Chẳng mấy chốc, vị streamer đang livestream gần đó đã kết thúc hoạt động quảng bá hôm nay, trực tiếp mở livestream đi tới ăn đồ nướng.
Vận may của anh ta khá tốt, vừa vặn bắt kịp đợt đồ nướng cuối cùng, còn những vị khách đến sau anh ta, Mộc Thiêm đã lên tiếng báo rằng nguyên liệu không còn đủ, bảo họ đừng tiếp tục xếp hàng nữa.
Nhưng các thực khách khó khăn lắm mới tìm thấy quầy đồ nướng nhà cậu, cộng thêm tâm lý thích náo nhiệt nên ai nấy đều không chịu rời đi. Không chỉ vậy, trong phòng livestream của streamer còn có không ít người địa phương bày tỏ rằng mình sẽ đến ngay.
[Cuối cùng cũng tan làm rồi, đợi tôi với, đến ngay đây!]
[Thịt nướng dứa! Tôi thích ăn dứa nhất, phố cổ cách nhà tôi không xa lắm, tôi cũng phải đến thử vận may mới được.]
[Ghen tị với những người địa phương các bạn quá, tôi cũng muốn ăn đồ nướng...]
Streamer thấy vẫn còn fan muốn đến, tốt bụng nhắc nhở: “Ông chủ vừa bảo nguyên liệu không đủ rồi, các bạn đến đây có khi không mua được đồ nướng đâu.”
Truyện của -Gió-
Fan trong phòng livestream nghe vậy, có người thì nói mình là “fan cứng mười năm” để đòi ăn ké đồ nướng của anh ta, có người còn thái quá hơn, đòi tự mang theo nguyên liệu đến.
“Tôi mới bắt đầu livestream tổng cộng có ba năm, đào đâu ra fan cứng mười năm hả? Nói trước nhé, đến đây xin chụp ảnh ký tên thì không vấn đề, chứ đừng có nhen nhóm ý đồ với đồ nướng của tôi, bản thân tôi còn ăn chẳng đủ đây này.” Streamer ngửi mùi thơm tỏa ra từ phía trước, nửa đùa nửa thật nói vào ống kính.
Cuối cùng cũng đến lượt mình, anh ta rất “thất đức” khi hướng ống kính về phía bếp nướng để quay cận cảnh. Lúc này thịt trên bếp nướng đang xèo xèo chảy mỡ, đậu hũ khô và xúc xích đều đã nướng đến mức có vệt cháy cạnh, thịt nướng dứa lại càng có vẻ ngoài hấp dẫn. Giữa đêm hôm khuya khoắt, cảnh tượng này thật sự khiến các fan xem livestream thèm đến phát điên.
[Aaaa! Toàn là món đồ nướng tôi thích, nếu có thể tống hết vào mồm tôi thì tốt biết mấy.]
[Thèm quá, thèm đến mức nước miếng sắp chảy ra rồi, trong bếp còn quả dưa chuột, tôi đi gặm cho đỡ thèm đây.]
[Không được, dù sao nghỉ hè cũng chẳng có việc gì làm, tôi quyết định mua vé đi thành phố Q ở nửa tháng, không tin nửa tháng mà còn không ăn được đồ nướng nhà này.]
[Đi cùng đi cùng! Tôi thấy với độ hot của quầy đồ nướng nhà này, muốn lén lút bày hàng là chuyện không tưởng, chỉ cần chú ý tin tức một chút là chắc chắn ăn được thôi.]
Rất nhiều vị khách khi mua đồ nướng đều cầm điện thoại quay về phía bếp nướng, nên lúc đầu Mộc Thiêm không phát hiện ra danh tính của vị streamer này, mãi đến khi thấy anh ta nói chuyện vào ống kính, cậu mới thử hỏi: “Anh là streamer à?”
“Đúng vậy.” Streamer gật đầu, còn hào hứng chia sẻ với cậu: “Lúc nãy tôi đang livestream gần đây thì vô tình quay trúng xe nhà anh, ban đầu tôi còn chẳng chú ý đến…”
[Anh đúng là đồ ngốc, mau nhìn biểu cảm của ông chủ đi, anh thấy anh ấy giống như đang vui vẻ lắm à?]
[Ông chủ: Thằng nhóc khá lắm, hóa ra là tại cậu làm lộ chuyện tốt của tôi!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[Ha ha ha ha, nghĩ đến việc ông chủ lén lút đi bán hàng, kết quả quầy vừa bày ra đã bị một đám khách quen bao vây là tôi lại muốn cười.]
[Sao ông chủ không nhận ra rằng, với độ hot của quầy đồ nướng nhà mình, trốn cũng vô ích thôi.]
“Anh muốn thêm nhiều cay à?” Mộc Thiêm cúi đầu nhìn đơn hàng anh ta vừa gọi rồi hỏi.
“Đúng rồi ạ.”
Streamer gật đầu, sau đó mắt không rời khỏi đống đồ nướng trên bếp, cảm thấy món nào trông cũng thật hấp dẫn.
Một lúc sau, cuối cùng anh ta cũng nhận được đồ nướng, liền c.ắ.n một miếng thịt nướng dứa thật to. Hương dứa nồng nàn quyện với vị thịt tươi ngon đó khiến anh ta suýt nữa thì c.ắ.n phải lưỡi vì quá ngon.
Đã vài ngày không ăn đồ nướng, anh chàng vừa ăn một miếng là không thể dừng lại được, thậm chí chẳng còn tâm trí đâu mà trò chuyện với fan. Mãi cho đến khi ăn hết sạch bốn món nướng liên tiếp, anh ta cầm trên tay xiên mì căn nướng đã bị gặm mất một nửa mới chịu mở miệng: “Xuýt... sao cảm thấy hơi cay thế nhỉ…”
[Hahahaha, cho chừa cái tội đắc tội với ông chủ mà còn dám gọi thêm cay, ông chủ không làm anh cay c.h.ế.t là hiền lắm rồi đấy.]
[Tôi đã bảo là lúc nãy thấy tay ông chủ rắc bột ớt mạnh tay lắm mà, cười c.h.ế.t mất.]
“Nhưng mà cảm thấy cay chút ăn mới sướng, ngon quá đi mất. Ăn bao nhiêu hàng đồ nướng rồi, đúng là chỉ có nhà này hợp khẩu vị nhất.”
Trong lúc chàng streamer đang ăn ngấu nghiến, tại xe đồ nướng, Mộc Thiêm đã bán xong mẻ nướng cuối cùng. Lúc này cậu đang bất lực nhìn những vị khách còn lại: “Tôi đã nói từ hơn nửa tiếng trước là hết nguyên liệu rồi mà…”
Nếu không phải vì người vây quanh xe quá đông, cộng thêm đường ở phố cổ không đủ rộng, cậu đã muốn gọi Khang Khang cùng nhau vắt chân lên cổ mà chạy rồi.
“Ông chủ không sao đâu, tôi tự mang theo nguyên liệu này! Tôi có thể trả phí chế biến.”
“Khụ khụ…” Streamer đang ngồi ăn gần đó nghe thấy có người thật sự tự mang nguyên liệu đến, lập tức nhớ ra lúc nãy có fan trong phòng livestream nói sẽ mang đồ đến, suýt chút nữa thì bị sặc.
Khi anh ta quay đầu nhìn lại thì thấy vẻ mặt của ông chủ có chút bất lực, nhưng có lẽ vì thấy những vị khách còn lại này quả thật đã đợi rất lâu nên cuối cùng cũng nhận lấy nguyên liệu.
Vị khách đó cũng không chắc Mộc Thiêm có đồng ý hay không, nên chỉ mang từ nhà đi vài thứ có sẵn, gồm có tôm, thịt và xúc xích, số lượng cũng không quá nhiều.
Mộc Thiêm đón lấy kiểm tra một lượt, xác định nguyên liệu đều tươi ngon mới đặt lên vỉ nướng, bắt đầu nướng với thủ pháp vô cùng thuần thục.
Thấy vậy, những vị khách xung quanh lập tức lên tiếng: “Ông chủ, bây giờ tôi đi mua nguyên liệu luôn, anh cũng nướng giúp tôi nhé?”