Bản Kết Quả Bị Nhầm Lẫn

Chương 9



Bị đ.á.n.h nhiều đến mức tôi cảm thấy nếu ngày nào mà không bị bà ta đ.á.n.h, thì ngày hôm đó của tôi coi như chưa trọn vẹn.

Bà ta từng dùng tất cả những từ ngữ độc địa, tàn nhẫn nhất trên đời này để c.h.ử.i rủa tôi. Tôi không hiểu nổi, chẳng lẽ tôi không phải là con của bà ta sao?

Hồi còn đi học mẫu giáo, tôi thấy những đứa trẻ khác vì được phiếu bé ngoan mà được mẹ của chúng hôn lên má. Tôi cũng ước ao được mẹ hôn mình một cái, nhưng tôi rất ngốc, chẳng bao giờ giành được thứ hạng cao trong các cuộc thi, hiển nhiên là cũng chẳng có cơ hội nhận được phiếu bé ngoan.

Cuối cùng, tôi đã ăn trộm chiếc b.út mực đỏ của bạn cùng bàn, rồi tự vẽ lên cánh tay mình mấy bông hoa hồng nhỏ. Trong lòng tôi thầm nghĩ, nếu mẹ nhìn thấy những bông hoa này, liệu mẹ có hôn lên má tôi không?

2

Nhưng trước khi mẹ tôi kịp phát hiện ra những bông hoa hồng nhỏ đó, thì bạn cùng bàn đã phát hiện ra tôi trộm b.út trước rồi.

Cậu ta cùng nhóm bạn của mình đẩy tôi vào trong nhà vệ sinh. Cậu ta ném chiếc b.út đỏ đó vào bồn cầu rồi bắt tôi phải dùng tay không vớt lên. Cậu ta nói nếu tôi không vớt, cậu ta sẽ mách cô giáo tôi là kẻ ăn cắp.

Tôi sợ hãi đến mức run rẩy bần bật. Nếu bị cô giáo nói là kẻ cắp, mẹ nhất định sẽ không vui, mà mẹ đã không vui thì sẽ không hôn tôi nữa.

Tôi thò tay vào trong bồn cầu để mò chiếc b.út đỏ đó lên. Đám đông xung quanh đứng vây sau lưng tôi hùa vào chế giễu, cười nhạo. Chiếc b.út dính đầy nước tiểu bị tôi nắm c.h.ặ.t trong tay. Tôi cầm cây b.út, vừa khóc vừa van xin bạn cùng bàn đừng mách cô giáo.

Cậu ta chê tôi bẩn thỉu, ghê tởm, rồi giơ chân định đạp tôi một cú, nhưng đã bị một cậu bạn có vẻ ngoài trắng trẻo, sạch sẽ quát lên ngăn lại.

Cậu ấy nói: "Đừng có làm khó bạn học nữa."

Từ ngày hôm đó, tôi đã biết đến cậu ấy. Cậu ấy tên là Trần Húc.

Tôi vô cùng ngưỡng mộ cậu ấy, bởi vì mẹ của cậu ấy cực kỳ yêu thương cậu ấy.

3

Không ngờ lên đến tiểu học, tôi lại may mắn được phân vào học cùng một lớp với Trần Húc. Tôi cứ ngỡ cậu ấy khác biệt với những người khác, nên mỗi lần nói chuyện với cậu ấy, tôi đều nói nhiều hơn một chút.

Thế nhưng vào một ngày nọ, tôi vô tình nghe thấy cậu ấy nói với các bạn học khác rằng: Cậu ấy chỉ coi tôi như một con ch.ó biết nghe lời mà thôi, nếu không thì cậu ấy còn lâu mới thèm mở mồm nói chuyện với tôi.

Ngày hôm đó, tôi cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình chua xót nghẹn ngào. Mẹ tôi cũng rất hay c.h.ử.i tôi là đồ con ch.ó. Nhưng khi nghe thấy chính miệng Trần Húc nói ra những lời đó, nó còn khiến tôi đau lòng và khó chịu hơn gấp trăm ngàn lần lời mẹ tôi c.h.ử.i.

4

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau đó có một ngày, mẹ nói đ.á.n.h tôi làm tay bà ta bị đau. Tôi cứ ngỡ từ nay về sau bà ta sẽ không đ.á.n.h tôi nữa.

Nhưng tôi không thể ngờ được rằng, đó là vì phương thức bạo hành của bà ta đã nâng cấp lên một tầng cao mới.

Mẹ không biết đã mua ở đâu về một bọc kim châm. Bà ta nói, đ.â.m bằng kim vừa đau, lại vừa không để lại dấu vết gì, mà tay bà ta cũng không bị đau nữa.

Thế là mẹ dùng những cây kim đó đ.â.m thẳng vào người tôi. Thực sự là đau thấu tim gan, đặc biệt là khi bà ta đ.â.m thẳng vào các đầu ngón tay của tôi. Tôi đã nghĩ mình có thể c.ắ.n răng chịu đựng không khóc, nhưng cuối cùng tôi lại khóc dữ dội và t.h.ả.m thiết hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Mẹ chê tôi phiền phức, ồn ào. Bà ta lôi kéo, đẩy mạnh tôi ra ngoài cửa để đuổi tôi đi. Tôi chỉ biết liên tục dập đầu lạy lục bà ta, cầu xin bà ta tha thứ, cầu xin bà ta bao dung cho những giọt nước mắt rơi xuống vì quá đau đớn của tôi.

5

Ở trường thì bị bạn bè không ngừng bắt nạt, cô lập. Về đến nhà thì bị mẹ đ.á.n.h c.h.ử.i và bỏ đói. Thực ra, đôi khi tôi cũng từng nghĩ đến việc tự kết thúc cuộc đời đáng ghét này của mình.

Vì vậy, trong một lần mẹ lại ra sức đẩy mạnh tôi, tôi đã để mặc cho cơ thể mình ngả phăng về phía sau.

Tôi ngã lộn nhào từ trên tầng xuống. Điều đáng tiếc duy nhất là, trước khi nhắm mắt lại, tôi đã không thể nhìn thấy mẹ thò đầu ra nhìn tôi lấy một lần.

6

Tôi cứ ngỡ lần này mình đã có thể hoàn toàn kết thúc kiếp người đáng ghét này. Thế nhưng, tôi lại mở mắt ra một lần nữa.

Có một dì tốt bụng xuất hiện, dì ấy giống như một thiên thần vậy. Dì ấy dịu dàng hỏi tôi có sẵn sàng đứng ra tố cáo với cảnh sát về tất cả những tội ác mà mẹ tôi đã gây ra cho tôi suốt những năm qua hay không.

Ban đầu tôi chỉ im lặng, bởi vì tôi vô cùng hoang mang không biết phải làm sao.

Người dì ấy liền dịu dàng xoa xoa đầu tôi, nhẹ nhàng bảo: "Không sao đâu, con như vậy đã là rất dũng cảm rồi."

Nói xong, dì ấy định đứng dậy rời đi. Sự dịu dàng ngắn ngủi ấy sắp sửa vụt mất, tôi bị sự ấm áp của dì ấy thu hút, cố gắng hết sức lay động khuôn miệng, khó khăn thốt lên thành tiếng: "Con sẵn sàng."

Con sẵn sàng làm lại cuộc đời của chính mình.

(Hoàn)