Nghiêm Tài Quân thay đổi sắc mặt.
Hắn nhìn Lâm Hạ, tay che kín loa điện thoại: “Chuyện nhà Triệu Mai em không cần lo lắng đâu, giờ tôi có công chuyện. Em nhớ ăn cơm đầy đủ và nhớ bôi thuốc. Tôi sẽ cử người tới bệnh viện bảo vệ em, có chuyện cứ gọi cho tôi.”
Sau khi vội vàng căn dặn, hắn xoay người rời đi.
“Tên đó là manh mối trọng yếu của chúng ta, sao đột nhiên lại ch.ết như thế?!”
“Tình huống có hơi phức tạp, khi chúng tôi phát hiện thì người dân của thôn Triệu đang lén lút lo hậu sự cho Triệu Thành rồi.”
Việc đã đến nước này, Nghiêm Tài Quân cũng không biết nên nói cái gì, chỉ có thể đơn giản bàn giao mấy việc: “Tới đó lấy thi thể về, điều tra rõ nguyên nhân tử vong, mấy chuyện khác chờ tôi tới rồi nói tiếp. Nhớ theo sát Triệu Hải Thâm.”
“Ngoài ra, thả mồi cho đám người ở thôn Triệu bắt chúng nhanh chóng làm giao dịch.”
“Rõ!”
Nhận được câu trả lời, Nghiêm Tài Quân lái xe dạo một vòng quanh trấn, gọi điện cho cấp trên ở Hải Thành để họ đưa mệnh lệnh khẩn cấp xuống thị trấn này triệu tập mình về lại Hải Thành.
Sau đó chạy tới đồn cảnh sát ở đó rồi cuối cùng xuống thôn Triệu.
Mặt khác, ở bên trong thôn Triệu.
Tiếng búa gõ ầm ầm vang lên liên tục.
Trên cổ Triệu Hải Thâm quấn lấy một vòng băng gạc, đang đứng chỉ huy người dân thôn Triệu gia đóng đinh quan tài.
Lúc này tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Triệu Hải Thâm thay đổi sắc mặt nhận cuộc gọi.
Không biết bên kia đang nói chuyện gì mà hắn cứ liên tục: “Từ từ… vâng… vâng! “
Dân làng thôn Triệu dừng tay, đồng loạt giương cặp mắt mờ mịt nhìn Triệu Hải Thâm.
Triệu Hải Thâm cúp điện thoại, hắng giọng một cái: “Không chôn Triệu Thành nữa. Thằng tư, tao mượn cái xe bốn bánh chở cái xá.c này lên thành phố hỏa táng.”
Lời vừa nói ra giống như giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, thôn dân lập tức sôi trào cả lên.
“Thằng cả này, A Thành ch.ết cũng đã ch.ết rồi, không được chôn cất an ổn như thế thì không tốt đâu.”
“Đúng đúng, người cũng đã c.hết rồi còn đốt thành tro, như vậy có phải có hơi quá đáng rồi không?”
“Không phải nhưng tôi nói thằng Cả này, cậu làm như thế về lâu về dài chúng ta rất khó thu phục lòng người đấy. Nghe bảo hôm qua ở trường học cậu làm chuyện đó với cô giáo, còn thu hút sự chú ý của cảnh sát…”
Triệu Hải Thâm mặt đỏ tới mang tai: “Tất cả im cái mồm cho tao!”
“A Thành ch.ết như nào trong lòng các ngươi đều biết rõ mười mươi, ai có ý kiến ý cò gì nuốt hết vào bụng đi!”
“Đừng có trách tao không nhắc nhở tụi mày, nếu dám chống đối tao thì sau này tụi mày đừng hòng mua được vợ!”
Nghe vậy, mấy người vừa mở miệng lập tức ngậm chặt, như ngọn lửa bị dội gáo nước lạnh, hậm hực không dám lên tiếng lần nào nữa.
Triệu Hải Thâm thấy bọn họ ngậm miệng thì hừ lạnh, từ trên người thằng tư nhà Triệu lấy chìa khóa chiếc xe: “Đứng đó lo lắng cái r.ắm! Nhanh cái chân chuyển xá.c đi!”
Người trong thôn hai mắt nhìn nhau, chỉ đành bất lực khiêng x.ác Triệu Thành lên xe ô tô.
Chỉ mất ít phút thôi nhưng Triệu Hải Thâm cũng không muốn chậm trễ chút nào, nhanh chóng cùng thằng tư Triệu lái xe vào thành. Nhỡ đến muộn thì lò hỏa táng đóng cửa đuổi khách mất.
Cùng lúc, Nghiêm Tài Quân đến trường tiểu học thôn Triệu.
Lúc xuống xe hắn nhận được tin: “Triệu Thành không được chôn cất, Triệu Hải Thâm đem xác Triệu Thành tới lò hỏa táng rồi!”
Nghiêm Tài Quân nhíu đuôi lông mi, trả lời lại: “Tôi hiểu rồi!”
Sau đó bước nhanh tới phòng làm việc của hiệu trưởng.
Hiệu trưởng thấy hắn tới, ngạc nhiên một lúc, sau đó tỏ vẻ như đã đoán được: “Cảnh sát Nghiêm tới rồi? Mời ngồi mời ngồi.”
Nghiêm Tài Quân nghiêm mặt ngồi xuống, xem thầy hiệu trưởng châm trà cho mình.
Hiệu trưởng đưa chén trà: “Không phải loại trà đặc biệt gì, mong cảnh sát Nghiêm lượng thứ cho.”
Nghiêm Tài Quân cầm chén trà đặt lên mũi ngửi thử, ánh mắt liếc nhanh bã trà.
Qua bã trà có thể thấy đó là lá cây kim ngân phổ biến, trên núi thôn Triệu đầy ắp thứ cây này, không có gì khác thường.
Hắn nhấp nhẹ: “Hiệu trưởng khiêm tốn rồi.”
Sau đó đặt chén trà xuống: “Tôi hôm nay tới đây là để nói lời tạm biệt.”
Hiệu trưởng ngạc nhiên: “Vụ án của ngài đã có kết quả rồi sao?”
Nghiêm Tài Quân nâng mí mắt lên, lạnh nhạt nhìn ông ta.
Hiệu trưởng nhanh chóng phản ứng lại: “À, mọi người chắc có quy định không thể tiết lộ thông tin phải không. Chỉ là vụ án này có liên quan tới danh tiếng trường chúng tôi, ít nhiều gì tôi cũng có phần lo lắng. Dù sao trong thôn rất lạc hậu, nếu phụ huynh nghe phong thanh gì đó lại không đưa học sinh tới trường, sợ là trường học này không thể tiếp tục mở cửa được.”
Nghiêm Tài Quân gật đầu: “Tôi hiểu, có điều tôi rời đi vì có lệnh từ cấp trên, vụ án vị thành niên này sẽ được bàn giao cho cảnh sát địa phương. Tôi phải trở về Thượng Hải gấp.”
“Lệnh điều động đã được gửi tới, mấy ngày này hiệu trưởng phải vất vả phối hợp rồi.”
“À còn có cô giáo Lâm, nhiều năm trước tôi tự tay bắt cha cô ấy, mong hiệu trưởng chiếu cố tốt cho cô ấy.”
Nói xong mấy lời này, hắn đứng dậy rời đi trong ánh mắt khiếp sợ của hiệu trưởng.
Vừa ra khỏi cửa, Nghiêm Tài Quân nhận được tin nhắn của Lâm Hạ.
Hắn mở ra, là ảnh chụp bát cháo khi nãy hắn mua cùng với dòng tin nhắn: “Cảnh sát Nghiêm, cháo anh mua ăn ngon lắm.”
“Cảnh sát Nghiêm ăn cơm chưa?”
“Cảnh sát Nghiêm, chuyện của Triệu Mai sao rồi?”
Dây thần kinh căng cứng nãy giờ ngay lập tức thả lỏng ra, đáy mắt Nghiêm Tài Quân lóe lên một tia vui vẻ.
Hắn gõ gõ trên màn hình: “Chờ vụ án thôn Triệu kết thúc, cô có muốn cùng tôi về Hải Thành không?”