Bạn Trai Của Tôi Là Đại Ca Trường

Chương 9



 

Châu Mặc cầm lấy tay tôi, hơi nhướng mày.

 

“Ồ hô, không nhìn ra là Chiêu Chiêu nhà ta t.ửu lượng khá phết đấy.”

 

Ngu Kỳ nhìn ly rượu đã cạn sạch của tôi mà trêu chọc.

 

Tôi cười cười, dùng ngón tay biểu thị: “Một chút xíu.”

 

Mọi người xung quanh cười rộ lên, không khí tốt không thể tả.

 

Đến nửa sau buổi tiệc, quả thực là say một đám.

 

Tôi là một trong số đó.

 

Tôi hơi nghiêng đầu dựa vào vai bạn thân: “Nữa đi nữa đi, rót đầy vào.”

 

“Đến đây, sao không uống nữa, t.ửu lượng thế này thì lăn lộn xã hội kiểu gì…” Bạn thân vừa lầm bầm c.h.ử.i bới vừa rót rượu cho tôi.

 

Châu Mặc khoác chiếc áo lên người tôi.

 

Tôi ngáp một cái, chú ý đến Đồng Thi Thi đang đi về phía mình.

 

Chính xác mà nói, là hướng về phía Châu Mặc.

 

“Châu Mặc.” Giọng cô ta chẳng khác gì ngày thường, xem ra đã trốn bớt được không ít rượu.

 

Châu Mặc dường như không lên tiếng.

 

“Chúng ta kết bạn WeChat đi, dù sao cũng cùng khoa, sau này có chuyện gì cũng dễ giao lưu, coi như là mở rộng danh sách bạn bè thôi.”

 

Mẹ nó, tôi vẫn coi thường mức độ vô liêm sỉ của cô ta rồi.

 

Tôi đứng bật dậy, chỉ vào mặt cô ta mà cười lạnh.

 

“Sao? Bây giờ cứ thấy sinh vật giống đực là muốn xông vào hả, hay là cô rất chấp niệm với gu thẩm mỹ của tôi?”

 

Chỉ cần nghĩ đến chuyện cô ta quyến rũ người yêu cũ của tôi là tôi lại thấy bực mình.

 

Lúc đó tôi đã không cam lòng mà hỏi người yêu cũ: Đồng Thi Thi hơn tôi ở điểm nào?

 

Anh ta ấp úng: Cô ấy đáng yêu hơn em… ở bên em, anh như đi tu vậy… đến tay còn chẳng cho nắm.

 

Tôi suy nghĩ một chút, nhìn thế này thì chia tay cũng chẳng mất mát gì với tôi, dù sao tôi và anh ta đến tay còn chưa nắm.

 

Nhưng tôi vẫn nở một nụ cười: Thế thì hai người đúng là đã giúp Nguyệt Lão phân loại rác rồi.

 

Đồng Thi Thi không hề né tránh: “Là chị nghĩ nhiều rồi, giao lưu với học đệ cũng không có vấn đề gì.”

 

“Mẹ kiếp nhà cô.” Tôi xắn tay áo lên định xông vào.

 

Cái mặt này đúng là phải dày hơn cả khiên của Captain America rồi.

 

Châu Mặc ôm lấy tôi: “Không cần thiết.”

 

Sau đó bế tôi lên như bế trẻ con, đi ra phía cửa.

 

Tôi vẫn giơ ngón giữa về phía Đồng Thi Thi.

 

Đợi đến lúc đi ra phố lớn, tôi vùi đầu vào cổ Châu Mặc, ủ rũ nói: “Anh không được để Đồng Thi Thi quyến rũ đâu đấy.”

 

“Ừ.” Giọng anh vẫn thanh lãnh như cũ.

 

Tôi ngáp một cái, cảm thấy đầu nặng trịch.

 

“Đi đâu?”

 

“Về nhà.”

 

“Nhà ở đâu? Em không muốn về đó, họ không hoan nghênh em.” Trong mắt tôi trào ra chút nước mắt.

 

Châu Mặc im lặng một lát: “Sau này sẽ không thế nữa, đó là nhà của hai chúng ta.”

 

Đầu óc tôi thực sự không quay kịp, phải mất mấy phút sau mới phản ứng lại: “Cảm ơn anh nha.”

 

Thuận đà mổ một cái lên yết hầu của anh.

 

Không hiểu sao, tiếng thở của Châu Mặc dường như nặng hơn một chút.

 

Đợi đến khi vào một căn hộ, anh đặt tôi xuống sofa, rồi đi vào bếp.

 

Trong đầu tôi suy nghĩ xem từ bao giờ anh lại có căn hộ riêng ở bên ngoài.

 

Thực sự không nhớ nổi, tôi vỗ vỗ đầu, tiện tay chộp lấy một mảnh vải bên cạnh đắp lên người rồi dựa vào sofa ngủ thiếp đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Sau đó tôi bị Châu Mặc vỗ tỉnh, nhìn bát canh giải rượu trước mặt mà cay cay mũi.

 

Chưa từng có ai nấu canh giải rượu cho tôi cả hu hu.

 

Tôi vừa khóc vừa uống cạn bát canh, rồi ôm chầm lấy Châu Mặc: “Châu Mặc, em thích anh quá đi.”

 

Thấy anh sững người không cử động, tôi đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh, rồi cười cười ngồi lại trên sofa.

 

“Thật không?” Anh lên tiếng.

 

Tôi chưa kịp phản ứng, anh đã trực tiếp nắm lấy eo tôi, bắt tôi ngồi vắt vẻo trên đùi anh.

 

Tôi ngơ ngác nhìn anh, vẫn chưa hoàn hồn.

 

“Chị đẹp hôn anh một cái được không.”

 

Theo bản năng, tôi tiến mặt lại gần, môi anh đã phủ lên, mang theo hương rượu.

 

Một nụ hôn kết thúc, tôi l.i.ế.m l.i.ế.m khóe môi.

 

Ánh mắt Châu Mặc sâu hơn một chút.

 

12

 

Trong giấc ngủ, tôi mơ thấy thời trung học khi cha tôi dẫn mẹ con Đồng Thi Thi vào nhà.

 

Phương Đình ăn mặc rực rỡ, Đồng Thi Thi cũng ngoan ngoãn đáng yêu.

 

Nhưng có lẽ đang trong thời kỳ nổi loạn, ngay từ khoảnh khắc họ bước chân vào nhà, tôi đã cực kỳ không ưa họ.

 

Từ kiểu bạo lực lạnh cố ý ban đầu.

 

Đến sau này khi phát hiện ra Phương Đình thực sự không quan tâm đến sống c.h.ế.t của tôi, thì trở thành đạm bạc và im lặng.

 

Tôi và Đồng Thi Thi cũng nhìn nhau là thấy ghét.

 

Từ việc tranh giành vị trí cán bộ lớp, đến sau này cô ta cướp đi bạn trai của tôi.

 

Cái gì cũng phải tranh một tay, đã trở thành kiểu “chung sống” giữa tôi và cô ta.

 

Mối quan hệ giữa tôi và cha tôi cũng trở nên ngày càng căng thẳng.

 

Nhưng tôi không quan tâm, cha tôi cũng đã đặt hết tâm trí lên mẹ con nhà kia rồi.

 

Ngày cho bạn mượn ô, tôi sốt lên đến 40 độ.

 

Nhưng không một ai phát hiện ra.

 

Đến tối, khi thực sự không chịu nổi nữa, tôi gõ cửa phòng cha: “Con sốt rồi, đưa con đến bệnh viện.”

 

Tôi hôn mê suốt cả một ngày, thậm chí còn ở lại bệnh viện nguyên một đêm.

 

Đợi đến lúc tôi mơ mơ màng màng mở mắt ra, đã là buổi sáng.

 

Tôi đang được Châu Mặc ôm trong lòng.

 

Tôi chớp chớp mắt, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy đường xương quai hàm rõ nét hơn cả kế hoạch cuộc đời của tôi.

 

Cùng lúc đó, tôi chỉ muốn hét lên một câu: Không hổ là mình!!!

 

Cái ánh mắt nhìn đàn ông này mãi mãi đi đầu trong làn sóng thời trang.

 

“Tỉnh rồi?” Anh mở mắt, giọng khàn khàn.

 

“Anh đẹp trai quá.”

 

Cái miệng của tôi luôn nhanh hơn não một bước.

 

Giọng tôi hơi nghẹt mũi, nhưng không ảnh hưởng đến việc tôi trêu chọc đàn ông.

 

Đợi đến khi nhìn thấy những vết đỏ trên xương quai xanh của Châu Mặc, tôi mới phản ứng kịp.

 

“Vãi.”

 

Tôi ngồi bật dậy, nhận ra bây giờ tôi và anh đang nằm trên cùng một chiếc giường.

 

Mẹ nó, không phải mình đã “say rượu loạn tính” rồi chứ…

 

Trong đầu hiện lên vài mảnh ký ức, có cảnh trên ghế sofa, cảnh trong phòng tắm, nhưng nhiều nhất vẫn là cảnh Châu Mặc c.ắ.n xương quai xanh của tôi mà gọi “chị đẹp”.

 

Nhận ra sự hoảng loạn của tôi, anh cười khẩy một tiếng rồi cũng ngồi dậy.