“Cút cút cút, vỏ dưa ông gặm rồi thì kinh c.h.ế.t đi được.”
Lúc rảnh rỗi người ta đúng là việc gì cũng làm được. Có vị khách còn lấy d.a.o gọt trái cây tách riêng phần thịt dưa ra, rồi gọt bỏ lớp vỏ xanh bên ngoài, giữ lại phần cùi trắng của dưa hấu xiên vào que nhờ Mộc Thiêm nướng giúp.
Đúng là phần cùi trắng không nhiều nước như thịt đỏ, qua lửa than nướng lên vẫn giữ được độ giòn. Vì bản thân nó gần như không có vị, chỉ mang chút thanh mát nhàn nhạt, nên sau khi rắc gia vị vào thì chủ yếu là vị của gia vị, ăn vào thấy rất ổn.
“Cái này ngon này, vừa giòn vừa thanh!”
Trong lúc một nhóm người rảnh rỗi nghịch ngợm với vỏ dưa hấu, lượng khách xếp hàng trước xe ngày một đông. Năm trăm cân dưa hấu Mộc Thiêm mua đã bị ăn gần hết.
Cùng lúc đó, tại sạp dưa hấu cuối cùng cũng có người chở dưa đến. Mẹ Thiến Thiến thấy ông nội của đứa trẻ đích thân tới, vội vàng đón lấy: “Bố, sao lại là bố sang đây?”
“Muộn thế này rồi ngại phiền người khác, bố mượn xe tự chở qua luôn.” Ông nội Thiến Thiến trông vừa đen vừa gầy, nhưng sức vóc xem chừng vẫn còn dẻo dai lắm.
“Ông nội!” Thiến Thiến thấy ông đến, có chút hối hận vì lúc nãy không để dành lại chút đồ nướng nào cho ông nếm thử.
Ông nội nghe cháu gái gọi, đáp lời một tiếng rồi đang định trò chuyện với con bé thì những vị khách chờ đợi bấy lâu thấy dưa đã vận chuyển tới liền vây quanh.
“Cho tôi hai quả dưa.”
“Lấy cho tôi năm quả nhé.”
Ông nội Thiến Thiến thấy có nhiều người muốn mua dưa như vậy, trên khuôn mặt nhăn nheo không khỏi nở nụ cười. Ông vốn còn sợ chở dưa đến không mấy người mua lại mất công đi về, không ngờ lại đúng như lời con dâu nói trong điện thoại, có rất nhiều người đang đợi mua, ông vui vẻ nói: “Được được được, tôi đến cân dưa cho mọi người ngay đây.”
Khách hàng cơ bản đều chẳng buồn chọn lựa, cứ thế lấy túi đựng dưa. Ông nội và mẹ Thiến Thiến vừa cân dưa tính tiền, vừa lên tiếng bảo nếu dưa không ngon thì cứ mang tới đổi.
Thực khách vừa nãy đều đã nếm thử dưa ở xe đồ nướng, nghe vậy liền khen: “Dưa nhà cô trồng rất ngọt, mua đại tôi cũng yên tâm…”
Những khách phía trước còn đang đợi cân, vài khách phía sau đã tự tay đóng túi, để lại một tờ tiền đỏ rồi trực tiếp rời đi.
“Ơ! Còn chưa trả lại tiền thừa cho anh mà!” Khi mẹ Thiến Thiến phản ứng lại thì đối phương đã đi xa từ lâu.
Nhờ có xe đồ nướng của Mộc Thiêm mà người quanh đây lúc nào cũng đông, đa phần khách đến ăn đồ nướng đều sẽ mang một quả dưa về, ai lái xe tới còn mua nhiều hơn. Thế là Mộc Thiêm còn chưa dọn hàng, nhưng dưa nhà Thiến Thiến đã bán hết sạch trước, có thể thu dọn về nhà.
Một ngày mà bán hết hai xe dưa, đối với gia đình Thiến Thiến là chuyện trước đây nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, chưa kể còn có khách hàng xin phương thức liên lạc để đặt mua dưa dài hạn.
Mẹ Thiến Thiến biết dưa bán chạy như vậy đều là nhờ phúc của ai, cố ý để lại một quả dưa to nhất ngon nhất không bán, mà đợi sau khi dọn dẹp xong sạp hàng, quét tước sạch sẽ mặt đất xung quanh, mới ôm quả dưa lớn đó nhét vào chiếc xe màu xanh trắng.
Đến khi Mộc Thiêm phản ứng lại thì cô đã đưa con gái chuẩn bị lái xe rời đi, cậu chỉ kịp ngẩng đầu nói một câu cảm ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời cậu vừa dứt, đáp lại không phải là câu “không có gì”, mà là tiếng của Thiến Thiến với giọng trẻ con trong trẻo: “Em cảm ơn anh trai ạ~”
Mùa hè này, quầy Thi Mới Nướng chưa bao giờ hạ nhiệt trên mạng. Những cư dân mạng tỉnh khác không có thời gian đến thành phố Q cứ như đang theo dõi phim truyền hình dài tập, ngày ngày lướt video xem du khách hôm nay có nhiệt tình không, có tìm thấy xe đồ nướng hay không.
Rất nhiều người đã hình thành thói quen mỗi ngày xem video về xe đồ nướng, tối nay đương nhiên cũng không ngoại lệ.
[Dưa hấu hai tệ sáu một cân? Ông chủ hào phóng quá, lại sẵn lòng mời khách ăn loại dưa đắt tiền thế này.]
[Ông chủ người tốt thật đấy, cảm giác anh ấy chắc chắn muốn giúp hai mẹ con đó nên mới tìm đại một lý do, cứ nhìn vào điểm này thôi, khi nào có dịp đến thành phố Q tôi nhất định phải ăn một bữa đồ nướng nhà anh ấy.]
[Ai bảo hai tệ sáu là đắt thì chắc chắn năm nay chưa đi mua dưa hấu bao giờ. Cứ thử vào siêu thị xem một cái là biết ngay, cơ bản đều trên ba tệ cả.]
[Ba tệ á? Chỗ tôi bán năm tệ một cân đây, đắt đến mức tôi không dám ăn dưa hấu nữa luôn, tiếc là tôi không ở thành phố Q, nếu không dù thế nào cũng phải đến chỗ ông chủ ké miếng dưa.]
[Thật không đấy, dưa hấu chỗ các bạn đắt thế sao? Vậy tại sao dưa nhà họ hàng tôi bị thu mua chỉ có tám hào một cân...]
[Bởi vì trung gian ăn chênh lệch chứ sao, nếu không bạn tưởng hai mẹ con trong video tại sao phải tự đi bán dưa, tự bán dù vất vả nhưng ít nhất giá cũng cao hơn được chút.]
[Video hôm nay ấm áp quá, mọi người cùng nhau ăn dưa mua dưa, xem mà thấy ấm lòng.]
[Tôi thấy bà chủ bán dưa dường như lén lau nước mắt, chắc cũng cảm nhận được mọi người đang muốn giúp đỡ họ.]
Truyện của -Gió-
[Đứa bé đáng thương quá, xinh đẹp như vậy mà lại không có chân, ôi, nếu tôi ở gần đó tôi cũng sẽ mua vài quả.]
[Có ai có liên lạc của họ không? Nhà tôi mở siêu thị, có thể thu mua dưa nhà họ theo giá thị trường.]
[Chỉ có mình tôi tò mò dưa hấu nướng vị thế nào thôi à? Thấy có người bảo ngon kìa.]
[Bạn không cô đơn đâu, nhà sẵn có dưa hấu tôi vừa dùng nồi chiên không dầu nướng thử, cảm giác vị hơi lạ, không ngon bằng ăn trực tiếp.]
[Đó có thể là do tay nghề của bạn thôi, tôi thấy dưa hấu nướng trong video trông cũng khá ổn mà.]
Trong lúc trên mạng đang náo nhiệt, Mộc Thiêm về đến nhà nhìn quả dưa lớn trên bàn, tâm trạng rất tốt.
“Em trai ăn dưa hấu.” Khang Khang vỗ vỗ quả dưa nói.
Hôm nay ở xe đồ nướng anh đã ăn không ít dưa, nhất là lúc sau khách đông Mộc Thiêm không để mắt tới, chẳng biết đã lén ăn bao nhiêu miếng, Mộc Thiêm đâu dám cho anh ăn thêm nữa.
“Hôm nay không được ăn nữa, để đến mai nhé.”