Bản Kết Quả Bị Nhầm Lẫn

Chương 1: 1



Bệnh viện vô tình in nhầm và đổi ngược phiếu kết quả khám sức khỏe của tôi và chồng.

Chồng tôi cứ đinh ninh người bị u.n.g t.h.ư chính là tôi.

Ngay vào lúc tôi đang chuẩn bị bán sạch cổ phần của công ty để gom tiền chữa trị cho anh, thì lại vô tình nghe thấy anh và con trai đang thì thầm to nhỏ với nhau: "Con chịu khó diễn kịch, giả vờ ngoan ngoãn thêm hai ngày nữa. Đợi mụ phù thủy già kia c.h.ế.t, bố sẽ đón mẹ con về nhà ngay."

Đứa con trai gật đầu lia lịa, mặt mày rạng rỡ nụ cười: "Tuyệt quá! Cuối cùng con cũng được đoàn tụ với mẹ rồi!"

1

Máy in ở khu khám sức khỏe của bệnh viện xảy ra chút trục trặc, thế là phiếu kết quả của tôi và chồng bị đảo lộn cho nhau.

Cậu thực tập sinh vừa gãi đầu bứt tai giải thích với tôi, vừa liên tục cúi đầu xin lỗi: "Kết quả khám bệnh bị sai sót đã được hệ thống tự động gửi tin nhắn thông báo đến số máy của chồng chị rồi ạ..."

Nhìn chằm chằm vào tờ phiếu có in tên mình nhưng dòng kết quả lại ghi lù lù dòng chữ "Ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối", đầu óc tôi rối như tơ vò.

"Cho nên... người bị u.n.g t.h.ư tuyến tụy giai đoạn cuối thực chất là chồng tôi đúng không?"

"Dạ phải... Nhưng chị ơi chị cũng đừng nản lòng nhé, y học hiện nay phát triển lắm, vẫn còn có hy vọng cứu chữa mà..."

Tôi thẫn thờ cầm tờ bệnh án bước ra khỏi khoa khám sức khỏe.

Phải làm sao bây giờ? Chồng tôi, Trần Vũ năm nay mới chỉ 36 tuổi, sao lại có thể mắc phải căn bệnh quái ác này cơ chứ?

Con trai Trần Húc của chúng tôi cũng mới lên mười, thằng bé không thể sống mà thiếu bố được.

Tôi run rẩy móc điện thoại từ trong túi xách ra: "Trợ lý Lưu, em lập tức kiểm kê lại toàn bộ tài sản đứng tên chị đi. Khoảng thời gian tới đây có thể chị sẽ cần huy động một nguồn vốn cực kỳ lớn..."

Phải đưa Trần Vũ sang Mỹ điều trị, nhất định sẽ chữa khỏi được thôi!

Tôi lầm lũi đi bộ quay trở lại khu phòng bệnh của trẻ em. Vì hôm nay con trai bị cảm cúm cần phải vào viện truyền nước, hai vợ chồng tôi mới thuận đường đăng ký làm gói khám sức khỏe tổng quát luôn, không ngờ lại tra ra chuyện động trời thế này.

Suốt dọc đường đi, tôi vẫn đang vắt óc suy nghĩ xem nên mở lời thế nào để thông báo cho Trần Vũ biết về bệnh tình của anh một cách nhẹ nhàng, giảm bớt cú sốc nhất có thể.

Thế nhưng, vừa đi đến cửa phòng bệnh, tôi đã nghe thấy tiếng hai bố con bên trong đang thì thầm to nhỏ bàn tính chuyện gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi tò mò ghé sát tai vào cửa thì lập tức nghe thấy: "Con trai, con cứ chịu khó đóng kịch, giả vờ ngoan ngoãn thêm hai ngày nữa đi. Đợi mụ phù thủy già kia c.h.ế.t, bố sẽ đón Xuân Nhị về nhà ngay."

Lâm Xuân Nhị? Cái tên này nghe quen tai đến kỳ lạ. Hình như mẹ của một đứa con trai học cùng lớp tiểu học với con tôi cũng tên là Lâm Xuân Nhị thì phải.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng nói cực kỳ phấn khởi của con trai mình đáp lời chồng: "Tuyệt quá! Cuối cùng con cũng được đoàn tụ với mẹ rồi!"

Cái gì cơ? Tôi đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ như bị sét đ.á.n.h ngang tai.

Chẳng lẽ... Trần Húc không phải là con ruột do tôi đứt ruột đẻ ra sao?

2

Tôi trực tiếp đẩy cửa bước vào, định bụng sẽ chất vấn hai bố con bọn họ rốt cuộc là có chuyện gì.

Trần Vũ vừa thấy tôi trở về liền sải một bước dài lao tới, ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng: "Âm Âm, em đừng đau lòng quá, chuyện em bị u.n.g t.h.ư anh đều biết cả rồi."

Tôi bị những lời của hai bố con bọn họ chọc cho tức nghẹn một ngụm khí ở l.ồ.ng n.g.ự.c, không tài nào thốt lên lời.

Trần Vũ thì lại cứ đinh ninh là tôi đang quá đau buồn.

"Em yên tâm, anh và con trai đều sẽ ở bên cạnh em, cùng em đi qua những ngày tháng cuối cùng này. Em còn tâm nguyện gì cứ việc nói với anh..."

Tôi dùng vẻ mặt hoài nghi không thể tin nổi đẩy anh ta ra: "Chồng à, lời này của anh có ý gì?"

Đứa con trai cũng cố rặn ra hai giọt nước mắt cá sấu: "Mẹ ơi, con nghe nói hóa trị sẽ khiến người ta trở nên vừa già vừa xấu xí, con không muốn mẹ phải đi hóa trị đâu, hu hu..."

Tôi siết c.h.ặ.t tờ phiếu kết quả khám sức khỏe trong tay: "Các người... các người là muốn tôi từ bỏ điều trị?"

Trần Vũ bày ra bộ mặt xót xa ôm lấy tôi: "Ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối thì rất khó có hy vọng chữa khỏi. Thay vì tốn tiền rồi phải chịu tội hành xác, chi bằng một nhà ba người chúng ta ở bên nhau thật tốt, vui vẻ đi qua những ngày tháng cuối cùng này."

"Âm Âm, em vốn là người hiểu chuyện và tâm lý như vậy, nhất định sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm và sự bất đắc dĩ của anh khi đưa ra quyết định này, đúng không?"

Hay thật đấy, mạng sống của tôi mà lại để cho hai bố con bọn họ dùng dăm ba câu là đã quyết định xong xuôi rồi cơ à? Cũng may người mắc căn bệnh này không phải là tôi.

Đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, tôi cũng dùng lực ôm siết lấy Trần Vũ: "Chồng ơi, vậy em sẽ bán sạch cổ phần của công ty đi, chúng ta cầm số tiền đó để cùng nhau hưởng thụ cuộc sống những ngày cuối đời nhé."