Ở đầu dây bên kia, ông chủ cửa hàng tiện lợi lúc đầu vẫn chưa hiểu tại sao cậu lại nói ông ta “vô địch”. Đợi đến khi phản ứng chậm chạp nhận ra cậu đang ám chỉ câu “người mà mặt dày thì thiên hạ vô địch”, ông ta mới phát hiện ra mình dường như đã bị mắng.
Một nhân viên cũ mà dám không coi ông ta ra gì, dám cúp điện thoại lại còn dám mắng ông ta. Ông ta càng nghĩ càng giận, muốn gọi điện mắng lại thì phát hiện hoàn toàn không gọi được. Tức quá, ông ta ném thẳng điện thoại đi, ném xong mới nhớ ra là máy mới mua, vội vàng xót xa nhặt lên thì thấy màn hình đã vỡ nát bét.
Mộc Thiêm không biết chỉ một câu nói của mình lại có thể khiến ông ta tức đến mức đó, nếu biết thì chắc cậu sẽ còn vui hơn. Nói thật, nếu không phải Khang Khang đang ngồi ngay cạnh, cậu sợ mình nói bậy sẽ bị anh học theo, nên mới mắng một cách ẩn ý như vậy. Chứ đối với loại ông chủ không làm chuyện t.ử tế đó, phải mắng cho một trận xối xả mới bõ.
Biết chuyện cửa hàng tiện lợi kinh doanh không tốt, trong lòng Mộc Thiêm có cảm giác như vừa trút được cơn giận, lúc ăn cơm tối còn ăn thêm được nửa bát.
Hôm nay cậu vẫn đưa Khang Khang ra ngoài trước sáu giờ, đi dọc theo những con đường nhỏ, không có mục đích cụ thể mà len lỏi khắp các ngõ ngách.
Khi đi qua một con phố nọ, Khang Khang bỗng nhiên chỉ tay ra bên ngoài hét lớn: “Dưa hấu!”
“Anh muốn ăn dưa hấu à?”
Mộc Thiêm vừa nói vừa giảm tốc độ xe. Men theo hướng tay chỉ của anh nhìn về phía lề đường, trước tiên cậu chú ý đến một xe đầy ắp dưa hấu, sau đó mới nhìn thấy hai mẹ con bên cạnh xe.
Người mẹ thì không sao, chỉ là da bị nắng sạm đi chút ít, trên mặt mang theo vẻ mệt mỏi bị cuộc đời mài giũa. Nhưng bé gái mới tám chín tuổi lại khiến người ta nhìn vào là thấy xót xa. Cô bé trông rất đáng yêu, nhưng đôi chân lại bị khiếm khuyết, chỉ có thể ngồi trên một tấm nệm trải dưới đất.
Tuy cơ thể không lành lặn, nhưng có vẻ được đi ra ngoài cùng mẹ khiến cô bé rất vui, trên mặt luôn nở nụ cười, thỉnh thoảng còn cất tiếng rao mời mọi người đến mua dưa hấu.
Mộc Thiêm trực tiếp lái xe qua rồi tấp vào lề dừng lại, hỏi giá dưa hấu bao nhiêu một cân.
“Dưa hấu hai tệ sáu một cân, dưa nhà em ngọt lắm ạ!” Bé gái thấy có người đến mua dưa, ngẩng đầu lên chủ động mời chào khách.
Năm nay giá dưa hấu tăng rất mạnh, trong siêu thị bán bốn năm tệ một cân cũng có, các sạp trái cây bên ngoài cơ bản cũng tầm ba tệ, nhà cô bé bán hai tệ sáu đúng là không hề đắt.
“Trên xe này tổng cộng có bao nhiêu cân dưa?” Mộc Thiêm đi đến trước xe, vỗ nhẹ ngẫu nhiên vào một quả dưa, không chút do dự quyết định mua hết.
“Có khoảng năm trăm cân, cậu lấy bao nhiêu? Nếu lấy nhiều tôi có thể bớt thêm một hào mỗi cân.” Người mẹ cảm thấy như gặp được mối làm ăn lớn, vừa nói vừa cầm một quả dưa lên bảo: “Đây là dưa nhà tự trồng, ngọt lắm, cậu có thể nếm thử trước.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đúng ạ, dưa nhà em ngọt thật là ngọt luôn.” Cô bé muốn giúp mẹ bán được nhiều dưa nên lớn tiếng phụ họa theo.
“Tôi lấy hết, tôi mua với giá ba tệ một cân, nhưng phải phiền cô giúp tôi cắt sẵn ra.” Mộc Thiêm tìm một lý do để trả giá cao hơn.
Năm trăm cân dưa hấu nhìn thì nhiều, nhưng lát nữa chờ thực khách kéo đến, mọi người cùng chia nhau ra thì thực ra cũng chẳng bao nhiêu.
Đúng vậy, lúc nãy nhìn thấy bé gái, Mộc Thiêm đã nghĩ đến việc mua toàn bộ dưa để mời khách hàng ăn. Như vậy vừa có thể giúp đỡ hai mẹ con, vừa để tri ân những khách hàng ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo khắp nơi chỉ để ăn một miếng đồ nướng nhà cậu, đúng là một công đôi việc. Không, nghĩ đến việc Khang Khang cũng muốn ăn dưa, lại còn thỏa mãn được ý muốn cho anh ăn dưa thỏa thích, thế này là một công ba việc mới đúng.
“Lấy hết ạ?” Người mẹ hỏi lại với giọng đầy nghi hoặc, rõ ràng là nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Đúng vậy, xe đồ nướng nhà tôi muốn tổ chức hoạt động, mời khách ăn dưa hấu.” Mộc Thiêm nói xong liền hỏi cô muốn nhận tiền mặt hay chuyển khoản.
Thấy cậu thật sự muốn mua hết, người mẹ không vội đòi tiền mà nói: “Vậy để tôi cân lại một lượt cho cậu xem cụ thể là bao nhiêu đã.”
“Được.” Mộc Thiêm nghĩ lỡ như không chỉ có năm trăm cân thì lại chiếm hời của họ, sau khi đồng ý thì dắt Khang Khang cùng vào giúp cân dưa.
Sau khi cân xong hết, quả nhiên không chỉ có năm trăm cân, mà tổng cộng là hơn năm trăm ba mươi cân. Người mẹ ra ý cứ tính cho cậu năm trăm cân chẵn thôi, nhưng Mộc Thiêm nói không cần, cứ đúng khối lượng mà tính tiền.
“Ha ha, ông chủ, vận may của tôi đúng là tốt thật, thế mà lại gặp được anh ở đây!”
Truyện của -Gió-
Có hai vị khách quen tình cờ đi ngang qua, dư quang nhìn thấy chiếc xe màu xanh trắng bên lề đường còn tưởng là nhìn nhầm, đi tới phát hiện đúng là Mộc Thiêm, lập tức lộ ra vẻ mặt kinh ngạc và vui mừng.
Trước đây họ đã cố tình đi lên phố tìm mà chưa bao giờ tìm thấy, ai ngờ lúc đi ngang qua lại tình cờ gặp được, đúng là ứng với câu “Có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở; vô tình cắm liễu, liễu lại xanh.”
“Hai người đến đúng lúc lắm, mời mọi người ăn dưa hấu này.” Mộc Thiêm thấy có khách đến, mỉm cười nói.
“Hả?” Hai vị khách hơi ngẩn người, khi chú ý đến hai mẹ con ở sạp dưa hấu, họ nhanh ch.óng phản ứng ra điều gì đó, liền lên tiếng: “Không cần anh mời đâu, ông chủ mau đi nướng thịt đi, chúng tôi tự mua.”
“Dưa tôi mua hết rồi, hôm nay tôi mời mọi người ăn dưa.” Mộc Thiêm nói xong liền lấy điện thoại ra trực tiếp chuyển khoản cho người mẹ.
“Ông chủ sao anh lại thế, chúng tôi cũng muốn mua dưa, anh mua hết rồi thì chúng tôi mua gì nữa.”