bàn về “bạch nguyệt quang”, hỏi tôi có không, tôi thuận miệng thốt lên “đồ nướng”, thế là bị họ cười cho một trận tơi bời.”

“Đồ nướng thì sao lại không được tính là bạch nguyệt quang? Ăn đồ nướng nhà ông chủ xong, tôi đi ăn đồ nướng bên ngoài chỗ nào cũng thấy không đúng vị.”

“Oa, hôm nay có thịt nướng dứa này! Tôi thích nhất món này đấy!”

Hai vị khách mới vừa nãy còn thông qua việc càm ràm để mong Mộc Thiêm hủy bỏ quy định giải đề nhìn nhau một cái, rồi quay đầu nhìn vào trong xe: “Ông chủ, đây đều là khách hàng nhà anh ạ?”

Mộc Thiêm bất lực gật đầu, sau đó nhìn về phía đám người kia: “Sao mọi người biết tôi ở đây?”

Lần trước còn có thể nói là bị video phát tán làm lộ, hôm nay cậu mới vừa bày hàng ra, tổng cộng còn chưa bán được mấy xiên, không đến mức lại bị ai chụp lại đăng lên mạng chứ.

“Ông chủ, anh đoán xem.”

“Hắc hắc, không thể nói cho anh biết được.”

Truyện của -Gió-

Các thực khách nghĩ thầm vì cậu bày hàng mà không chịu nói địa chỉ, nên giờ họ cũng chẳng muốn thỏa mãn sự tò mò của cậu.

Mộc Thiêm cũng không có tính tò mò quá nặng, hơn nữa cậu nghĩ về nhà lên mạng tìm một chút chắc chắn sẽ biết, nên không hỏi dồn thêm nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cùng lúc đó, ba vị khách mới ở hàng đầu tiên thông qua vài lời ngắn ngủi của những khách quen, đã tìm kiếm được thông tin về quầy đồ nướng Thi Mới Nướng trên mạng, ngay lập tức lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: “Tôi đã bảo mà, một quầy đồ nướng bình thường sao có thể ngon đến thế được…”

Những vị khách mới xếp hàng sau họ cũng vươn cổ xem ké kết quả tìm kiếm, ban đầu là kinh ngạc, sau đó đều cảm thán vận may của mình quá tốt, tùy tiện xếp hàng mà cũng gặp ngay món ngon mà bao nhiêu người thèm muốn mà không ăn nổi.

Vốn dĩ nhiều khách mới chỉ định gọi vài món ăn thử, giờ biết được độ khó để mua được đồ nướng nhà Mộc Thiêm, họ lập tức quyết định phải mua thật nhiều.

Sự náo nhiệt ở quầy đồ nướng đã thu hút sự chú ý của những người trên phố, đặc biệt là các sạp hàng bán đồ khác ở gần đó, họ đều tò mò không hiểu sao bỗng dưng lại có nhiều người đổ xô đi mua đồ nướng đến thế.

Tuy nhiên, khi Mộc Thiêm bắt đầu bật chế độ tăng tốc cho cả bếp nướng, mùi thơm liên tục từ quầy hàng của cậu lan tỏa ra xung quanh, đúng thật là “hương thơm bay xa mười dặm”. Những người ở gần đó ngay lập tức hiểu ra lý do tại sao lại có nhiều người mua đến vậy.

Thời gian dần trôi, khi Mộc Thiêm nướng xong đồ cho những vị khách mới ở phía trước, số người xếp hàng trước quầy không giảm đi mà ngược lại ngày càng đông. Cậu nói là không tò mò, nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn được mà hỏi một vị khách quen vừa xếp hàng đến lượt: “Mọi người thông báo trực tiếp trong nhóm à?”

Lúc này, người đứng ở đầu hàng không phải ai khác chính là Triệu Minh Dịch. Triệu Minh Dịch tự cho là quan hệ giữa mình và cậu rất tốt, không ngờ cậu đi bày hàng mà cũng không thèm lén nhắn cho mình một câu địa chỉ, lúc này đương nhiên sẽ không trả lời một cách t.ử tế.

“Anh thấy sao?”

Nghe thấy cậu ta trả lời bằng một câu hỏi ngược lại, Mộc Thiêm cũng chẳng thèm khách sáo, trực tiếp bốc một nắm bột ớt lên và nói: “Tôi thấy lát nữa có khi tay tôi sẽ bị run đấy.”

“Anh đi bán hàng mà không nói với em, giờ còn đe dọa em? Được, có bản lĩnh thì anh cứ cay c.h.ế.t em đi, ngày mai tiêu đề báo sẽ là: Ông chủ Thi Mới Nướng nướng cay c.h.ế.t khách hàng!”

Nhận ra cậu ta thuộc kiểu “ăn mềm không ăn cứng”, Mộc Thiêm lập tức đổi giọng: “Tôi đang nói là cẩn thận kẻo tay tôi run, lại không cho bột ớt vào cho cậu.”

“Đồ nướng mà không có bột ớt thì còn gì là vị nữa.” Triệu Minh Dịch thấy cậu xuống nước theo kiểu khác, liền nhanh ch.óng gọi món xong xuôi, giao máy tính bảng cho vị khách tiếp theo rồi mới nở nụ cười mang chút hả hê nói: “Phải trách thì trách vận khí anh không tốt thôi. Em nói cho anh biết, giờ người vẫn chưa tính là đông đâu, đại quân sắp kéo đến đây rồi.”

“Mọi người chắc không đến mức thông báo hết một lượt trong tất cả các nhóm chứ?”

Lúc nãy những vị khách mới không có ai gọi món thịt nướng dứa, giờ đến lượt khách quen, mọi người đều không hẹn mà gặp đều gọi một hoặc vài xiên thịt nướng dứa để nếm thử thực đơn mới nhà cậu. Vì vậy, trong lúc hỏi chuyện, Mộc Thiêm đưa tay lấy rất nhiều xiên thịt dứa đặt lên bếp nướng.

Màu sắc của dứa tươi tắn, đặt lên bếp nướng trông cực kỳ nổi bật, hơn nữa còn chưa nướng được bao lâu thì hương dứa nồng nàn đã tỏa ra. Mùi hương trái cây hòa quyện hoàn hảo với hơi thở khói lửa của than củi, tỏa ra một mùi thơm thanh khiết đặc biệt kích thích vị giác.

“Không có ai thông báo trong nhóm cả.” Triệu Minh Dịch úp mở một hồi mới chịu nói rõ tình hình cho cậu.