Bạn Trai Của Tôi Là Đại Ca Trường

Chương 11



 

Buổi tối, tôi nhận được điện thoại của mẹ.

 

“Chiêu Chiêu.”

 

“Vâng.”

 

Đã gần năm sáu năm rồi không nghe thấy giọng nói của bà, không còn vẻ nũng nịu như trước, giọng có chút khàn, nhưng vẫn dịu dàng.

 

“Mẹ đặt vé máy bay cho con ngày kia, con có tiện không? Nếu không tiện thì mẹ có thể…”

 

“Tiện ạ, ngày mai con sẽ thu xếp hành lý.”

 

Càng rời đi sớm càng tốt.

 

“Vậy được, con cũng nghỉ ngơi sớm đi, địa chỉ và số điện thoại của giáo sư mẹ gửi cho con rồi.”

 

“Vâng, chào mẹ.”

 

Tắt điện thoại, bạn thân vỗ vỗ vai tôi từ phía sau.

 

“Anh ấy đang ở dưới lầu.”

 

Tôi sững người, xỏ giày chạy xuống.

 

Anh chỉ mặc mỗi chiếc áo ngắn tay, đứng dưới gốc cây, khiến vài nữ sinh phải ngoái nhìn.

 

Châu Mặc chú ý tới tôi, cả hai chúng tôi đều không nói gì.

 

Cuối cùng tôi là người lên tiếng trước: “Anh còn chuyện gì không?”

 

Anh dường như hơi tức giận, giơ điện thoại lên cho tôi xem, là khung chat hiển thị trang thái tôi đã từ chối nhận tin nhắn của anh.

 

“Tại sao lại chia tay?”

 

Tôi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mỉm cười: “Còn lý do gì nữa? Chơi chán rồi.”

 

Anh có chút không thể tin nổi: “Chơi chán rồi? Đồng Chiêu Chiêu, em nghĩ anh sẽ tin mấy lời quỷ quái của em sao?”

 

Tôi đột nhiên ngẩng đầu đối diện với anh: “Châu Mặc, năm năm anh có đợi nổi không?”

 

Anh dường như sững lại, vẻ mặt không có thay đổi gì nhiều: “Anh có…”

 

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc đó của anh, mắt tôi lại có chút cay cay.

 

Tôi vội vàng quay đầu đi, ngắt lời anh: “Thôi bỏ đi, em không muốn.”

 

Tôi không xứng với năm năm đó.

 

Anh muốn nắm tay tôi, tôi không ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng về.

 

Đến ngày hôm sau, tôi ở lì trong Ký túc xá không ra ngoài, một mình thu dọn xong tất cả hành lý.

 

“Chiêu Chiêu…”

 

Nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của bạn thân, tôi đã đoán được, anh đang ở dưới lầu.

 

Tôi không có biểu cảm gì: “Kết thúc rồi.”

 

Tôi nhét quần áo vào vali.

 

Ngày thứ ba, tôi kéo vali đi ra cổng trường.

 

Mấy người bạn thân đều đến tiễn.

 

Thậm chí cả Trần Tuấn cũng đến.

 

Duy chỉ không nhìn thấy bóng dáng anh.

 

“Về đi, cũng đâu phải là không liên lạc qua WeChat được nữa.”

 

Tôi mỉm cười nhẹ nhõm.

 

“Chiêu Chiêu nhớ gọi điện cho tớ mỗi ngày đấy!” Bạn thân vùi đầu vào vai Trần Tuấn khóc như mưa.

 

Tôi cạn lời bĩu môi.

 

Khoảnh khắc trước khi lên máy bay, tôi nhận được một tin nhắn.

 

Là một số lạ.

 

Chỉ vỏn vẹn bốn chữ: “Anh đợi được.”

 

Tôi thất thần trong giây lát.

 

Đợi đến khi tiếp viên hàng không đến nhắc nhở, tôi mới vội vàng tắt nguồn điện thoại.

 

14

 

“Ui chao, tiến độ nhanh thật đấy.” Tôi nhìn người đàn ông bên cạnh bạn thân mà trêu chọc.

 

Khác với kiểu “cún con” mà cậu ấy thường nói là thích, đây là kiểu trông vô cùng trưởng thành và quý phái.

 

Quả nhiên cuối cùng vẫn là gục ngã ở đây.

 

“Vậy bước tiếp theo, có phải tớ sắp được làm mẹ đỡ đầu rồi không?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi cũng thật sự không ngờ được trong vòng năm năm, người phụ nữ này lại lén lút đi đăng ký kết hôn sau lưng tôi, còn cứng rắn giấu giếm tôi suốt cả một năm trời.

 

“Không vội, anh không ép Miên Miên, đợi khi nào cô ấy muốn có con thì tính sau.”

 

Triệu Khâm lên tiếng, ánh mắt đầy cưng chiều nhìn bạn thân tôi.

 

Bạn thân cười e thẹn.

 

Không xem nổi nữa.

 

Tôi như một con ch.ó đi trên đường lại bị người ta đá cho một cước.

 

Tôi cạn lời đỡ trán: “Được rồi, mình là bóng đèn đây.”

 

Nhưng Triệu Khâm đúng là người đáng tin cậy.

 

“Ôi chao, cậu vẫn là bà vợ yêu quý nhất của tớ.”

 

Tôi và cậu ấy tán gẫu câu được câu chăng.

 

Cậu ấy nhìn vào mắt tôi: “Sao cậu đột nhiên lại về nước? Tớ cứ tưởng cậu sẽ làm việc ở nước ngoài chứ.”

 

Tôi nhấp một ngụm rượu: “Đúng vậy, tớ đã xin nghỉ việc rồi.”

 

“Nghỉ việc?! Công việc đó chẳng phải rất tốt sao?” Bạn thân có chút không thể tin nổi.

 

“Tớ muốn về nước phát triển, hơn nữa với bằng cấp và kinh nghiệm của tớ thì tìm một công việc tốt ở trong nước cũng không phải là không thể.”

 

Tôi thản nhiên đặt ly rượu xuống.

 

“Cậu sẽ không… vẫn còn nhung nhớ người đó chứ?”

 

Cậu ấy cảnh giác nheo mắt lại.

 

Tôi b.úng tay một cái: “Bingo.”

 

Bạn thân im lặng suốt nửa phút, rồi thốt ra hai chữ: “Vãi thật.”

 

Triệu Khâm thì không có biểu cảm gì nhiều, anh ta chỉnh lại kính: “Nghe nói Châu tổng vẫn còn độc thân.”

 

Bạn thân nhìn tôi với ánh mắt phức tạp: “Tiểu thư nhà họ Quý hình như có quan hệ khá tốt với anh ấy, có người nói hai người họ…”

 

Tuy lời chưa nói hết, nhưng tôi đã hiểu ý là gì rồi.

 

Tôi không chút thay đổi, nhìn chằm chằm vào ly rượu: “Tớ cũng không nhất định phải theo đuổi anh ấy, nếu anh ấy vẫn độc thân, thì tớ có thể thử…”

 

“Tôi độc thân, mối tình trước là vào năm năm trước, với Đồng Chiêu Chiêu. Sau đó, cô ấy đá anh.”

 

Phía sau truyền đến giọng nói.

 

Lông mi tôi rung rung, quay đầu lại.

 

Không khác gì anh của năm năm trước, chỉ là chiếc sơ mi tôn lên vẻ trưởng thành hơn nhiều, không còn vẻ thanh tân, non nớt như trước kia.

 

“Khâm Khâm, em hình như hơi, ừm, say rồi, anh mau đỡ em về nhà đi…”

 

Bạn thân nửa kéo nửa lôi Triệu Khâm rời khỏi quán bar.

 

Châu Mặc ngồi xuống bên cạnh tôi, yên lặng như tờ.

 

Tôi có chút ngượng ngùng, không biết nên nói gì.

 

“Anh vào từ khi nào thế?”

 

Tôi phá vỡ sự im lặng, muốn tìm chút đề tài.

 

“Vừa nãy.” Giọng điệu của anh không có gì khác biệt, tôi hơi thở phào nhẹ nhõm.

 

Kết quả anh quay đầu nhìn tôi, bồi thêm một câu: “Lúc em nói vẫn còn nhung nhớ anh.”

 

Được rồi, lại một phen xấu hổ muốn độn thổ.

 

Tôi gãi gãi cằm, suy nghĩ xem nên tiếp lời thế nào.

 

“Vậy nên Đồng Chiêu Chiêu, năm năm, 1826 ngày, anh đợi xong rồi.”

 

Tôi ngẩn người nhìn anh.

 

1826 ngày, đã qua rồi…

 

Từ lúc ban đầu không chấp nhận, cho đến khi gặp lại.

 

Trọn vẹn năm năm.

 

“Vậy… chúng ta có thể quay lại điểm xuất phát không?”

 

Tôi nhìn anh, hỏi ra vấn đề đã làm mình trăn trở suốt bao năm nay.

 

Anh khẽ cười: “Sao có thể.”

 

Trái tim vừa mới nhấc lên của tôi lập tức chìm xuống đáy vực.

 

Tôi im lặng cầm túi xách, phản ứng đầu tiên là muốn nhanh ch.óng chạy trốn khỏi nơi này.

 

Thà rằng ban đầu tôi không nghe thấy câu trả lời còn hơn.