Nhìn anh ta ăn ngon lành như vậy, các fan trong phòng livestream thèm đến mức sắp rớt nước miếng, có người còn đứng trước màn hình tự trách mình không có tiền đồ, rõ ràng biết xem sẽ thèm mà vẫn cứ không nhịn được mà vào xem.
Dư Hướng Thiên vốn là streamer thường xuyên livestream tại Thi Mới Nướng, nên lượng người theo dõi anh ta chủ yếu là những tâm hồn ăn uống, thậm chí fan còn mặc định anh ta là streamer ẩm thực, thấy anh ta chơi game thì ngược lại còn hỏi tại sao hôm nay không live đồ ăn.
Lúc đầu Dư Hướng Thiên còn cố giải thích mình thực chất là streamer mảng game, lâu dần anh ta bỏ cuộc luôn, ai hỏi thì cứ bảo chơi game chỉ là để điều tiết cuộc sống thôi.
Hôm nay video livestream của anh ta được đăng tải lên mạng, phần lớn những người sành ăn đều dùng cách “nhìn mơ giải khát”, nhưng cũng có không ít bậc phụ huynh sau khi xem đoạn Khải Khải ăn đồ nướng ở phía trước liền nghĩ ngay đến những đứa con kén ăn nhà mình.
Thời đại này, trẻ con đều là báu vật trong nhà, bố mẹ luôn hy vọng con cái ăn uống đa dạng, không kén chọn. Khi tin đồn quầy đồ nướng của Mộc Thiêm có thể trị được chứng kén ăn của trẻ nhỏ lan truyền, thế là rất nhiều phụ huynh đã dắt con mình đến đây ăn đồ nướng.
Trước đây trên mạng thường nói, nếu trẻ không chịu ăn cơm thì cứ dẫn đến tiệm burger để thử t.h.u.ố.c, nếu trẻ chịu ăn thì phần lớn không phải do trẻ lười ăn mà là do tay nghề nấu nướng của bố mẹ không ra sao. Nhưng thực tế chứng minh, có những đứa trẻ đúng là đến tiệm burger là khỏi bệnh lười ăn, nhưng cũng có những đứa dù đến đó vẫn nhất quyết không chịu động đũa.
Tuy nhiên so với tiệm burger, quầy đồ nướng nhà Mộc Thiêm cho thấy hiệu quả rõ rệt hơn hẳn. Những bé dù lười ăn đến mấy khi đến tiệm cậu, chỉ cần ngửi thấy mùi thơm là đã chủ động réo lên “con muốn ăn”.
Còn về chuyện kén ăn, ngoại trừ một vài bé cực kỳ ghét ớt ra, về cơ bản các món nướng khác các bé đều sẵn lòng thưởng thức.
Một người mẹ nhìn cô con gái vốn không thích các sản phẩm từ đậu nành đang ăn ngấu nghiến xiên đậu hũ khô nướng, mỉm cười nói: “Con thấy chưa, đậu hũ rất ngon đúng không nào?”
“Cái này không phải đậu hũ đâu, cái này ngon lắm ạ.” Cô bé buộc tóc hai bên vừa ăn vừa lắc lư cái đầu, khuôn mặt bầu bĩnh còn dính chút gia vị.
“Đây là đậu hũ khô, cũng là một loại đậu hũ, đều làm từ hạt đậu nành cả đấy...” Sau khi giải thích cho con, người mẹ lại cầm một xiên nấm hương nướng mà bình thường bé cũng không bao giờ ăn đưa đến bên miệng: “Con nếm thử cái này nữa xem.”
Cô bé vốn không thích nấm hương vì một phần thấy nó đen thùi lùi, phần khác thấy cảm giác mềm nhũn của nó rất lạ. Nhưng nấm hương sau khi nướng qua lửa than, lượng nước đã được rút bớt đi một chút, cộng thêm bề mặt được nướng cháy cạnh, khi c.ắ.n vào không còn quá mềm nhũn, quyện với mùi gia vị và hương thơm đặc trưng của nấm, bé đã tự nhiên c.ắ.n một miếng lớn.
“Có ngon không con?”
Vừa dứt lời, cô bé đã gật đầu lia lịa: “Ngon lắm ạ~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bản thân nấm hương đã rất tươi ngọt, sau khi nướng xong mang thêm vài phần mùi khói bếp, cộng với gia vị đậm đà, ăn vào thấy vừa cháy giòn vừa mềm ngọt, dư vị lưu luyến. Cô bé thậm chí còn không nhận ra đây chính là món nấm hương mình từng ghét nhất.
Không chỉ có bé, những đứa trẻ khác được bố mẹ dẫn đến đều không ngoại lệ. Những nguyên liệu bình thường chúng không thích ăn như cà tím, ngó sen, đậu đũa, thịt cừu, nấm hương... hễ qua tay Mộc Thiêm nướng ra là chúng đều đặc biệt yêu thích.
“Mẹ ơi con không ăn hành đâu...”
“Ăn hành sẽ thông minh đấy, con không tin thì nếm thử xem, thực sự rất ngon mà.”
Truyện của -Gió-
Trong xe đồ nướng, Mộc Thiêm thực ra cảm thấy đối với những loại gia vị như hành, trẻ con không muốn ăn thì cũng không cần ép buộc, bởi ngay cả nhiều người lớn đến ăn đồ nướng còn chẳng chịu ăn hành. Tuy nhiên cậu thấy lời mình nói cũng chẳng có tác dụng gì, bố mẹ luôn xuất phát từ ý muốn tốt cho con, hy vọng con cái ăn được tất cả mọi thứ, nhưng lại không nghĩ rằng chính họ đôi khi cũng có những thứ tuyệt đối không bao giờ đụng tới.
May mắn là hành trong đồ nướng chỉ là phần điểm xuyết, cộng thêm hành Mộc Thiêm dùng rất non và thơm, thái ra thành những hạt hành hoa nhỏ xíu, khi ăn vào chỉ thấy thơm chứ không có vị hăng gắt, thực ra cũng khá dễ chấp nhận. Dưới sự cám dỗ của mùi thơm đồ nướng, những bạn nhỏ không thích ăn hành cũng thử c.ắ.n vài miếng, cuối cùng cũng dần dần tiếp nhận.
“Đây thật sự là cà tím ạ? Tại sao vị của nó lại chẳng giống món bố làm tí nào thế?” Một cậu bé vừa ăn món cà tím nướng mềm mướt thấm vị, lần đầu tiên trong đời phát hiện ra cà tím lại ngon đến thế, không khỏi ngẩng đầu nhìn bố mình.
Người bố sau khi ăn thử cũng đành phải thừa nhận trong lòng rằng tay nghề mình còn kém, nhưng miệng thì vẫn không chịu thua: “Món xào với món nướng tất nhiên là phải khác nhau rồi, con lo ăn nhanh đi, đừng có nói nhiều nữa.”
Tất nhiên, nếu phụ huynh nghĩ rằng trẻ chịu ăn ở sạp đồ nướng thì về nhà cũng sẽ chịu ăn món đó, thì họ đã lầm to. Cái miệng của lũ trẻ tinh lắm, nhất là sau khi đã được nếm món nướng ngon như thế này, về nhà thấy đồ ăn không ngon bằng, chúng vẫn sẽ không chịu ăn đâu. Tuy nhiên so với việc trước đây hoàn toàn không đụng tới, thì giờ đây ở nhà không còn bài xích những loại rau củ đó nữa, xét ở góc độ nào đó thì cũng đã là một sự tiến bộ rồi.
Phụ huynh và các bạn nhỏ thì vui rồi, nhưng những vị khách khác lại bắt đầu cảm thấy không vui, bởi vì so với các trường mầm non và tiểu học tan học sớm, sinh viên và người đi làm hoàn toàn không thể tranh giành lại họ về mặt thời gian.
[Không phải chứ, trị kén ăn thì tại sao lại phải đến quầy đồ nướng? Đến tiệm burger không được sao? Bây giờ các bậc cha mẹ không còn cảm thấy đồ nướng là thực phẩm không lành mạnh nữa à?]
[Trẻ con thì hiểu gì về đồ nướng chứ? Cầu xin mọi người đấy, cứ đi ăn khoai tây chiên với burger đi, để đồ nướng lại cho người lớn bọn tôi ăn không được sao?]
[Các vị phụ huynh ơi, mọi người lú lẫn rồi, trẻ con ăn đồ nướng xong là ngày nào cũng đòi ăn cho xem, sẽ càng ngày càng lười ăn cơm đấy. Nghe tôi đi, vì tốt cho con trẻ, đừng dắt chúng đi ăn đồ nướng nữa.]
[Tại sao cứ phải bắt trẻ con cái gì cũng phải ăn? Không thích ăn cà tím thì ăn cà chua không phải cũng như nhau sao, chỉ cần không thiếu chất dinh dưỡng thì không cần thiết phải ép trẻ ăn đủ mọi thứ. Dù sao tôi cũng không tin các bậc bố mẹ lại không có thứ mình ghét ăn, nói trắng ra người lớn không kén ăn chẳng qua là vì người lớn tuyệt đối sẽ không mua thứ mình không thích ăn mà thôi!]