“Đây là chú rể sao? Đẹp trai quá đi, hai người thật sự rất xứng đôi.”
Trợ lý trang điểm là một cô gái trẻ, tính tình hoạt bát.
Lúc làm tóc cho tôi, cô bé nhìn thấy tấm ảnh chụp chung trên điện thoại của tôi liền cười hì hì khen ngợi một câu. Trong ảnh, người đàn ông mặc bộ đồ đua xe, mắt sáng như sao, tay trái anh cầm cúp vô địch, tay phải dịu dàng bảo vệ tôi trong lòng. Khoảnh khắc bức ảnh được ghi lại, anh đang nghiêng đầu nhìn tôi, đuôi mắt chân mày đều là tình ý không thể che giấu.
Vốn dĩ tôi muốn nói rằng anh ấy là một người rất thích làm dáng, nếu nghe thấy có người khen mình đẹp trai thì đuôi chắc chắn sẽ vểnh lên tận trời. Thế nhưng tôi còn chưa kịp lên tiếng đã thấy thợ trang điểm đứng phía sau dùng lực véo mạnh vào eo cô trợ lý một cái.
Cô ấy dùng khẩu hình không phát ra tiếng cảnh cáo cô bé: “Đừng nói lung tung.”
Sau đó, thợ trang điểm mới dùng giọng điệu căng thẳng xin lỗi tôi: “Xin lỗi phu nhân, con bé học việc này mới đến, không hiểu chuyện, nói sai lời mong cô đừng để tâm.”
Tôi ngước mắt, từ trong gương trang điểm nhìn thấy khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi của đối phương, cùng với một tia khinh miệt khó lòng nhận ra. Đột nhiên tôi chẳng còn ham muốn giải thích nữa, chỉ xua tay ra hiệu không sao.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, thay quần áo. Tôi một thân một mình ngồi trong phòng trang điểm vắng lặng.
Điện thoại trên bàn rung lên, tôi còn chưa cầm lên đã đoán được lại là tin nhắn mẹ gửi tới.
[Bé cưng, Thế Khanh không về được nữa rồi, con cũng nên buông bỏ đi, đừng quậy phá nữa có được không? Xin lỗi cha một tiếng rồi về nhà đi con.]
[Lúc trước ba con kích động nên lời nói hơi khó nghe nhưng tất cả đều là vì tốt cho con thôi!]
[Thế Khanh là một đứa trẻ ngoan, nếu nó còn sống, chắc chắn cũng không muốn thấy con hành hạ bản thân mình như vậy.]
Lại một lần nữa nhìn thấy cái tên quen thuộc ấy, tim tôi đau thắt lại, tôi đ.á.n.h máy trả lời theo phản xạ: [Mẹ, Thế Khanh chưa c.h.ế.t, con phải đợi anh ấy về.]
[Nhưng con... Con gả cho một tên què, nửa đời sau của con phải làm sao đây?]
[Con làm thế này là muốn người ta mắng cha mẹ bán con gái à!]
Mí mắt tôi run run, không trả lời tin nhắn này nữa.
Đúng vậy, người tôi yêu nhất đã mất tích và sau đó tôi đã gả cho người anh trai bị què của anh ấy.
Tôi nhớ rất rõ, ngày hôm đó là thứ bảy.
Gần đến tiết thu phân, cái lạnh sáng tối rõ rệt hẳn lên, lá rụng đầy sân khu chung cư. Tôi cố ý đi dọc theo mép tường, giẫm lên đống lá khô tạo ra những tiếng “răng rắc”, sau đó chụp ảnh gửi cho anh xem.
Xin chào các độc giả thân yêu,
Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!
Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.
Thương mến, Vèm Chanh!
(*) Tiết thu phân: Bắt đầu từ khoảng 23/9 đến 7/10 hoặc 8/10 dương lịch. Đây là thời điểm giữa mùa thu, thời tiết mát mẻ.
Anh trả lời tin nhắn rất nhanh: [Anh nhớ em quá, đợi lần này anh giành được chức vô địch, anh sẽ cầu hôn em có được không?]
Anh từng nói, đua xe là đam mê của anh, chiếc cúp là vinh quang của anh. Một ngày nào đó, anh nhất định sẽ mang tất cả đam mê và vinh quang đặt trước mặt tôi, xin tôi gả cho anh.
Tôi không nhịn được cười khẽ: [Thế nếu không lấy được chức vô địch thì sao? Không cầu hôn nữa à?]
[Cầu chứ, đương nhiên phải cầu, chỉ là nếu không có cúp làm vật đính ước thì anh chỉ đành đem bản thân mình thế chấp cho em thôi.]
[Được, vậy em đợi anh về.]
Nhưng tôi vẫn không thể đợi được anh quay về.
Chiếc xe anh lái khi thi đấu đã lao xuống vách núi, xe nát vụn, người mất tích. Sau đó, cảnh sát cùng đội cứu hộ đã tìm kiếm trong núi suốt hai tháng ròng rã.
Tôi đi theo đội cứu hộ chạy đi khắp nơi.
Đường núi khó đi, chỗ ở gần đó không tiện, tôi liền ở lều cùng đội cứu hộ. Ban ngày cầm loa tìm người, ban đêm gửi tin nhắn vào số máy của anh.
Tôi cầu thần, cầu phật, càng cầu mong anh bình an trở về. Vì kiệt sức và suy dinh dưỡng, tôi gầy đi mười mấy cân, lúc ngất xỉu đưa vào bệnh viện mới phát hiện ra tôi đã mang thai, đứa trẻ là của anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng tròn hai tháng trôi qua, đội cứu hộ vẫn không thu hoạch được gì, họ buộc phải lựa chọn bỏ cuộc.
Tôi ngồi đờ đẫn trên giường bệnh, đôi mắt đã cạn khô nước mắt sưng húp và đau rát, trái tim như bị d.a.o cắt. Tôi cầu xin họ kiên trì thêm chút nữa, tìm thêm chút nữa, thậm chí có khoảnh khắc tôi đã nổi giận vì tuyệt vọng. Đó là một mạng người, sao các người có thể từ bỏ dễ dàng như vậy chứ!
Nhưng ngước lên, đối diện với những khuôn mặt mệt mỏi và đầy vẻ áy náy của đội cứu hộ, tôi lại chẳng thể thốt ra lời. Bởi vì tôi cũng hiểu rõ, họ đã cố gắng hết sức rồi.
Người thực sự không tìm thấy. Cảnh sát nói, ghế ngồi trên xe biến mất, ước tính là đã cùng người rơi xuống nước. Thi thể bị thắt dây an toàn cố định vào ghế không thể nổi lên mặt nước được. Đội trục vớt đã chuẩn bị sẵn sàng, sắp triển khai tìm kiếm t.h.i t.h.ể ở vùng nước lân cận.
Lúc anh trai của Chu Thế Khanh tìm đến tôi, tất cả mọi người xung quanh đều khuyên tôi từ bỏ, nói người c.h.ế.t không thể sống lại, an ủi tôi hãy nghĩ thoáng ra.
Bạn thân nhất của tôi hợp tác với mẹ tôi, lừa tôi đến khoa phụ sản, muốn tôi bỏ đứa bé đi.
Nhưng khoảnh khắc bác sĩ gây mê bước vào, tôi đột ngột suy sụp, ôm bụng xông ra khỏi bệnh viện, ngồi thụp xuống ven đường nghe đi nghe lại những đoạn tin nhắn thoại anh từng gửi, khóc đến nước mắt giàn giụa.
Ngay sau đó, chiếc xe ấy dừng lại trước mặt tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp người nhà của Chu Thế Khanh. Tôi đã sớm đoán gia cảnh anh rất tốt nhưng cũng không thể ngờ được người anh trai mà trong miệng anh là kẻ “lạnh lùng ích kỷ, thậm chí đám tang cha mẹ cũng không có mặt” lại là Chu Chính, một nhà từ thiện, doanh nhân nổi tiếng khắp thành phố.
Và gia nghiệp mà anh lười thừa kế, lại là tập đoàn họ Chu rộng lớn đến thế.
Người đàn ông trước mặt mặc vest chỉnh tề nhưng trên chân lại đắp một chiếc chăn mỏng có phần lạc lõng. Cử chỉ, phong thái của hắn y hệt như những lúc xuất hiện trên bản tin. Nếu phớt lờ đi hai ống quần trống rỗng bên dưới chiếc chăn mỏng, hắn thực sự là một người rất có khí thế.
Lúc trước ở hiện trường có đội cứu hộ, cảnh sát, thậm chí có cả truyền thông.
Người nhà họ Chu bị đám người đông đúc vây kín ở vòng trong cùng. Tôi và Thế Khanh ở bên nhau hai năm, chưa từng gặp người nhà anh, sau khi xảy ra chuyện lại càng không tiện qua làm phiền. Đây là lần đầu tiên tôi biết về tình cảnh gia đình anh.
“Cô bé, tôi biết cô còn trẻ, làm vậy với cô là không công bằng, nhưng tôi cũng là thân bất do kỷ, cần một cái danh phận mới có thể ngăn được những kẻ đang rục rịch ngoài kia.”
Giọng Chu Chính trầm thấp, khuôn mặt giống Thế Khanh đến bảy phần tràn đầy vẻ bi thương: “Cha mẹ tôi không còn, bây giờ Thế Khanh cũng gặp chuyện, tình trạng cơ thể này của tôi, không biết còn đấu với bọn họ được bao lâu nữa… Vì tôi không bảo vệ tốt cha mẹ nên Thế Khanh luôn trách tôi, không ngờ đến cả nó tôi cũng không bảo vệ được. Cô còn trẻ, có lẽ vì tình cảm với Thế Khanh mà muốn sinh đứa bé này nhưng gia đình cô chắc sẽ không cho phép cô m.a.n.g t.h.a.i khi chưa kết hôn đâu. Tình trạng của tôi rất khó có con, đứa trẻ này có lẽ là hậu duệ duy nhất của nhà họ Chu.”
Tôi hơi ngẩn ngơ, một hồi lâu sau mới đẩy bản hợp đồng nực cười kia ra.
Trên hợp đồng viết rất rõ ràng, chỉ cần đồng ý kết hôn và sinh con, tôi có thể ngay lập tức nhận được cổ phần trị giá hàng chục tỷ của tập đoàn Chu thị, lợi nhuận từ các khách sạn và khu nghỉ dưỡng dưới trướng, vô số bất động sản, và sau khi Chu Chính qua đời, toàn bộ quyền thừa kế tài sản của hắn.
Tôi khàn giọng lên tiếng: “Anh Chu, tôi sẽ không bỏ đứa bé, tôi tin Thế Khanh không sao nên dù thế nào tôi cũng sẽ đợi anh ấy về, anh không cần phải…”
Nhưng lời còn chưa dứt đã bị tài xế của Chu Chính ngắt lời.
“Cô Đường, Thế Khanh là do tôi nhìn lớn lên, còn thân thiết hơn cả con trai ruột của mình. Chúng tôi còn mong Thế Khanh bình an hơn cả cô, nhưng kết quả tìm kiếm rất rõ ràng, không ai có thể tồn tại hơn hai tháng ở vùng biển vách đá dựng đứng mà không ăn không uống cả. Hơn nữa, cái c.h.ế.t... Tai nạn của Thế Khanh xảy ra vô cùng kỳ lạ. Cho dù camera hành trình đã bị nổ nát nhưng theo định vị xe của ban tổ chức, trước khi lao xuống vực, xe của Thế Khanh đã chệch khỏi lộ trình thi đấu. Vì vậy chúng tôi nghi ngờ đây không phải là một t.a.i n.ạ.n thông thường mà là có người cố tình mưu sát. Cô đang mang thai, đứa trẻ trong bụng có thân phận đặc biệt, sẽ luôn có kẻ vì lợi ích mà mạo hiểm... Cho nên vì tương lai của cô và đứa trẻ, ký hợp đồng kết hôn với tổng giám đốc Chu là phương thức ổn thỏa nhất. Như vậy không chỉ thuận tiện cho tổng giám đốc Chu bảo vệ an toàn của mẹ con cô mà còn có thể danh chính ngôn thuận để lại tài sản cho hai người.”
Một lát sau, Chu Chính lên tiếng: “Cô Đường, cô yên tâm, trên hợp đồng có điều khoản rút lui, chỉ cần đứa trẻ sinh ra, cô có thể ngay lập tức nộp đơn ly hôn, những cổ phần và bất động sản đó vẫn sẽ đứng tên cô.”
“Tôi không phải vì tiền.”
“Tôi hiểu, cho nên, coi như tôi và Thế Khanh cùng cầu xin cô.”
Trong xe rơi vào im lặng. Một lúc sau, người tài xế ở phía trước mới lại lên tiếng.
“Cô Đường, đoạn giám sát này là do phía cảnh sát lấy được. Vào ngày Thế Khanh gặp chuyện, có một người đàn ông khả nghi từng tiếp cận xe của cậu ấy trong bãi đỗ xe. Tuy không chắc chắn người này có liên quan đến vụ t.a.i n.ạ.n của Thế Khanh hay không nhưng cảnh sát đã đang theo dõi rồi…”
Tôi nhận lấy điện thoại, nhấn nút phát.
Trong bãi đỗ xe ánh đèn lờ mờ, hình ảnh nhòe nhoẹt nhưng khoảnh khắc người đàn ông trong video ngẩng đầu lên, cả người tôi c.h.ế.t lặng. Cơn ác mộng của nhiều năm trước quay trở lại, nỗi sợ hãi đ.á.n.h tan lý trí của tôi.
Kẻ đó đã trở lại, hắn ta đến báo thù tôi.
Cái c.h.ế.t của Thế Khanh... Liệu có liên quan đến hắn ta không?