Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 304



Vưu An thưởng thức đống đồ nướng trước mặt, cảm thấy món nào cũng tuyệt hảo, đặc biệt là món lươn nướng. Lớp da cháy giòn đậm vị, bên trong lại mềm mịn tinh tế, vậy mà xương lại được nướng đến mức giòn rụm. Sự kết hợp giữa nhiều tầng cảm giác, gia vị và mùi khói than khiến người ta càng ăn càng ghiền.

“Lươn nướng chính là lươn vàng đúng không? Không ngờ lại ngon đến thế.”

Nghe con trai thích ăn lươn, bác gái liền nói ngay: “Nghe người ta bảo lươn rất bổ dưỡng, con thích thì mai mẹ đi chợ mua một ít về làm.”

Khang Khang thực ra không hiểu lươn vàng chính là lươn, nhưng nghe thấy nói mua cái gì đó để ăn là lập tức ngẩng đầu lên ra hiệu mình cũng muốn ăn. Nhìn cái cách Khang Khang xen vào câu chuyện một cách tự nhiên như vậy là đủ biết gia đình bác cả đối xử với anh rất tốt.

“Được, cháu cũng ăn.”

Bác gái vốn tính tình hiền hậu, lại thấy một người ngoài như Mộc Thiêm còn đối xử tốt và sẵn lòng chăm sóc Khang Khang như vậy, bà nghĩ những người thân thích như mình mà không bằng một góc của Mộc Thiêm thì thật hổ thẹn với lương tâm.

Không khí Lễ hội Ẩm thực vô cùng náo nhiệt, cả gia đình đã lâu rồi mới có dịp cùng nhau đi chơi, đi ăn uống vui vẻ thế này nên ai nấy đều phấn khởi.

“Hơi cay một chút.” Khang Khang vừa c.ắ.n miếng thịt ba chỉ nướng cháy cạnh thơm lừng vừa nói.

Mộc Thiêm biết khẩu vị của anh nên thường không cho ăn quá cay. Nhưng Vưu An lại thích ăn cay nên đã gọi phần của mình là cay vừa, khổ nỗi Khang Khang tính hay tò mò, cứ nằng nặc đòi ăn thử đồ của anh họ cho bằng được.

“Cay thì em uống chút nước đi.” Vưu An biết tính Khang Khang vẫn còn trẻ con, liền đẩy cốc nước lê hấp đường phèn trên bàn qua ch.

Bốn người bọn họ tổng cộng gọi ba mươi phần đồ nướng, nào là cà tím nướng, cua nướng, móng giò nướng, sườn cừu nướng... có thể nói là những thứ nên gọi đều đã gọi đủ một lượt. Bác gái trong lòng thực ra thấy hơi đắt, nhưng nghĩ đây là tấm lòng hiếu thảo của con trai, vả lại tiền này cũng không lọt vào túi người ngoài, nên cuối cùng bà không nói lời nào làm mất vui, mà vừa ăn vừa khen ngon nức nở.

Khi cả gia đình đã ăn gần xong, Vưu An nhìn qua đám đông vào trong xe, thấy Mộc Thiêm vẫn đang mải miết nướng đồ. Từ lúc họ đến đến giờ, tay cậu chưa từng nghỉ ngơi một phút nào. Anh ta thầm cảm thán trong lòng rằng việc kinh doanh của nhà Mộc Thiêm tuy tốt thật đấy, nhưng đồng tiền kiếm được cũng thật là cực nhọc.

Anh ta nghĩ đến bản thân mình từ nhỏ đến lớn đều có bố mẹ chăm sóc, có họ hàng giúp đỡ mà đôi khi còn cảm thấy cuộc sống mệt mỏi, nên trong lòng càng thêm khâm phục Mộc Thiêm.

“Bố, mẹ, giờ lương của con cũng đủ cho cả nhà mình dùng rồi, hay là hai người nghỉ hưu đi. Giờ con đã nuôi nổi gia đình rồi, không muốn thấy bố mẹ vất vả thế này nữa.” Vưu An vừa ăn đồ nướng vừa dùng giọng điệu như đang tán gẫu để nói ra chuyện mà anh ta đã định sẵn từ trước khi về nhà.

Nghe con trai hiếu thảo như vậy, bậc làm bố làm mẹ đương nhiên trong lòng rất vui mừng, nhưng lại không đồng ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Con còn chưa kết hôn, lúc kết hôn cần dùng đến tiền còn nhiều lắm. Mẹ và bố con còn kiếm thêm được đồng nào hay đồng nấy, hơn nữa sau này con kết hôn rồi còn phải nuôi con cái nữa.”

Vưu An nói: “Mộc Thiêm tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, cậu ấy cũng phải yêu đương rồi kết hôn chứ, nhưng giờ lại đang đèo bòng thêm Khang Khang. Người ngoài thì ngoài miệng khen cậu ấy biết ơn nghĩa, nhưng thử hỏi ai dám cùng cậu ấy yêu đương kết hôn đây?”

Vợ chồng bác cả trong lòng rất cảm kích Mộc Thiêm, thấy cậu là một đứa trẻ ngoan, nếu không phải con gái họ đã gả đi từ sớm thì thậm chí họ còn muốn cậu làm con rể nhà mình. Thế nhưng sự khác biệt giữa con nhà người ta và con nhà mình chính là ở chỗ đó. Dù họ có ấn tượng tốt về Mộc Thiêm đến đâu, thực tế họ cũng không thực sự đứng ở góc độ của cậu để cân nhắc vấn đề.

Giờ nghe con trai nhắc nhở, điều đầu tiên họ nghĩ đến thậm chí không phải là Mộc Thiêm, mà là con trai mình. Họ khẽ hỏi Vưu An liệu Khang Khang có ảnh hưởng đến việc anh ta tìm bạn gái hay không.

“Con có thể nói rõ với cô gái nhà người ta, bảo đối phương rằng Khang Khang có trợ cấp xã hội, còn có nhà để thu tiền thuê, em ấy có tiền tự nuôi sống bản thân, nhà mình chỉ là trông nom thôi…”

Vưu An nghe mà thấy hơi bất lực, cố gắng kéo chủ đề quay lại, khuyên bố mẹ cũng nên nghĩ cho Mộc Thiêm một chút, hãy sớm nghỉ hưu để hưởng phúc, đừng để Khang Khang tiếp tục làm phiền cậu nữa.

“Để bố với mẹ cân nhắc xem sao.”

Trong khi gia đình bên này còn có thời gian để trò chuyện, thì ở mấy chiếc bàn bên cạnh, những vị khách du lịch từ nơi khác đến đều đang cắm cúi ăn, hoàn toàn chìm đắm trong hương vị tuyệt mỹ.

Có câu nói “ngon đến mức không còn bạn bè”, nghe qua có vẻ hơi kỳ quặc, vì ngon hay không đâu có liên quan gì đến việc có bạn bè hay không. Nhưng ngay lúc này, tại mấy chiếc bàn gần đó, mọi người đang trực tiếp diễn lại ý nghĩa của câu nói ấy.

“Bà đừng có tranh của tôi!”

Truyện của -Gió-

“Của bà gì mà của bà, cái này rõ ràng là của tôi mà. Ơ, sao bà lại ăn sườn cừu nướng nữa rồi?”

“Có mỗi dẻ sườn cừu nướng mà bà cũng không nỡ cho tôi ăn à, còn là bạn bè không đấy?”

“Cũng có thể không phải là bạn nữa…”

Rõ ràng trước khi ăn đồ nướng ba người họ còn thân thiết lắm, vậy mà giờ ăn đồ nướng xong suýt chút nữa thì đ.á.n.h nhau đến nơi.

Những cảnh náo nhiệt này Mộc Thiêm đã quá quen thuộc. Vì hôm nay có nhân viên giúp duy trì trật tự, cậu nghe thấy tiếng động cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên, trong mắt chỉ có bếp nướng và những nguyên liệu trên bếp.

“Không phải nói là lúc đông người thì ông chủ sẽ không cười sao? Hôm nay trông tâm trạng anh ấy có vẻ khá tốt nhỉ.”