Con trai cứ ngỡ tôi đang nói về bệnh tình của mình, thằng bé khóc nức nở lao vào lòng tôi: "Con xin lỗi mẹ, bây giờ chúng ta đến bệnh viện, chúng ta đi hóa trị có được không mẹ? Con không muốn mẹ bỏ con đi đâu..."
Đúng lúc này, Tôn Duyệt gõ cửa phòng: "Âm Âm, hai người dưới lầu xử lý thế nào đây?"
Tôi lau khô nước mắt: "Không cần xử lý, Tiểu Duyệt, cậu có tin kẻ ác tự có trời trị không?"
Tôn Duyệt gật đầu: "Tớ tin~"
11
Kể từ ngày hôm đó, Trần Vũ dọn hẳn ra ngoài, chuyển đến sống chung với Lâm Xuân Nhị.
Chắc anh ta nghĩ dù sao tôi cũng chẳng còn sống được bao lâu, nên có ngửa bài sớm một chút cũng chẳng sao.
Thế nhưng anh ta không ngờ rằng, mẹ anh ta sau khi biết tin con trai mình dọn đến sống chung với con gái của kẻ thứ ba thì tức đến mức phải nhập viện cấp cứu.
Trần Vũ còn to gan lớn mật dẫn cả Lâm Xuân Nhị vào bệnh viện thăm bà. Kết quả, Lâm Xuân Nhị và mụ già đó xảy ra tranh cãi nảy lửa, cuối cùng ả ta tức tốc chọc tức c.h.ế.t mẹ chồng tương lai luôn.
Tôn Duyệt kể lại chuyện này cho tôi nghe như một trò đùa: "Mụ phù thủy già đó hồi đầu hành hạ cậu không ít, bây giờ xem như là gặp quả báo rồi."
Tôi không cười, mà lo âu nhìn xuống phía dưới lầu, nơi Trần Húc đang nghiêm túc làm bài tập về nhà: "Tiểu Duyệt, cậu có tin vào di truyền không?"
Dù sao thì bố của Trần Vũ cũng là kẻ phong lưu thích gieo tình khắp nơi, Trần Vũ cũng chẳng khác là bao. Vậy thì con trai của Trần Vũ, sau này lớn lên không biết sẽ biến thành cái dạng gì.
Tôn Duyệt nắm lấy tay tôi: "Âm Âm đừng sợ, có tớ ở đây, Trần Húc không dám đối xử với cậu như thế đâu, hãy tin tớ."
Tôi gật đầu, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô ấy.
Sau đó, tôi lại nhận được điện thoại từ số của Trần Vũ, nhưng người gọi là Lâm Xuân Nhị: "Doãn Âm, cái con tiện nhân đáng c.h.ế.t kia! Cô đã làm gì Trần Vũ rồi! Tại sao anh ấy lại đột nhiên ngất xỉu thế này?!"
Tôi liếc nhìn tờ lịch trên bàn, thời gian quả thực cũng xấp xỉ đến lúc rồi.
"Khuyên cô nên gọi cấp cứu, gọi cho tôi chẳng có ích gì đâu, tôi có phải bác sĩ đâu."
Lâm Xuân Nhị rủa sả thêm vài câu rồi mới cúp máy.
Tôi gọi cho Tôn Duyệt khi cô ấy đang chơi game: "Đi thôi Tiểu Duyệt, chúng ta vào bệnh viện xem kịch hay."
Đến bệnh viện, từ đằng xa tôi đã nghe thấy tiếng gào thét của Lâm Xuân Nhị: "Sao có thể đột nhiên lại là u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối được chứ? Lũ lang băm các người nhất định là chẩn đoán sai rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Y tá kiên nhẫn giải thích: "Cô bình tĩnh lại một chút, bên chúng tôi sẽ đưa ra phác đồ điều trị, cố gắng giúp bệnh nhân giảm bớt đau đớn..."
Nghe thấy không còn hy vọng cứu chữa, Lâm Xuân Nhị dứt khoát ném xấp giấy tờ xét nghiệm xuống đất, tức giận đùng đùng bỏ đi khỏi bệnh viện.
Tôi đẩy cửa bước vào phòng bệnh của Trần Vũ. Anh ta đã phải đeo máy thở và vẫn đang trong tình trạng hôn mê.
Bác sĩ vào khám bệnh hỏi tôi là ai: "Tôi là vợ của bệnh nhân. Bác sĩ ơi, tình hình của chồng tôi thế nào rồi ạ?"
Bác sĩ lắc đầu: "Thông báo tình trạng nguy kịch sẽ có ngay thôi, người nhà nên chuẩn bị hậu sự đi là vừa."
12
Bệnh tình của Trần Vũ tiến triển rất nhanh. Xem ra chuỗi ngày sống chung với Lâm Xuân Nhị vô cùng sung sướng, ngày nào cũng rượu thịt ê hề không ngắt quãng.
Nhưng dù sao cũng tình nghĩa vợ chồng bao năm, tôi vẫn về nhà đón con trai đến để tiễn đưa bố nó đoạn đường cuối.
Trần Húc dù sao vẫn là một đứa trẻ, nhìn thấy người bố mình từng yêu thương nhất giờ nằm trên giường bệnh sống c.h.ế.t chưa rõ, nó khóc đến mức không thở ra hơi: "Mẹ ơi... sao bố lại đột nhiên đổ bệnh nặng thế này?"
"Ngay từ đầu, người bị u.n.g t.h.ư không phải là mẹ."
"Cái gì cơ?!!!"
Lâm Xuân Nhị không biết từ đâu đột ngột lao ra, hét toáng lên. Trần Húc cũng trợn tròn hai mắt kinh ngạc.
"Bệnh viện in nhầm kết quả kiểm tra của tôi và Trần Vũ. Người bị u.n.g t.h.ư từ đầu đến cuối là anh ta."
"Lúc đó tôi đã định đưa Trần Vũ sang Mỹ điều trị, đáng lẽ ra anh ta vẫn còn một tia hy vọng sống."
"Nực cười thay, anh ta lại chọn cách bắt tay với các người để làm tổn thương tôi."
Trần Húc vừa khóc vừa lắc đầu: "Bố ơi, hóa ra bố hại người hại mình rồi..."
Lâm Xuân Nhị nào có chịu nghe, ả cứ khăng khăng là tôi đã hại c.h.ế.t Trần Vũ: "Con tiện nhân, nếu cô nói ra sớm hơn thì bệnh của Trần Vũ đâu có kéo dài đến nông nỗi này, cô chính là hung thủ g.i.ế.c người!"
Tôi tự giễu cười một tiếng: "Cố Lâm tốt nhất là nên nghĩ xem phải giải thích thế nào với cảnh sát đi. Dù sao thì cô cũng suýt chút nữa đã g.i.ế.c c.h.ế.t con trai ruột của mình đấy."
Trước khi đến đây, Tôn Duyệt có nói với tôi rằng, đứa trẻ bị đẩy ngã xuống lầu biến thành người thực vật, Lâm Tiện Nam đã tỉnh lại rồi.
Thằng bé đã làm chứng với cảnh sát về việc mẹ ruột bạo hành trẻ em trong thời gian dài. Giờ này chắc cảnh sát đang trên đường đến đây.