Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Chương 29



Nghiêm Tài Quân đột nhiên thẳng thắn khiến mặt Lâm Hạ đỏ bừng.

Cô cảm nhận được trái tim cô đang đập như tiếng trống diễu hành, cảm nhận hai tai của cô nóng ran và… cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt.

Cô biết, cô đã rung động rồi. Nhưng cứ hễ cô nảy sinh suy nghĩ yêu đương với hắn, thì có một âm thanh từ sâu trong tâm trí cô nhắc nhở, khuyên bảo cô: [Không thể.]

[Không thể rung động với Nghiêm Tài Quân.]

[Không thể nói lời yêu với hắn.]

[Không thể… nhớ lại đoạn ký ức trước kia.]

Thật ra Lâm Hạ biết đại khái việc ba cô bị sa lưới… đa phần là có liên quan tới cô.

Nhưng cô không dám hồi tưởng lại, cứ mỗi lần có suy nghĩ này đầu cô đau đớn như bị hàng trăm cây búa gõ mạnh vậy…

“Anh thích em là chuyện của anh, tuy là anh hy vọng em sẽ ở lại nhưng trên tất cả anh vẫn tôn trọng lựa chọn của em.”

Lời Nghiêm Tài Quân nói khiến cô thoát khỏi những suy nghĩ rối như tơ vò của mình.

Cô đưa tay phẩy quạt thổi bay hơi nóng trên mặt mình, im lặng không biết nói gì thêm.

Nghiêm Tài Quân cũng im lặng, trong xe rơi vào sự lúng túng ngại ngùng.

Đang lúc Lâm Hạ cảm thấy đứng ngồi không yên thì âm thanh gõ cửa xe vang lên. 

Nghiêm Tài Quân ấn nút hạ cửa sổ xe xuống. Người bên ngoài liếc nhìn Lâm Hạ, có chút do dự.

Nghiêm Tài Quân: “Không sao, cứ nói đi.”

“Đội phó Nghiêm, Triệu Mai đã tỉnh. Bây giờ chúng ta sắp xếp thế nào đây?”

Nghiêm Tài Quân và Lâm Hạ nhìn nhau: “Mang về đi, đầu tiên ghi chép lại quá trình, còn những chuyện khác nói sau.”

“Đã rõ.” Người kia đồng ý sau đó rời đi.

Nghiêm Tài Quân với Lâm Hạ xuống xe, một lần nữa vào nhà của Triệu Thành.

Lần này Triệu Mai không còn kháng cự nữa, chỉ là con bé nhỏ giọng hỏi: “Cô Lâm ơi, em còn có hai người em gái, em sợ…”

Lâm Hạ hiểu ý Triệu Mai, con bé lo rằng khi mình rời đi, hai đứa em gái còn nhỏ sẽ không có ai chăm sóc.

Cô nhìn về phía Nghiêm Tài Quân, hắn cũng không biết phải làm sao.

Quá trình thẩm vấn lấy lời khai cộng với thời gian đi đường, nhanh nhất cũng phải mất 3 ngày.

Thời gian 3 ngày này, xác thật hắn chưa nghĩ đến việc sắp xếp cho hai đứa em gái của Triệu Mai như thế nào cho thoả đáng. 

Lâm Hạ nghĩ ngợi, lôi điện thoại ra gọi Thẩm Chấp Hòa.

Phải qua một khoản thời gian đối phương mới nhận cuộc gọi.

Giọng nói dịu dàng vang lên: “Hạ Hạ, sao vậy em?”

Lâm Hạ không vòng vo mà vào thẳng chủ đề: “Anh Chấp Hòa… em có chuyện muốn nhờ anh giúp.”

Thẩm Chấp Hòa: “Chủ tịch Lâm khi còn sống đã nhờ anh chăm sóc em, chuyện của em chính là chuyện của anh, đâu cần phải nói giúp đỡ hay không giúp đỡ chứ.”

Lời mới nói xong Lâm Hạ đã thấy Nghiêm Tài Quân đen mặt.

Không hiểu vì sao cô có hơi chột dạ, muốn che loa đi nhưng như lời ông bà ta “càng che thì càng lộ”, cuối cùng cô vội vàng nói chuyện của Triệu Mai.

Sau khi Thẩm Chấp Hòa hiểu rõ: “Về chuyện này chúng ta có thể thành lập viện phúc lợi rồi đưa ba chị em vào đó. Anh có thể sắp xếp người chăm sóc, sau đó trợ cấp học phí cho bọn họ. Em cảm thấy có ổn không?”

Lâm Hạ vui mừng khôn xiết: “Có thể! Đương nhiên có thể rồi! Anh Chấp Hòa ơi, anh giỏi quá!”

Thẩm Chấp Hòa cười hỏi: “Vậy khi nào thì em về?”

Nghe vậy, Lâm Hạ cẩn thận quan sát hũ giấm chua Nghiêm Tài Quân, trả lời nhỏ xíu: “Chờ em xong chuyện của học sinh đã, em trở về liền.”

Thẩm Chấp Hòa dặn dò: “Vậy em phải chú ý vết thương trên người đấy, cẩn thận bị lây nhiễm hay nhiễm trùng đó.”

Lâm Hạ dạ dạ rồi nhanh tay cúp máy.

“Biện pháp có rồi sao?” Giọng điệu Nghiêm Tài Quân hạ thấp xuống đến âm độ.

Lâm Hạ chột dạ không dám nhìn hắn, trực tiếp bỏ đi tìm Triệu Mai.

Cuối cùng lại không thể hiểu được tâm trạng của mình là gì. Cô với Nghiêm Tài Quân là bèo nước gặp nhau, đã định sẵn không có quan hệ gì rồi, sao tự nhiên lại thấy chột dạ?

Cô không dám nghĩ tiếp, đem mấy loại cảm xúc khó hiểu ấy ném ra ngoài, sau đó ngồi xuống hỏi Triệu Mai.

“Cô đã tìm được người chăm sóc cho em gái của em, cũng để các em được cắp sách tới trường. Em và em gái em có muốn đi cùng cô và cảnh sát Nghiêm không?”

Hai mắt Triệu Mai lập tức đỏ lên, gật đầu liên tục: “Đội ơn… Đội ơn cô Lâm nhiều lắm, cảm ơn cảnh sát Nghiêm.”

Lâm Hạ và Nghiêm Tài Quân dẫn mấy chị em Triệu Mai lên xe, chuẩn bị trở về thị trấn.

Mọi người im lặng suốt dọc đường đi cho đến khi tới cửa bệnh viện, xe mới dừng lại.

Không ngờ Nghiêm Tài Quân lại bất ngờ hỏi cô: “Lâm Hạ, nếu như… anh không xuất hiện, em sẽ ở bên Thẩm Chấp Hòa sao?”