Hai người shipper, một người chọn giải đề, một người chọn thử thách ngẫu nhiên, chẳng mấy chốc đã gọi món xong. Tiền họ kiếm được đều là mồ hôi nước mắt nên không nỡ gọi nhiều, cả hai đều chọn bánh nướng làm món chính, sau đó gọi thêm chân gà, bắp nướng, đậu hũ khô nướng... những món dễ no bụng.
Tổng cộng hai người gọi chưa đến 50 tệ, còn bàn với nhau là sẽ đổi món cho nhau ăn để nếm thử được nhiều loại hơn.
“Thơm quá, hèn gì vị khách kia chịu chi nhiều tiền để tìm bằng được!”
Đến khi Mộc Thiêm đặt nguyên liệu lên bếp nướng, mùi thơm dần tỏa ra khiến hai shipper không tự chủ được mà lộ ra vẻ mặt say mê. Họ đi khắp nơi, từng thấy qua không biết bao nhiêu cửa hàng, quán đồ nướng lại càng không ít, nhưng phải thừa nhận rằng đây là mùi đồ nướng thơm nhất mà họ từng ngửi thấy.
Không chỉ thơm mà nguyên liệu nhìn cũng rất tươi ngon, không giống một số quán chuyên làm đồ mang về, điều kiện vệ sinh chưa nói đến, mùi vị còn rất hắc, phải dùng đủ loại gia vị nặng mùi để át đi.
Họ gọi không nhiều, Mộc Thiêm một tay lật đồ nướng, tay kia rắc gia vị, động tác cực kỳ lưu loát.
Chân gà đã được luộc sơ qua, dưới nhiệt độ cao của lửa than, lớp da được nướng hơi cháy cạnh nhưng tổng thể trông vẫn mềm mướt, dẻo dai, đầy ắp collagen. Đặc biệt là sau khi rắc gia vị lên, vẻ ngoài càng thêm phần hấp dẫn.
Bánh nướng lại càng miễn bàn, khi chưa nướng lớp vừng trên bề mặt trông đã rất ngon mắt, sau khi nướng qua lửa than, bề mặt giòn đến mức có thể rơi vụn ra, chưa ăn đã biết chắc chắn là rất thơm.
Chỉ với vài xiên đồ nướng như vậy, Mộc Thiêm nướng cực kỳ nhanh. Khi mùi hương nồng nàn theo gió tản ra bốn phía, sắp sửa thu hút một lượng lớn khách hàng kéo đến, thì cậu đã nướng xong và đưa cho hai shipper trước xe.
“Ông chủ, anh đưa thừa thịt ba chỉ nướng rồi.”
Truyện của -Gió-
“Tôi mời hai anh đấy.” Mộc Thiêm nói xong không đợi họ kịp khách sáo, bồi thêm một câu: “Cẩn thận nóng nhé.”
Thịt ba chỉ nướng vốn không hề rẻ, thấy ông chủ tặng mỗi người một xiên, hai shipper vừa ngại ngùng vừa rối rít cảm ơn.
Mùi đồ nướng quá đỗi hấp dẫn, cảm ơn xong họ liền nóng lòng ăn ngay. Một miếng thịt ba chỉ nướng vào miệng, vị ngon thơm lừng khiến họ lộ ra vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Thật là một món thịt nướng quá tuyệt vời!
Những miếng thịt ba chỉ heo thượng hạng được thái lát mỏng, dưới nhiệt độ cao của than củi cây ăn quả, lớp mỡ dần bị ép ra, hương thịt thơm lừng quyện cùng mùi khói thoang thoảng hương trái cây. Khi ăn vào cảm nhận được độ béo mà không ngấy, cháy cạnh mà không cứng, khô mà không bở; mỗi lần nhai là một sự bùng nổ của hương thịt đậm đà và gia vị thơm nồng. Ngon đến mức cả hai người đều cảm thấy việc được thưởng thức món ngon thế này chính là sự bù đắp lớn nhất cho những vất vả trong công việc của họ.
Ăn xong miếng thịt, họ còn thẫn thờ dư vị một hồi lâu mới nỡ ăn xiên tiếp theo. Đồng thời trong lòng họ cũng thay đổi hoàn toàn: từ chỗ lúc đầu không hiểu nổi tại sao có người lại tốn tiền đi tìm một xe đồ nướng, đến khi ngửi thấy mùi thơm thì có chút thấu hiểu, và đến tận bây giờ thì cảm thấy nếu mình có tiền, chắc chắn mình cũng sẽ làm như vậy.
Khi hai shipper bắt đầu thưởng thức món chân gà nướng, họ lập tức bị chinh phục bởi cái vị ngoài giòn trong mềm dẻo của chân gà, thầm nghĩ trong đời chưa từng được ăn loại chân gà nướng nào thơm đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cùng lúc đó, bắt đầu có những người qua đường gần đó bị mùi hương thu hút kéo lại. Ở phía bên kia, hai chị em ở trong khách sạn sau khi nhận được thông báo của shipper cũng lập tức ra khỏi cửa, phi thẳng đến xe đồ nướng.
Họ khá may mắn, khách sạn đang ở nằm khá gần khu thương mại cũ này, lái xe tới chỉ mất khoảng mười phút.
Khi hai chị em đến nơi, trước xe đồ nướng đã bắt đầu có người xếp hàng. Họ rảo bước đứng vào hàng, vừa ngẩng đầu lên đã chú ý thấy hai anh shipper đang đứng ngay cạnh xe ăn đồ nướng một cách ngon lành.
“Chị ơi, có khi nào đó chính là những người chạy việc vặt mà chị thuê không? Xem ra quầy đồ nướng này ngon thật đấy, họ vừa kiếm được tiền là đem tiêu vào đây luôn rồi.” Cô gái tóc ngắn hạ thấp giọng nói thầm với chị mình.
Người chị liếc nhìn qua phía đó: “Chắc không khéo đến mức đó chứ?”
“Để em qua hỏi thử là biết ngay mà.”
“Thôi đừng, em làm thế người ta ngại c.h.ế.t. Có thời gian rảnh rỗi đó thì tốt nhất em nên nghĩ xem lát nữa có giải đề được không kìa.” Người chị ban đầu chỉ đơn thuần là đi cùng em gái, nhưng lúc này ngửi thấy mùi thơm nức mũi, cơn thèm ăn cũng bị khơi dậy, cảm thấy ông chủ xe đồ nướng này quả thực có bản lĩnh.
“Em chắc chắn sẽ giải được!”
Lúc này cô gái tóc ngắn khá tự tin, nhưng khi xếp hàng đến lượt mình, cuối cùng cô vẫn “gục ngã” trước một đề tiếng Anh. Cô cảm thấy thà là một đề Toán thì còn có thể vận động đầu óc suy nghĩ một chút, sao lại cứ phải là môn tiếng Anh mà cô ghét nhất chứ!
Chỉ có thể nói là may mắn khi cô đến ăn vào kỳ nghỉ hè, không giải được đề thì vẫn có thể chọn thử thách ngẫu nhiên, nếu không thì đúng là muốn thổ huyết thật.
Tốn bao nhiêu công sức, cuối cùng cũng được ăn đồ nướng. Đừng nói là cô em tóc ngắn thấy chuyến đi này xứng đáng, ngay cả người chị bình thường không quá mặn mà với ẩm thực cũng cảm thấy số tiền thuê shipper lúc nãy bỏ ra là hoàn toàn đáng giá.
“Ngon quá đi mất! Sao trên đời lại có món thịt nướng ngon thế này!” Cô em tóc ngắn ăn ngon đến mức cảm giác như tóc cũng muốn bay bổng lên, ăn một miếng thịt nướng mà như ăn cả một bầu trời hạnh phúc.
Người chị thấy em gái ăn vui vẻ như vậy, trên mặt không tự chủ được mà lộ ra nụ cười: “Đúng là rất ngon.”
Cuối cùng cũng ăn được đồ nướng, khi rời khỏi thành phố Q, trong lòng họ tràn đầy sự mãn nguyện. Và khi du khách bắt đầu ai về nhà nấy, Mộc Thiêm cuối cùng cũng có thể bước vào chế độ nghỉ ngơi.
Mỗi ngày chạy đôn chạy đáo khắp nơi cũng khá tốn thời gian, sau khi khai giảng, khả năng cao là Mộc Thiêm sẽ quay lại khu vực trường đại học để tiếp tục bán đồ nướng. Còn Khang Khang cũng trở lại nếp sinh hoạt cũ: ban ngày đi theo cậu, buổi tối về nhà bác cả.
Trong lúc Mộc Thiêm nghỉ phép, các sinh viên trường Đại học Q thi nhau dùng đủ mọi cách để giục cậu ra bán hàng, thậm chí có người còn lôi cả tân sinh viên ra làm bia đỡ đạn:
[Ông chủ ơi anh có biết không? Trong trường có mấy bạn tân sinh viên nghe nói là vì anh mà mới thi vào đây đấy, anh mà còn không ra bày hàng là mấy bạn đó khóc cho anh xem!]