Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Chương 9



Đầu Lâm Hạ trống rỗng, bên tai lặp đi lặp lại lời nói của Nghiêm Tài Quân: “Tử hình.”

Mặt cô cắt không còn giọt máu: “Không thể nào… Tần Hoài đâu? Anh ta vì sao không nói cho tôi biết hôm nay có phiên tòa?”

Mặt Nghiêm Tài Quân không có cảm xúc: “Là tôi bảo cậu ấy không nói cho cô.”

“Cho dù cô tới hay không tới, kết quả cũng không thay đổi được gì. Kể cả cô có kháng cáo bao nhiêu lần kết quả cũng không thay đổi. Vậy nên dù cô không muốn cũng phải chấp nhận.” 

Lâm Hạ không thể tin được: “Nghiêm Tài Quân, đó là ba tôi! Sao anh…sao anh có thể để tôi bỏ lỡ phiên tòa xét xử?!”

Có khả năng đây là cơ hội cuối cùng để cô gặp ba!

Đột nhiên nghe tin dữ, phổi cô đau nhói như bị hàng trăm con dao đâm từng nhát, hô hấp của Lâm Hạ ngày càng gấp rút, trước mắt cô tối sầm, cuối cùng ngã xuống đất, ngất đi.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Lâm Hạ bị tiếng chuông điện thoại đinh tai nhức óc đánh thức.

Phát hiện bản thân đang ở phòng ngủ trong khách sạn, xung quanh không có ai, chỉ có một tờ giấy ghi chú dán trên hộc tủ: “Nghỉ ngơi cho tốt.”

Là chữ viết của Nghiêm Tài Quân.

Lâm Hạ ngạc nhiên, sau đó nhận cuộc gọi.

Không nghĩ tới bên đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc đang gọi tên cô: “Hạ Hạ…”

Mắt Lâm Hạ đỏ lên: “Ba!”

Cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

“Con không cần gấp gáp, trước tiên nghe ba nói đã.” Giọng của Lâm Thế Hán khàn khàn: “Con đường này là do ba chọn, ba tự nhận tội, con không nên trách Nghiêm Tài Quân, hắn cũng có trách nhiệm của mình. Đời này của ba xem như kết thúc ở đây, ngoại trừ con ra thì trên đời này không có thứ gì mà ba không nỡ bỏ xuống được.”

“Ba chỉ mong con cùng người con thích, sống vui vẻ hết đời…”

Tim Lâm Hạ như bị dao cứa từng nhát, khóc không ra tiếng: “Ba…con không cần anh ta nữa…con chỉ cần ba thôi…”

“Hạ Hạ, sau này ba không thể bảo vệ cho con được nữa rồi, con phải tự mình chăm sóc bản thân cho thật tốt…”

Dứt lời, trong điện thoại không còn âm thanh nữa.

“Ba? Ba ơi ba nói chuyện đi! Ba!”

Lâm Hạ vừa lo vừa sợ, vừa gọi vừa bối rối mà vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.

Trong lúc vội vàng, đầu gối đập mạnh vào tủ trong góc gây ra tiếng va chạm lớn.

Nỗi đau kịch liệt từ đầu gối chui thẳng vào tim, mặt Lâm Hạ tái đi.

Trong tích tắc, trong điện thoại vang lên tiếng của Nghiêm Tài Quân: “Lâm Hạ? Cô thế nào rồi?”

Lâm Hạ nhịn đau, thở một hơi dài và khóc: “Nghiêm Tài Quân, tôi muốn gặp ba…tôi muốn gặp ông ấy!”

“Tôi van anh, để cho tôi gặp mặt ba lần cuối có được hay không, chỉ cần nhìn mặt thôi, một chút cũng được, van xin anh…”

Bên trong điện thoại yên tĩnh, sau đó vang lên giọng nói lạnh lùng của Nghiêm Tài Quân từ chối: “Không được!”

Sau đó hắn lạnh lùng cúp điện thoại.

Hô hấp Lâm Hạ trì trệ, luống cuống tay chân mà gọi lại.

Nhưng bất kể gọi bao nhiêu lần thì đầu bên kia chỉ có một giọng nữ nói máy móc: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau.”

Cô chịu đựng cơn đau, vội vàng đến sở cảnh sát muốn gặp Nghiêm Tài Quân cầu xin hắn cho mình được gặp ba.

Nhưng cũng chẳng gặp được, bảo vệ ngăn cô ở ngoài cửa.

Lâm Hạ đứng chờ dưới trời tuyết lớn, nhưng đến khi màn đêm buông xuống vẫn không thể gặp được Nghiêm Tài Quân…

Lần nữa gặp lại là ở nhà hỏa táng.

Thời điểm nhận hũ tro cốt trong tay Nghiêm Tài Quân, thế giới của Lâm Hạ sụp đổ chỉ còn sự tĩnh lặng ch.ết ch.óc.

Cô ôm chặt hũ tro cốt, trong ánh mắt phức tạp của Nghiêm Tài Quân mà im lặng rời đi.

Nghĩa trang ngoại thành.

Lâm Hạ quỳ trước mộ mẹ, trên tấm bia đá bị mưa gió hao mòn, hôm nay khắc thêm một hàng chữ – mộ của Lâm Thế Hán.

Lâm Hạ mở miệng muốn nói gì đó, nhưng nước mắt lại rơi xuống trước, cả miệng toàn vị mặn chát.

“Ba… Con gái bất hiếu, ba nuôi con khôn lớn đến giờ, mà ngay cả một mảnh đất cho ba an nghỉ cũng không mua nổi, đành phải quấy rầy sự yên tĩnh của mẹ để có thể mai táng cho ba…”

Ngoại trừ tiếng gió ra thì không có tiếng người đáp lại.

Cả mặt Lâm Hạ đầy nước mắt, cô đem tấm ảnh gia đình từng xé đôi, run tay chắp vá lại. 

Trong tấm ảnh, cuối cùng ba và con đã đoàn tụ với nhau. Nhưng hiện thực đến cả cơ hội nhìn mặt cha cô lần cuối cũng không có, cứ vậy mà Lâm Hạ mồ côi rồi…

Ân hận và đau khổ giằng xé linh hồn của cô.

Lâm Hạ đem tấm ảnh không còn nguyên vẹn ôm vào lòng, khóc trong đau đớn và tuyệt vọng.

Nếu như cô không yêu Nghiêm Tài Quân…có phải mọi thứ sẽ khác đi không?

Lúc này, trước bia mộ xuất hiện bó hoa cúc trắng.

Thẩm Chấp Hòa ngồi xổm xuống ôm lấy cô: “Xin lỗi, anh tới chậm rồi.”

Lâm Hạ cảm nhận vòng tay ấm áp của anh, đôi mắt đã khô khốc lại nóng lên vì những giọt nước mắt rát bỏng: “Anh Chấp Hòa, em muốn về nhà.”

Mắt Thẩm Chấp Hòa đỏ lên, hứa với cô: “Được, anh mang em về nhà.”

Không nghĩ tới vừa đứng dậy, tiếng bước chân lộn xộn ở đằng sau lưng vang lên, dẫn đầu là Nghiêm Tài Quân!

Lâm Hạ còn chưa kịp hồi hồn, liền bị bọn họ mạnh tay tách cô ra khỏi Thẩm Chấp Hòa một cách thô bạo.

Mà Thẩm Chấp Hòa bị người khác dùng hết sức đè xuống đất.