Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 277



Nếu là lúc mới bắt đầu bày hàng, Mộc Thiêm còn không dám nướng nhiều bánh gạo đường cùng lúc như vậy, nhưng giờ đây tay nghề đã chín muồi, mắt chỉ cần liếc qua là có thể phán đoán được độ lửa, không sợ bị hỏng.

Khang Khang cũng không khác gì trẻ con, vốn đang chơi đồ chơi ở bên cạnh, ngửi thấy mùi thơm ngọt của bánh gạo nướng, lại thấy mọi người đều đang ăn bánh gạo đường, lập tức sà lại gần xe đồ ăn.

“Em trai ơi, cho nhiều đường vào nhé.”

Anh không nói là muốn ăn, nhưng Mộc Thiêm nghe một cái là hiểu ngay anh đang thèm bánh gạo đường. Cậu thoáng nhìn thấy bàn tay đen nhẻm vì không biết đã nghịch cái gì của anh, liền lên tiếng: “Anh đi rửa tay cho sạch đi, rửa xong sẽ cho anh ăn bánh gạo nướng đường.”

Khang Khang nghe vậy, lập tức lấy nước trong xe ra rửa tay, rửa xong còn biết rút khăn tay từ trong túi ra lau khô.

Thời buổi này hiếm có ai còn dùng khăn tay, chiếc khăn tay trong túi anh là do một du khách tặng trước đó.

“Em trai nhìn này!”

Những vị khách trước quầy đồ nướng thấy Khang Khang đưa bàn tay đã rửa sạch ra trước mặt Mộc Thiêm, những phụ huynh có con nhỏ đều nghĩ đến con nhà mình, trong lòng có chút cảm thấy tiếc nuối thay cho anh.

Đến khi Khang Khang nhận được xiên bánh gạo nướng đường vừa ra lò, có vị khách còn nhét thêm đồ ăn vặt họ mua ở nơi khác cho anh.

Đi theo Mộc Thiêm ra ngoài bày hàng, Khang Khang chưa bao giờ thiếu đồ ăn vặt, nhưng anh không hề coi đó là điều hiển nhiên, ngược lại rất thích chia sẻ với mọi người. Người ta cho anh cái này, anh cũng sẽ móc từ trong túi ra món đồ ăn vặt khác mời lại.

“Tính cách Khang Khang tốt thật đấy, ông chủ nuôi dạy cũng giỏi nữa. Nhà họ hàng tôi cũng có một đứa trẻ như vậy, tính tình nóng nảy lắm, hở một tí là nổi giận trong nhà...”

Một vị khách sau khi nhét quà vặt cho Khang Khang và được anh nhét lại vào tay một viên kẹo socola, đã không kìm lòng được mà cảm thán với Mộc Thiêm. Thật lòng mà nói, trước đây cô cứ ngỡ những người mắc bệnh như tình trạng này thường có tính cách khá nóng nảy, nhưng hôm nay mới nhận ra không phải vậy.

“Là do bà nội anh ấy dạy dỗ tốt ạ.” Mộc Thiêm nhớ lại ngày trước, bà nội đối xử với Khang Khang rất tốt nhưng không hề nuông chiều, dù biết anh không hiểu được nhiều nhưng bà vẫn kiên trì dạy đi dạy lại đủ mọi đạo lý.

Tối hôm đó, cư dân mạng lướt thấy các video liên quan đến xe đồ nướng, không ít người ở nhà sẵn có bánh gạo cũng học theo làm thử, có người làm khá thành công, cũng có người biến chúng thành những thỏi than đen sì.

[Oa, “than” này nướng tốt thật đấy, xin dành cho bạn một tràng pháo tay.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Tôi luôn tò mò, các bạn làm thế nào để biến nguyên liệu thành than được vậy, không phải là cố ý đấy chứ?]

Trưa hôm sau, lúc rảnh rỗi sau khi ăn cơm xong, Mộc Thiêm lướt thấy video nướng bánh gạo thành than cũng cảm thấy rất sốc, thầm nghĩ phần bình luận đã nói hộ nỗi lòng của mình.

Chủ nhân video không trả lời, nhưng bên dưới có không ít cư dân mạng ngoi lên chia sẻ:

[Tôi thề là tôi không cố ý đâu, lần trước tôi kho gà, rõ ràng đã cho rất nhiều nước, định bụng ninh nửa tiếng nên tranh thủ đi gội đầu tắm rửa. Kết quả lúc ra nghe thấy mùi khét lẹt, chạy vào bếp xem thì đúng là được một nồi than chất lượng...]

[Thật là quá đáng sợ, không ai dạy bạn là khi nấu ăn không được rời đi à? May là bạn còn số đỏ chỉ bị cháy nồi, vạn nhất xảy ra hỏa hoạn thì bạn tiêu đời rồi.]

[Nửa tiếng á? Thế thì chắc chắn bạn cho không đủ nước, hoặc là để lửa quá lớn, mà tôi nghi là bạn bị cả hai nên mới cháy thành than như vậy.]

Mộc Thiêm từ nhỏ đã biết tự bật bếp gas để làm cơm chiên, cậu cảm thấy nấu ăn không hề khó, nên khi thấy nhiều người trên mạng nấu ăn hay bị cháy khét, cậu trái lại có chút không hiểu nổi.

Những nơi khác thì không rõ, nhưng Đại học Q hậu ngày kia là chính thức khai giảng. Với Mộc Thiêm mà nói, chỉ còn hai ngày nữa là kỳ nghỉ hè sẽ kết thúc. Cậu nghĩ đến việc hè này chọn cách bày hàng ngẫu nhiên, tuy thỉnh thoảng bị du khách rượt đuổi khắp phố có hơi chật vật, nhưng nhìn tổng thể thì hoàn toàn không mệt mỏi như đợt nghỉ lễ Quốc tế Lao động, cậu cảm thấy rất hài lòng với sự nhanh trí của mình.

Trước đó cậu đã bày hàng liên tục một tuần, lẽ ra hai ngày cuối cùng có thể chọn nghỉ ngơi một chút, nhưng thấy trên mạng còn rất nhiều du khách đang ở thành phố Q mong muốn được ăn đồ nướng nhà mình, cậu quyết định giữ đúng tinh thần “có đầu có đuôi”, kiên trì nốt hai ngày cuối.

Vì Mộc Thiêm đã thông báo trước rằng sau khi hết hè cậu sẽ nghỉ vài ngày để thư giãn, dẫn đến việc cả du khách lẫn khách địa phương đều rất muốn ăn được đồ nướng nhà cậu trong hai ngày tới.

Người địa phương thì còn đỡ, tương đối mà nói thì không quá gấp gáp, nhưng du khách thì khác, họ không có nhiều thời gian ở lại thành phố Q, nếu bỏ lỡ hai ngày này, chờ đến khi Mộc Thiêm nghỉ xong thì chưa chắc họ còn ở đây.

“Chị ơi phải làm sao bây giờ! Em muốn ăn đồ nướng nhà anh ấy quá…”

Truyện của -Gió-

Trong một khách sạn, một cô gái tóc ngắn đang lăn lộn trên giường, vừa lăn vừa không ngừng gọi chị.

Người chị bị cô làm cho nhức đầu: “Chị có biết nướng đâu, em gọi chị thì có ích gì, hôm kia rõ ràng biết chỗ anh ấy bày hàng, chị gọi đi mà em không đi đấy thôi.”

Hai chị em họ đến thành phố Q đã được vài ngày, hôm kia tình cờ lướt thấy video phát hiện vị trí của quầy Thi Mới Nướng, nhưng lại không đi được.

“Hôm kia chẳng phải vừa leo núi xong sao, chân em bủn rủn hết cả, làm gì còn sức mà ra khỏi cửa. Chỉ cần lúc đó em còn một chút sức lực thôi, em chắc chắn sẽ bò qua đó để ăn đồ nướng.” Cô gái tóc ngắn nằm bò trên giường nói.